Thiên Tai Liên Miên Chốn Cổ Đại Khi Đi Chạy Nạn - Chương 78: Mưa Rồi.

Cập nhật lúc: 21/02/2026 21:05

Sau lần đ.á.n.h nhau với tai dân đó, Tô Tiểu Tiểu cùng mọi người lên đường thuận lợi hơn nhiều, đội ngũ hiếm khi còn xảy ra chuyện bị người chặn đường nữa.

Đi được vài ngày, Tô Tiểu Tiểu cùng mọi người đi tới một thung lũng rất lớn, thung lũng rất rộng, hai bên là hai ngọn núi lớn. Trên núi có rất nhiều cây khô, có thể thấy được trước khi hạn hán, nơi này chắc hẳn là nơi rừng rậm tươi tốt.

Tô Tiểu Tiểu cùng mọi người đeo mạng che mặt, đi lại trong thung lũng. Mấy ngày nay, thường xuyên có thể thấy t.h.i t.h.ể nằm bên vệ đường, có kẻ c.h.ế.t đói, c.h.ế.t khát, cũng có kẻ vì thời tiết nóng bức mà trúng độc nắng mà c.h.ế.t.

Càng đi về phía trước, người c.h.ế.t càng nhiều. Thời tiết thế này, t.h.i t.h.ể rất dễ thối rữa, chưa đầy nửa ngày, t.h.i t.h.ể sẽ tỏa ra mùi t.ử khí nồng nặc.

Thi thể thối rữa sẽ dẫn đến lượng lớn ruồi bọ, cũng mang tới dịch bệnh. Tô Tiểu Tiểu bảo Tô Lão Tam báo cho thôn trưởng, để mọi người trong đội đều đeo mạng che mặt vào.

Không khí vốn đã có chút oi bức, lại đeo thêm mạng che mặt, cảm giác hô hấp đều có chút không thông thuận. Dù vậy, cũng không ai dám không đeo. Chuyện dịch hạch trước đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt, người trong đội đều đã tận mắt chứng kiến.

Thung lũng rất lớn, Tô Tiểu Tiểu cùng mọi người đi trong thung lũng bốn ngày vẫn chưa ra khỏi đó. Vương Hữu Văn nói, băng qua thung lũng này, chẳng mấy chốc sẽ tới Hân Châu.

Hân Châu là một nơi tương đối nhiều bình nguyên, cho dù có núi cũng hầu như toàn là núi đá. Phía đông Hân Châu chính là Nam Châu. Nói cách khác, rời khỏi Hân Châu, bọn họ đã thành công đi vòng qua Nam Châu rồi.

Vương Hữu Văn và thôn trưởng đã bàn bạc qua, Hân Châu đi về phía nam là Triều Châu. Triều Châu mưa nhiều, ao hồ sông ngòi cũng tương đối nhiều. Diện tích đất canh tác không nhỏ, coi như là một vùng sông nước trù phú.

Hơn nữa nghe nói phủ doãn Triều Châu là đệ t.ử đắc ý dưới trướng Viên thái sư, tưởng rằng chắc sẽ không bỏ mặc tai dân. Bọn họ muốn xem xem có thể định cư ở Triều Châu hay không.

Chiều hôm đó, Tô Tiểu Tiểu cùng mọi người chậm rãi đi trong thung lũng, đường trong thung lũng rất rộng rãi, nhưng bọn họ đi không tính là nhanh. Một là vì tai dân trên đường không ít, bọn họ phải tránh né tai dân.

Hai là vì t.h.i t.h.ể trên đường cản lối. Tai dân ngã gục trên đường không ít, người đi qua đều sẽ vòng qua t.h.i t.h.ể. Tô Tiểu Tiểu cùng mọi người cũng vậy, có thể vòng qua thì vòng qua. Không thể vòng qua được, liền nhặt một cái gậy từ bên trong hất t.h.i t.h.ể sang một bên.

Sau đó ở nơi t.h.i t.h.ể từng nằm rắc lên một lớp đất dày mới dám đi qua. Chuyện này, một ngày ít nhất cũng phải làm mười lần, tốn thời gian lại tốn sức, khiến tốc độ di chuyển của bọn họ mãi không lên được.

Tô Tiểu Tiểu không biết có phải vì mạng che mặt bị mồ hôi thấm ướt hay không, cảm thấy hô hấp đặc biệt không thông thuận, ngột ngạt đến khó chịu.

"Nương, chỗ nương còn vải bông sạch không? Chúng ta làm thêm mấy cái mạng che mặt đi, mang ra để thay đổi."

Ngô thị lau mồ hôi trên trán nói: "Làm nhiều mạng che mặt thế làm gì, mỗi người đều có ba cái rồi, còn không đủ sao."

"Không đủ, con muốn thay cái khác, cái này ướt sũng rồi, cảm thấy thở hơi ngột." Tô Tiểu Tiểu kéo kéo cái mạng trên mặt nói.

Ngô thị không đồng ý: "Nhẫn nhịn chút đi, thời tiết nóng thế này, ngột ngạt chút cũng bình thường, cho dù có thay cái khác thì cũng vẫn ngột thôi."

Tô Tiểu Tiểu không còn cách nào, thấy xung quanh không có t.h.i t.h.ể, nàng nhanh ch.óng kéo mạng che mặt ra một kẽ hở, ngửa đầu hướng về phía bầu trời hít mạnh mấy hơi khí.

Hít được mấy hơi xong, Tô Tiểu Tiểu đang chuẩn bị buộc c.h.ặ.t mạng che mặt, liền thấy bầu trời phía xa đen kịt. Nàng chỉ tay lên trời nói: "Mọi người xem, có phải sắp mưa rồi không?"

Nghe thấy tiếng nàng, Tô Lão Tam và Hoàng Ngọc Huy cùng mọi người nhìn về hướng nàng chỉ, liền thấy chân trời một đám mây đen đang kéo về phía bọn họ.

Tô Lão Tam vội vàng buông xe ba gác xuống, hướng về phía Ngô thị hét lớn: "Mọi người mau lấy vải dầu ra che xe lại, ta đi thông báo cho thôn trưởng cùng mọi người."

Ngô thị cũng buông hành lý trên người xuống, từ trong xe lấy ra hai tấm vải dầu, tấm nhỏ đưa cho Hoàng Ngọc Huy, tấm lớn thì cùng Tô Tiểu Tiểu che chắn kỹ càng xe ba gác nhà mình.

Nhà Hoàng Ngọc Huy không có vải dầu, lần thu mua ở Lăng Châu thành trước đó Hoàng Ngọc Huy căn bản không nghĩ tới việc sẽ cần dùng vải dầu. Cho nên Ngô thị đem của nhà mình cho hắn mượn, dù sao trong nhà vẫn còn rất nhiều.

Mấy người tay chân lanh lẹ che chắn xe đẩy thật kỹ, lại giúp đỡ mấy hộ xung quanh một tay. Đợi đến khi Tô lão tam trở về, đám mây đen phía xa đã trôi tới nơi.

Trên bầu trời nổi lên cuồng phong, nhìn qua là biết sắp có một trận mưa lớn. Người trong đội ngũ đều không dám chậm trễ, tay chân nhanh nhẹn lấy vải dầu ra che xe đẩy.

Tô lão tam về thấy xe nhà mình đã che xong, liền chạy ra phía sau giúp đỡ những nhà khác. Chưa đầy nửa khắc đồng hồ, những giọt mưa lớn như hạt đậu đã trút xuống.

Cũng may tất cả xe đẩy trong đội ngũ đều đã che đậy xong, không cần lo lắng lương thực bị xối ướt. Chỉ có con người là không may mắn như vậy, mưa rất lớn, mới chỉ mấy hơi thở, ai nấy đều đã bị mưa xối cho ướt sũng.

Những dân t.a.i n.ạ.n gần đó đều đứng nguyên tại chỗ, hưng phấn đón lấy nước mưa. Có người vừa nhảy vừa cười ha hả đầy vui sướng, có người quỳ rạp xuống đất, khóc lóc kể lể tại sao ông trời không mưa sớm hơn một chút. Có người lại lặng lẽ nhìn nước mưa, dường như không chút hứng thú với mọi thứ xung quanh. Chúng sinh bách thái, nói chính là như thế này đi.

Thôn trưởng bọn họ cũng rất hưng phấn, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, bảo Vương Hữu Văn dẫn người đi tìm nơi trú mưa.

Trong sơn cốc muốn tìm một nơi tránh mưa không hề dễ dàng, Vương Hữu Văn không tìm được. Nhưng y tìm thấy một chỗ tương đối rộng rãi, hơn nữa xung quanh khá sạch sẽ, không có t.h.i t.h.ể.

Y để mấy người ở lại đây canh giữ, tránh để kẻ khác nhanh chân đến trước. Bản thân dẫn theo hai người quay lại dẫn đường cho đội ngũ.

Nơi Vương Hữu Văn tìm thấy là một sườn dốc nhỏ dưới chân núi, sườn dốc không tính là dốc lắm, hạ trại đóng quân vẫn không thành vấn đề, hơn nữa cách quan đạo một đoạn ngắn, có thể tránh được đám đông.

Tô lão tam khi vừa đến nơi nghỉ ngơi, lập tức bắt đầu dựng lều. Hoàng Ngọc Huy cũng muốn dựng lều, nhưng y không biết dựng thế nào. Tô lão tam bảo y chuẩn bị sẵn gậy gỗ hoặc tre, đợi hắn dựng xong nhà mình sẽ qua giúp y.

Lều dựng khá lớn, Tô lão tam cắm đầu nhọn của tre xuống đất, tổng cộng cắm tám cây. Cứ hai cây song song cắm cạnh nhau, sau đó ở giữa đặt hai cây tre dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t.

Lúc này Tô Vũ đi c.h.ặ.t cây cũng đã trở về, Tô lão tam dùng thân cây hắn c.h.ặ.t về cắm chéo xuống đất, đầu kia thì cố định trên tre. Đợi khung dựng xong, Tô lão tam phủ vải dầu lên trên, một chiếc lều bạt hình tam giác đơn giản đã hoàn thành.

Lều rất lớn, có thể để vừa xe đẩy, còn đủ chỗ cho nhà bốn người Tô Tiểu Tiểu ở.

Sau khi dựng lều xong, Tô lão tam và Tô Vũ liền đi giúp nhà Hoàng Ngọc Huy dựng lều. Ngô thị và Tô Tiểu Tiểu thì ở trong lều thu dọn.

Đến khi Tô lão tam bọn họ trở về, lều đã được thu dọn sạch sẽ. Ngô thị đang đun nước chuẩn bị lát nữa tắm rửa, Tô Tiểu Tiểu thì cầm những bình chứa trống không trong nhà ra cửa lều hứng nước mưa.

Tâm trạng Tô Tiểu Tiểu rất tốt, rốt cuộc cũng lại có thể tắm rửa rồi. Nàng đã mấy tháng không tắm gội, trên người đều mọc chấy rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.