Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 122: Phát Hiện Lương Thực Bị Trộm
Cập nhật lúc: 09/02/2026 12:02
Nếu nói như vậy, biết đâu quan binh sẽ nể tình bọn họ cung cấp manh mối về con ngựa mà cho thêm ít tiền bạc.
Còn việc con ngựa bị mất có phải con ngựa Tô Hạ cưỡi hay không? Hắn mặc kệ, không quản nhiều như thế.
Hắn nghĩ đến việc mỗi người chỉ được chia năm lượng bạc, trong lòng liền thấy nghẹn ứ.
Chút bạc này, tùy tiện bán một trăm cân lương thực là có thể kiếm lại được, cần gì đến tên cẩu quan kia bố thí.
Năm người hậm hực, kéo xe ba gác chưa đi đến đầu thôn Trịnh gia, liền thấy có hai người giơ đuốc cưỡi ngựa đi tới.
Trịnh Quang Minh nheo mắt đ.á.n.h giá người tới, trong cơn say lờ mờ như nhìn thấy người kia mọc ra ba cái đầu.
"Mạc...Mạc Phi?"
Mạc Phi nhìn mấy kẻ say khướt, cười ha hả chúc mừng: "Quang Minh lão đệ, đại hỷ sự, đại hỷ sự rồi!"
Trịnh Quang Minh bỗng rùng mình một cái, thầm nghĩ chắc chắn là tin tức hắn g.i.ế.c c.h.ế.t tội phạm truy nã đã truyền khắp huyện thành, người của Mạc gia tiêu cục thấy được thực lực của mình, đây là muốn mời hắn vào tiêu cục rồi chăng?
Trên mặt hắn tràn ngập nụ cười kiêu ngạo và tự hào.
"Mạc lão ca, huynh thật làm tổn thọ đệ rồi!"
Mạc Phi mặt cười hớn hở, đi thẳng vào vấn đề: "Chủ t.ử nhà ta nghe nói năm huynh đệ các ngươi liên thủ g.i.ế.c c.h.ế.t tội phạm bỏ trốn, vô cùng tán thưởng, muốn mời ngươi gia nhập Mạc gia tiêu cục!"
Trịnh Phát Tài và những người khác nghe vậy, lập tức nháy mắt ra hiệu với Trịnh Quang Minh.
Trịnh Quang Minh cố ra vẻ bình tĩnh, hắn chính là người từng dẫn dắt dân làng g.i.ế.c hổ, cảnh tượng gì mà chưa từng thấy qua.
"Mạc gia tiêu cục? À! Dễ nói, dễ nói!"
Mạc Phi ngẩn người, thầm nghĩ tên Trịnh Quang Minh này chẳng lẽ uống say rồi sao, ngày thường không phải ngày nào cũng mời hắn uống rượu xin gia nhập tiêu cục à? Bây giờ sao lại tỏ vẻ không quan tâm thế này.
Hắn đ.á.n.h giá Trịnh Quang Minh, sau đó liền hiểu ra, tên này đang làm cao đây mà!
Mạc Phi cười lạnh trong lòng: "Trịnh lão đệ, chủ t.ử nhà ta nói rồi, ngươi nếu muốn gia nhập, chỉ có võ lực thôi thì chưa đủ, còn phải có thực lực!"
"Thực lực? Thực lực gì?"
Chẳng lẽ võ lực không phải là thực lực?
"Tự nhiên là vàng bạc, lương thực và nước!" Mạc Phi giọng hơi ngừng lại, "Mạc gia tiêu cục không nuôi người nhàn rỗi, cũng không phải hạng tôm tép nào cũng có thể vào được."
Trịnh Quang Minh lập tức tỉnh rượu vài phần, từ trong n.g.ự.c móc ra bạc, vẻ mặt nịnh nọt nhìn Mạc Phi: "Mạc lão ca, huynh là người cũ trong tiêu cục, chi bằng nói cho tiểu đệ biết, phải làm thế nào mới vào được tiêu cục?"
Mạc Phi nhận lấy bạc, cười hài lòng: "Chuyện này đơn giản!"
"Nghe nói những ngày qua các ngươi dựa vào việc đầu cơ lương thực kiếm được không ít tiền, năm người các ngươi nếu muốn mang theo người nhà cùng gia nhập tiêu cục, ít nhất phải nộp con số này."
Mạc Phi vươn tay, năm ngón tay quơ quơ trước mắt Trịnh Quang Minh: "Năm trăm lượng!"
"Còn nữa, toàn bộ lương thực đều phải nộp lên."
Trịnh Quang Minh nghe vậy, vẻ mặt đầy khó xử.
Năm trăm lượng bạc, mỗi hộ là một trăm lượng, còn muốn toàn bộ lương thực của bọn họ... Mạc gia tiêu cục đúng là công phu sư t.ử ngoạm.
Trước đó hắn đã c.h.é.m gió trước mặt thôn trưởng, nói mình có bản lĩnh thuê Mạc gia tiêu cục, đưa toàn bộ bá tánh trong thôn xuống phía Nam, điều kiện là bọn họ phải giao hộ tịch cho hắn, để hắn vào thành mua lương thực.
Những ngày này, hắn lợi dụng hộ tịch của cả thôn mua không ít lương thực, thông qua việc mua đi bán lại, cướp bóc lương thực, tay không bắt giặc kiếm được không ít tiền tài.
Vốn dĩ tiền nộp phí áp tiêu là dư dả, không ngờ tiền áp tiêu của Mạc gia tiêu cục lại tăng lên nhiều như vậy.
Hắn kiếm được nhiều hơn nữa, nhưng cũng chưa giàu đến mức có thể nộp thay cho mỗi hộ một trăm lượng.
Gần đây người trong thôn nghe tin Vĩnh Châu bị thất thủ, đều đang nháo nhào đòi rời đi.
Nếu hắn không có cách nào đưa toàn bộ dân làng gia nhập tiêu cục, e rằng thôn trưởng sẽ đi huyện nha tố giác chuyện hắn đầu cơ lương thực...
Trịnh Quang Minh suy nghĩ một chút, lập tức đồng ý với Mạc Phi, bảo bọn họ bây giờ cứ phái người đến thu lương thực.
Mấy người Trịnh lão tứ nghi hoặc nhìn Trịnh Quang Minh: "Quang Minh ca, huynh làm thế là..."
Trịnh Quang Minh: "Một hộ một trăm lượng, trong thôn mấy chục hộ gia đình, có bán chúng ta đi cũng không trả nổi nhiều như vậy."
Trịnh lão tứ lập tức hiểu ý của Trịnh Quang Minh, nhưng vẫn không chắc chắn hỏi lại: "Quang Minh ca, ý huynh là muốn..."
Trịnh Quang Minh gật đầu trịnh trọng: "Chúng ta sẽ rời đi ngay trong đêm! Thôn trưởng muốn trách thì trách, bây giờ tình thế ép buộc, ta cũng đâu có muốn."
Hắn từng đồng ý đưa dân làng cùng rời đi, nhưng bây giờ tình hình thay đổi, muốn trách thì trách đám người thôn trưởng không đủ tàn nhẫn, không cùng bọn họ đi cướp bóc lưu dân.
Ban đầu nếu người Trịnh gia thôn đều gia nhập đội ngũ của hắn, bọn họ chắc chắn có thể cướp được của nhiều lưu dân hơn.
Một đội nhân mã phụ trách bán lương thực, một đội khác phụ trách cướp lương thực.
Phối hợp như vậy, mỗi hộ trong thôn chắc chắn có thể kiếm đủ một trăm lượng, cùng tiêu cục xuôi về Nam.
"Lão tứ, Phát Tài, các đệ bây giờ đi ngay đến kho lương, lén vận chuyển lương thực ra ngoài, ta đi thông báo cho người nhà thu dọn đồ đạc."
"Được, Quang Minh ca, chúng đệ đều theo huynh rời đi!"
Suy nghĩ của bọn họ cũng giống Trịnh Quang Minh, không thể nào tiêu hết số tiền mình liều mạng kiếm được để thuê tiêu sư cho người trong thôn.
Đã như vậy, chỉ còn cách chạy trốn trước.
Trịnh Phát Tài và Trịnh lão tứ kéo xe ba gác đến kho lương, Trịnh lão tứ say khướt đẩy một cái, cửa kho lương liền mở ra.
Trịnh lão tứ cảm thấy không đúng lắm, nghĩ ngợi một hồi, nhưng chẳng nhớ ra điều gì.
Hắn đi đứng xiêu vẹo vào trong kho lương, l mơ màng kéo một bao tải định vác lên vai, không ngờ "lương thực" thực sự nặng kinh khủng, hắn lảo đảo một cái ngã nhào xuống đất.
"Sao lại nặng thế này?"
Trịnh lão tứ sờ vào bao tải, không những nặng mà còn cồm cộm tay, không giống lương thực, ngược lại giống đá hơn!
Hắn mạnh tay x.é to.ạc bao tải ra xem, bên trong chứa chẳng phải là đá thì là gì!
Trịnh lão tứ kinh hãi tột độ: "Phát Tài, Phát Tài!"
Trịnh Phát Tài vẫn ở ngoài kho lương, hắn đã say đến mức không mở nổi mắt, trong lúc mơ màng còn đưa tay vào n.g.ự.c tìm chìa khóa.
Trịnh lão tứ nhìn bộ dạng ngu như lợn của Trịnh Phát Tài, lập tức cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
Cuối cùng hắn cũng biết chỗ nào không đúng, kho lương vậy mà lại không khóa.
Tên Trịnh Phát Tài không đáng tin cậy kia nghe thấy tiếng gọi, mắt hơi híp lại nhìn vào trong kho lương: "Lão tứ, ta còn chưa mở cửa, sao đệ vào được rồi?"
Trong lòng Trịnh lão tứ nóng như lửa đốt, biết không trông cậy được gì vào Trịnh Phát Tài, hắn chỉ đành tự mình đi kiểm tra những bao lương thực khác.
Không xem thì thôi, xem rồi giật mình thon thót, kho lương vốn dĩ được chất đầy ắp, bây giờ vậy mà lại trống rỗng, chỉ có mấy bao đá được xếp ở phía ngoài cùng.
Trịnh lão tứ ôm n.g.ự.c, bị cảnh tượng trước mắt kích thích đến mức suýt thì phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Hắn quay đầu túm lấy cổ áo Trịnh Phát Tài, chất vấn: "Đệ không khóa kho lương?"
Trịnh Phát Tài lập tức tỉnh rượu vài phần, trừng đôi mắt to như chuông đồng, vỗ đùi cái đét: "Thôi c.h.ế.t! Ban ngày ta mải cân lương thực cho tên tiểu t.ử kia, lại vội đi huyện thành, nên quên mất!"
Hắn lừa được thằng ranh kia, đột nhiên tiết kiệm được hơn ba mươi cân lương thực, vui quá hóa lú, chẳng màng đến việc khóa kho lương.
Trịnh lão tứ tức đến tối sầm mặt mũi: "Đệ...đệ...đệ!"
"Xong rồi xong rồi, xong đời rồi!"
"Nhiều lương thực như vậy, toàn bộ đều bị người ta trộm mất rồi."
Mạc Phi cố ý qua đây, còn đòi toàn bộ lương thực.
Bọn họ không giao được lương thực, còn làm sao đi cùng tiêu cục được nữa?
Trịnh Phát Tài vẻ mặt không tin, nhưng tình hình trong kho lương không cho phép hắn chối cãi.
