Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 136: Hữu Kinh Vô Hiểm

Cập nhật lúc: 10/02/2026 17:18

Bột mì là đồ tốt, tuy nói có chút lãng phí lương thực, nhưng hiện tại giữ mạng mới là quan trọng nhất.

Nếu bọn họ không thể vây khốn được sơn tặc, số bột mì này cũng chẳng giữ được.

Chi bằng cứ đ.á.n.h cược một phen.

Dân làng Hồ gia thôn đều bắt đầu bận rộn, bọn họ chất củi nhặt được lên xe kéo, Tô Hạ cùng một người dân, mỗi người kéo một chiếc xe, châm vài đống lửa nhỏ trong sơn động trước.

Sau khi lửa bén, trong động lập tức sáng lên không ít.

Ngoài cửa hang truyền đến tiếng bước chân dồn dập: "Ân nhân, ân nhân, sơn tặc tới rồi!"

Tô Hạ không khỏi thầm kinh hãi, sơn tặc vậy mà lại đến nhanh như thế.

"Mau, mau đưa mọi người ra khỏi sơn động!"

Nàng lại ném thêm vài thanh củi vào đống lửa, đảm bảo lửa sẽ không tắt.

Mấy người dân kéo xe, vẻ mặt đầy căng thẳng, hận không thể một bước thành hai, điên cuồng chạy về phía cửa hang.

Vừa chạy đến cửa hang, bọn họ liền nhìn thấy ánh lửa cách đó không xa, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng bước chân của sơn tặc.

Tô Hạ và một người dân khiêng xe kéo hỏa tốc lao ra khỏi cửa hang, thấy hai bên có dân làng vẫy tay, lập tức chạy về phía bọn họ.

Nàng quay đầu nhìn về một hướng khác, thấy mấy người dân kia đều đã nấp kỹ, cả trái tim mới nhẹ nhõm đi không ít.

Cuối cùng cũng là hữu kinh vô hiểm.

May mà Hồ Trường Phong đắc lực, đã sớm sắp xếp người canh gác.

Tiếp theo, chỉ cần đợi sơn tặc chui vào sơn động.

Tô Hạ cầm mấy cành cây che trước mặt, ngước mắt nhìn lên, liền thấy một đám sơn tặc đang đi về phía cửa hang.

Nơi sơn tặc đi qua, ánh lửa sáng rực, cảnh vật xung quanh hiện ra rõ mồn một.

Khá lắm, một đám đông nghịt, đếm cũng đếm không xuể.

Đây là toàn bộ sơn trại đều xuất động rồi sao?

Nếu thật sự đối mặt trực diện với sơn tặc, bọn họ e là không đủ cho sơn tặc nhét kẽ răng...

Dân làng Hồ gia thôn nằm rạp trên mặt đất, có người thậm chí căng thẳng đến toát mồ hôi hột.

Trong đám người còn có mấy đứa trẻ nhỏ, bọn họ lo lắng trẻ con sẽ khóc thành tiếng, chỉ có thể luôn để mắt đến động tĩnh của chúng.

Nếu trẻ con thực sự khóc quấy, bọn họ bắt buộc phải bịt miệng chúng lại.

Có mấy người nhớ lại chuyện mà các bậc tiền bối từng kể cho họ nghe.

Rất lâu về trước, khi quân Man đ.á.n.h đến Vũ Châu, bọn chúng đốt g.i.ế.c cướp bóc không chuyện ác nào không làm, có một ngôi làng bị tàn sát t.h.ả.m khốc, vài người dân mang theo con cái trốn vào rừng sâu.

Bất hạnh thay, quân Man cũng đuổi theo sát nút.

Dân làng lo lắng tiếng khóc của trẻ con sẽ dẫn dụ quân Man tới, thế mà lại nhẫn tâm bịt miệng con mình đến c.h.ế.t.

Cho nên để lũ trẻ không bứt dây động rừng, bọn họ phải luôn chú ý, kịp thời bịt miệng chúng trước khi chúng phát ra tiếng động.

May mà trẻ con Hồ gia thôn không bị tuột xích vào thời khắc mấu chốt, mấy đứa nhỏ đều đang ngoan ngoãn ngồi chơi ná cao su.

Hổ gia dẫn theo một đám sơn tặc đến cửa sơn động, không tiếp tục đi về phía trước nữa.

Hầu T.ử hiểu ý, đương nhiên lại làm trinh sát, đi trước dò đường.

"Hổ gia, ở đây có dấu chân, dấu móng ngựa, vết bánh xe cũng không ít!"

Hầu T.ử vẻ mặt chắc chắn: "Bọn chúng nhất định là trốn vào trong sơn động rồi!"

Hổ gia vẻ mặt đầy khinh thường, cảm thấy dân làng Hồ gia thôn đang tự tìm đường c.h.ế.t.

"Một lũ ngu xuẩn, vậy mà lại tự chui đầu vào rọ!"

Gã đuổi theo cả nửa ngày, vốn tưởng rằng sẽ rất nhanh đuổi kịp dân làng, cho nên chỉ mang theo túi nước, không mang theo lương thực.

Bây giờ không chỉ gã, mà toàn bộ sơn tặc và ngựa đều đã đói meo mốc.

Gã chỉ muốn sớm tìm thấy người Hồ gia thôn, cướp lấy vật tư của bọn họ, đ.á.n.h chén một bữa no nê.

"Hừ, cũng tốt, g.i.ế.c sạch bọn chúng trước, đêm nay ngủ lại trong sơn động một đêm."

Dù sao hổ trên núi cũng đã bị bọn chúng g.i.ế.c c.h.ế.t, không cần lo lắng có mãnh thú nữa, bây giờ gã chính là vị vua duy nhất trong khu rừng này.

Hổ gia vung đại đao: "Đi, vào trong xem thử, lão t.ử muốn xem xem bọn chúng lấy đâu ra gan hùm mật gấu, lại dám g.i.ế.c huynh đệ của lão t.ử!"

Hầu T.ử ôm bụng dưới: "Hổ gia...ta...ta mắc tiểu..." Nhịn cả một quãng đường, hắn suýt chút nữa thì tè ra quần.

"Đồ phế vật, đi đi đi!"

Hổ gia vẻ mặt ghét bỏ, dù sao cũng đã tìm được chỗ ẩn nấp của dân làng, cũng không cần Hầu T.ử vào trong dò đường nữa.

Hầu T.ử thấy gã mắng mình trước mặt chúng huynh đệ, sắc mặt hơi đổi, trong lòng khó chịu.

Dọc đường này nếu không có hắn, bọn chúng không thể tìm thấy dân làng nhanh như vậy, không ngờ Hổ gia lại mắng hắn là phế vật.

Hắn ánh mắt oán hận, quay đầu nhìn thoáng qua Hắc Lang.

Vốn tưởng Hắc Lang sẽ nói đỡ cho hắn vài câu, ai ngờ Hắc Lang chỉ nháy mắt với hắn, ra hiệu bảo hắn nhịn.

Hầu T.ử bĩu môi, thôi vậy, nhịn thêm chút nữa.

Đợi qua đêm nay, Lý Uy Hổ sẽ giống như con hổ mà bọn hắn đ.á.n.h c.h.ế.t, bị lột da rút gân!

Sau này đi theo Hắc Lang lăn lộn, tuyệt đối thoải mái hơn đi theo Hổ gia.

Hầu T.ử ôm đũng quần, đi cà nhắc về phía khu rừng bên kia.

Tô Hạ nhìn thấy Hầu T.ử đi về phía bọn họ đang ẩn nấp, thầm kêu không ổn.

Nàng ra hiệu cho dân làng bình tĩnh, đừng tự làm loạn trận tuyến.

Hồ Trường Phong tay cầm cành cây, cố gắng co rúm người lại thành một cục, không để sơn tặc nhìn ra manh mối.

Chỉ là, nằm mơ hắn cũng không ngờ mình lại đen đủi đến thế.

Hầu T.ử thấy cành cây hắn cầm quả thực rậm rạp, bèn vạch quần ra tiểu ngay vào gốc cành cây đó.

"Rào rào rào... tí tách... tí tách..."

"Xùy xùy xùy..." Hầu T.ử vừa tiểu vừa huýt sáo, vô cùng khoan khoái.

Cũng không biết hắn rốt cuộc đã nhịn bao lâu, tóm lại bãi nước tiểu này ít nhất cũng đầy một túi nước!

Hồ Trường Phong vẫn luôn không dám thở mạnh, không dám mở mắt, mãi cho đến khi khúc nhạc kết thúc, hắn mới từ từ ngẩng đầu, nhìn Hầu T.ử đang rùng mình.

Hắn không khỏi nghiến răng, trong mắt đầy vẻ hận thù.

Cái thứ ch.ó má, tiểu lên người hắn, vậy mà còn nhắm mắt vẻ mặt hưởng thụ?

Đợi bọn chúng vào sơn động, hắn nhất định sẽ khiến bọn chúng đều bị nhốt bên trong, kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay!

Tô Hạ cũng ngửi thấy mùi khai nồng nặc bên cạnh, nàng cẩn thận đưa tay bịt mũi, trong lòng tức giận c.h.ử.i thầm.

Cái tên Hầu T.ử đáng c.h.ế.t này, tiểu thì tiểu, tại sao lại còn tiểu theo hình vòi hoa sen!

Vốn dĩ Hầu T.ử đứng cách nàng khá xa, nước tiểu b.ắ.n lên rơi xuống tay nàng đang cầm cành cây, người không biết còn tưởng là trời mưa...

Hầu T.ử giải quyết xong nỗi buồn, cúi đầu kéo quần, đột nhiên phát hiện trong bụi cỏ có động tĩnh.

Hắn đang định kiểm tra, đột nhiên một mũi tên xuyên qua yết hầu.

Tô Hạ b.ắ.n ra một mũi tên, Hồ Trường Phong lập tức kéo người đó lại.

Tình huống quá khẩn cấp, một cành cây bị giẫm gãy mạnh, phát ra tiếng "rắc" giòn tan.

Hổ gia cau mày, quay đầu nhìn xung quanh, không phát hiện bóng người.

"Tiếng gì thế?"

Hắc Lang vừa buồn ngủ vừa mệt, ngáp liên tục: "Hổ gia, làm gì có tiếng gì đâu?"

Cho dù có, thì cũng là tiếng bụng hắn đang kêu ùng ục.

Hắn quay đầu nhìn về hướng Hầu T.ử rời đi: "Hầu Tử, ngươi xong chưa vậy?!"

"Ưm, ưm." Hầu T.ử bị trói c.h.ặ.t hai tay, miệng còn bị Tô Hạ bịt lại, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được.

"Pủm!"

Hầu T.ử nhịn quá mức, không kìm được thả một cái rắm vang dội.

Tô Hạ và Hồ Trường Phong nhìn nhau, nhanh ch.óng ấn Hầu T.ử xuống, tạo dáng ngồi xổm, đồng thời nằm rạp bên cạnh Hầu Tử.

Hắc Lang nhìn thấy cái bóng đang ngồi xổm của Hầu Tử, cảm thấy sẽ không có vấn đề gì.

"Thôi bỏ đi Hổ gia, không đợi hắn nữa!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.