Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 153: Vạn Gia Ở Dụ Thành

Cập nhật lúc: 13/02/2026 17:02

Một người khóc lóc kể lể, những người khác cũng cảm thấy không đúng, sớm không bệnh muộn không bệnh, sao vào thành xong lại bệnh?

Chắc chắn là có điều bất thường.

Rất nhiều lưu dân đứng bên ngoài lán t.h.u.ố.c làm ầm ĩ lên.

Vị lão đại phu lập tức nổi giận, đối mặt với sự nghi ngờ của Hà Vượng và những người khác, ông ta tức đến mức râu tóc dựng ngược: "Ngươi là đại phu hay lão hủ là đại phu?"

"Trâu ngựa của mấy nhà các ngươi cũng giống như đám gia súc mắc dịch trước đó, ban đầu không nhìn ra được, thực tế đã sớm nhiễm mầm bệnh, nhiều nhất là nửa ngày sẽ phát tác."

"Nếu triệu chứng nhẹ còn có cơ hội cứu chữa, nhưng của mấy nhà các ngươi... Haizz! Nếu cứ để các ngươi dắt trâu vào chợ, gia súc cả huyện thành sẽ bị lây bệnh hết!"

Lão đại phu chỉ vào mấy con trâu do người khác dắt đến: "Các ngươi nhìn kỹ mấy con trâu này xem, cái thần thái này, nhìn là biết khỏe mạnh!"

"Còn mấy con này nữa, tuy nói là nhiễm bệnh, nhưng ít ra còn chữa được, chỉ cần uống vài thang t.h.u.ố.c, dăm ba bữa là có thể dắt đi."

Mấy người dân dắt trâu kia vui mừng khôn xiết: "Mạnh đại phu, mấy con trâu này của ta đều tốt cả sao? Vậy ta có thể đi được rồi chứ?"

"Đó là đương nhiên, chỉ cần gia súc không bệnh, các ngươi tự nhiên có thể dắt chúng rời đi."

Mạnh đại phu xua tay, quan binh lập tức cho mấy người kia đi.

Hà Vượng và những người khác cũng muốn dắt trâu của mình đi.

Quan binh bên cạnh lập tức rút đại đao ra, binh khí ma sát phát ra tiếng kêu "keng keng".

"Huyện lệnh có lệnh, phàm là gia súc nhiễm bệnh, nhất luật không được phép mang đi, hoặc là đưa đi chữa trị, hoặc là đem đi thiêu hủy. Kẻ nào dám kháng lệnh, g.i.ế.c không tha!"

Hà Vượng đâu còn tâm trí nào nghe những lời này, trong đầu hắn toàn là ý nghĩ con trâu của mình sắp bị thiêu, "Quan gia, vậy ta không vào thành nữa, ta bây giờ ra khỏi thành có được không? Cầu xin ngài trả trâu lại cho ta đi."

Mắt thấy lương thực cũng sắp cạn kiệt, bọn họ đi đường cũng không có tiếp tế, con trâu này cho dù có mắc dịch, cũng có mấy trăm cân thịt, bất luận thế nào, hắn cũng phải giữ lại thịt.

Một mồi lửa thiêu rụi, hắn sẽ trắng tay.

Quan binh trừng mắt quét qua: "Chẳng lẽ ngươi còn muốn dắt con trâu bệnh ra ngoài gây họa cho nhà khác à?"

"Nếu để gia súc nhà người khác cũng bị lây bệnh, ngươi có mười cái đầu cũng không đủ c.h.ặ.t!"

Bá tánh xung quanh nghe vậy, cũng cảm thấy quan binh nói có lý.

Kẻ này mang trâu bệnh ra khỏi thành, ngộ nhỡ sau này bọn họ gặp lại, chẳng phải là hại gia súc nhà mình sao.

Trong lúc nhất thời, những lưu dân khác cũng đứng ra chỉ trích mấy tên lưu dân đang gây chuyện.

Thiệu Hữu Tài có hai con ngựa, khi chưa vào thành đã lo ngựa nhà mình sẽ bị lây dịch bệnh, bây giờ nghe thấy lời quan binh, lập tức chỉ vào Hà Vượng và những người khác mắng: "Các ngươi không được ích kỷ như vậy."

"Ngay cả đại phu cũng nói trâu nhà ngươi có bệnh, vậy chắc chắn là không sai rồi, nếu không sao đại phu không nói nhà người khác, lại cứ nói trâu nhà ngươi có vấn đề chứ?"

"Các ngươi đừng ở đây mà ăn vạ, làm chậm trễ người khác đi đường."

"Đúng đấy, trâu nhà ngươi có bệnh, không được làm hại trâu nhà chúng ta."

"Mau tránh ra đi, chúng ta còn đang vội để đại phu kiểm tra, đi mua sắm vật tư nữa."

Mấy người Mạnh đại phu nghe vậy, trên mặt hiện lên nụ cười.

Ngay cả quan binh nghe thấy lời này, cũng nhìn mấy người kia với ánh mắt tán thưởng.

Thiệu Hữu Tài tự cảm thấy mình được quan binh khen ngợi, dương dương tự đắc nói: "Quan gia, mau lôi trâu của bọn họ ra chỗ khác, đừng để lây bệnh cho ngựa nhà ta."

"Ngươi, ngươi ——" Hà Vượng bất bình trừng mắt nhìn Thiệu Hữu Tài.

Quan binh đâu có nhiều thời gian rảnh rỗi cãi nhau với bọn họ: "Người đâu, lôi mấy kẻ gây sự này xuống!"

Những lưu dân khác bị quan binh đuổi đi, bọn họ chỉ có thể căm hận chỉ vào Mạnh đại phu: "Lang băm, ngươi là tên lang băm!"

Hà Vượng cũng không thoát được, hắn thậm chí suýt nữa bị đuổi ra khỏi thành.

Hắn cứ cảm thấy chuyện này không đơn giản, hắn nghi ngờ quan binh cố tình muốn giữ trâu của hắn lại!

Nhưng có nhiều quan binh canh gác như vậy, hắn cũng không dám làm càn, chỉ đành thất thểu rời đi, đi đến chỗ vắng người lén lút quan sát.

Hắn muốn xem xem, có phải tất cả gia súc vào thành đều bị nói là gia súc bệnh hay không.

Tô Hạ và Vạn Tông nhìn thấy cảnh hỗn loạn phía trước, cũng cảm thấy chuyện này không bình thường.

"Vạn đại thúc, thúc thấy thế nào?"

Trong mắt Vạn Tông có sự nghi ngờ, nhưng quan binh đang ở gần đó, hắn không dám lớn tiếng, chỉ có thể ghé vào tai Tô Hạ nói nhỏ: "Trâu của mấy nhà đó ta đều từng thấy qua, không giống như có bệnh."

"Thúc cũng thấy có vấn đề?" Tô Hạ tuy không biết khám bệnh cho gia súc, nhưng nàng cũng cảm thấy gia súc có bệnh sẽ không thần thái sáng láng như vậy.

Hơn nữa quan binh và mấy tên đại phu kia mày đi mắt lại, nhìn là biết đang ủ mưu tính kế gì đó.

Vạn Tông lại quan sát kỹ một lúc, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói: "Vấn đề lớn lắm."

"Không biết tiểu huynh đệ có để ý không, phàm là gia súc được cho đi, toàn là người trong thành." Còn gia súc từ bên ngoài vào thành đều bị giữ lại ở lán t.h.u.ố.c.

Tô Hạ gật đầu, nàng cũng phát hiện ra, cho nên nàng nghi ngờ mấy người đó đều là "cò mồi" do quan phủ thuê đến.

Chính là có tốt có xấu, mới không khiến người ta nghi ngờ.

Quan phủ muốn để lưu dân tin rằng gia súc nhà mình đều bị nhiễm bệnh, cho nên tìm vài người đến diễn kịch.

"Xem ra, quan binh cố ý thả chúng ta vào thành, chính là vì muốn nuốt trọn gia súc của chúng ta!"

Vạn Tông không khỏi thầm mắng sự độc ác của quan binh: "Thảo nào phí vào thành chỉ có một trăm văn, thậm chí còn không giữ ngựa của chúng ta lại! Ta vốn còn tưởng bọn họ chí thiện chí mỹ, không ngờ cũng là phường lang sói hổ báo!"

Đúng vậy, huyện thành khác riêng phí vào thành ít nhất cũng phải một lượng bạc, quan binh còn dùng trăm phương ngàn kế để vơ vét bạc.

Nhưng đám quan binh này dường như không quan tâm đến bạc, thứ chúng muốn toàn là gia súc.

"Nhưng tại sao chúng lại làm như vậy?"

Những gia súc này ngoài việc kéo lương thực, còn có thể có tác dụng gì?

Không đúng, còn có thể ăn thịt!

Nhưng nuôi nhiều gia súc như vậy, sẽ tốn không ít lương thực...

Vạn Tông nghĩ mãi không ra nguyên do quan phủ làm vậy, bèn cũng không muốn làm khó mình nữa.

Hắn quay đầu nói với Tô Hạ: "Tiểu huynh đệ yên tâm, lát nữa ngươi cứ nói hai con ngựa này đều là của nhà họ Vạn, chắc đám quan binh này cũng không dám đắc tội chúng ta."

Tô Hạ trong lòng kinh ngạc, nhà họ Vạn này rốt cuộc có lai lịch thế nào, mà ngay cả quan phủ cũng không sợ.

Có điều Vạn Tông chịu giúp mình, nàng đương nhiên vui vẻ chấp nhận: "Đa tạ Vạn đại thúc!"

Chỉ là, Tô Hạ cũng không ôm quá nhiều hy vọng.

Nàng nhìn thấy dáng vẻ tự tin của Vạn Tông, không muốn đả kích hắn.

Nàng đi theo sau người nhà họ Vạn, muốn xem xem nhà họ Vạn rốt cuộc có lai lịch gì.

Rất nhanh, bọn họ dắt ngựa đi vào lán t.h.u.ố.c.

"Đây là ngựa của các ngươi?"

Vạn Tông không kiêu ngạo không siểm nịnh, thể hiện rõ phong thái của gia đình quyền quý: "Chính phải."

Hắn lấy lệnh bài trong n.g.ự.c ra đưa đến trước mặt quan binh: "Đây là tín vật của chủ t.ử nhà ta, còn mong quan gia tạo điều kiện."

Không ngờ, quan binh chẳng thèm để ý đến hắn, đi thẳng đến bên cạnh mấy con ngựa, ánh mắt sáng rực lên.

"Ngựa tốt!"

Mạnh đại phu lập tức hiểu ý trong lời nói của quan binh, nhíu mày nói: "Tốt thì tốt, chỉ là mấy con ngựa này cũng bị nhiễm bệnh rồi."

Vạn Tông trước đó bị làm mất mặt, lúc này nghe nói ngựa của mình nhiễm bệnh, sắc mặt lập tức khó coi, hừ lạnh một tiếng: "Đại phu phải nhìn cho kỹ, đây là ngựa của Vạn gia Dụ Thành, không thể nào có bệnh được."

Mạnh đại phu bị ánh mắt sắc bén của hắn dọa sợ, theo bản năng quay đầu nhìn về phía quan binh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.