Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 159: Con Trâu Bị Trộm
Cập nhật lúc: 15/02/2026 11:01
Tuy đã bớt đi sự theo dõi của quan binh, nhưng sau lưng nàng vẫn còn một cái đuôi.
Tô Hạ cũng không vội cắt đuôi Tiểu Đồng, nàng thầm nghĩ, biết đâu kẻ này còn có thể cung cấp cho nàng thêm nhiều manh mối.
Sau khi xác định được chỗ dừng chân cho đêm nay, nàng liền đi dạo trên phố.
Nàng muốn đến các tiệm lương thực và chợ trong thành xem sao.
Ba tên quan binh đã bám theo Tô Hạ và người nhà họ Vạn từ cổng thành, sau khi xác định được chỗ ở của họ, bọn chúng lại đứng đợi bên ngoài Nguyệt Mãn Lâu và khách điếm Cát Tường một lúc.
Mãi cho đến giữa trưa vẫn không thấy người đi ra.
Mặt trời ngày càng gay gắt, bọn chúng nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại.
Ba người vào Nguyệt Mãn Lâu và khách điếm Cát Tường dò hỏi một lượt, xác định nhóm Tô Hạ đã nhận phòng, cũng không còn tâm trí tiếp tục canh chừng, bèn dặn dò tiểu nhị của hai khách điếm để mắt một chút, sau đó liền rời đi.
Ba người quay lại cổng thành, lần lượt báo cáo tin tức nghe ngóng được trước mặt Văn Đông.
"Đông ca, chúng ta đều đã hỏi rõ rồi, người nhà họ Vạn hôm nay trọ lại ở Nguyệt Mãn Lâu."
Văn Đông nhướng mày: "Nguyệt Mãn Lâu?"
Đó chính là t.ửu lâu kiêm khách điếm tốt nhất trong thành, tùy tiện một gian phòng ở một đêm cũng phải tốn ít nhất mười lượng bạc.
"Xem ra đám người này thực sự rất nhiều tiền!" Thảo nào có thể sở hữu mười mấy con ngựa, mà con nào con nấy đều là ngựa tốt.
Ba tên quan binh cũng gật đầu đồng tình.
"Chúng ta cứ đợi A Xuyên từ huyện nha trở về, xem Huyện lệnh đại nhân nói thế nào."
Nếu ngay cả Huyện lệnh đại nhân cũng không biết lai lịch của Vạn gia Dụ Thành, vậy thì đêm nay bọn chúng phải dạy cho đám người cáo mượn oai hùm này một bài học nhớ đời.
Tiểu Lý có chút thắc mắc nói: "Nhưng có một chuyện rất lạ. Đông ca còn nhớ mấy tên gia nhân đi cùng Vạn Tông không?"
Văn Đông gật đầu: "Đương nhiên nhớ."
Không chỉ Vạn Tông, ngay cả mấy tên gia nhân kia cũng bộ dạng vênh váo tự đắc, chẳng sợ hắn chút nào.
"Trong đó có một nam t.ử vừa thấp vừa gầy, huynh còn nhớ không?"
Văn Đông nhớ lại một chút, hình như có một người như vậy, dáng người thấp bé gầy gò, còn đeo một bộ cung tên.
Y phục ăn mặc của hắn hoàn toàn lạc quẻ với người nhà họ Vạn, nếu không phải nhờ cái dáng đứng thẳng tắp kia, hắn còn tưởng là ăn mày.
Tiểu Lý: "Kẻ đó không phải người nhà họ Vạn! Sau khi hắn chia tay với người nhà họ Vạn, liền dắt hai con ngựa rời đi! Sau đó cũng không thấy hắn đến tìm người nhà họ Vạn nữa."
Văn Đông không khỏi nhíu mày: "Không phải người nhà họ Vạn?"
Không phải người nhà họ Vạn, vậy tại sao Vạn Tông lại muốn bảo vệ hai con ngựa của tiểu t.ử đó.
"Đã dò la được chỗ ở của tên đó chưa?"
Bất kỳ ai cũng không được ra khỏi thành, trừ khi tên đó mọc cánh, bọn chúng sớm muộn gì cũng biết tung tích.
"Ở ngay khách điếm Cát Tường."
Văn Đông lẩm bẩm: "Khách điếm Cát Tường... Nếu ta nhớ không lầm, khách điếm Hạnh Phúc mà chúng ta đến tối qua nằm ngay đối diện khách điếm Cát Tường phải không?"
"Đã như vậy, hôm nay cứ đến khách điếm Cát Tường, tiện thể chiếm luôn hai con ngựa đó!"
"Thuộc hạ đi sắp xếp ngay!"
Tô Hạ vừa bước đến một tiệm lương thực, liền nhìn thấy bên trong có một bóng dáng quen thuộc.
"Vạn đại thúc?"
Vạn Tông nghe thấy giọng nói quen thuộc, quay đầu nhìn lại, chẳng phải là Lý Cẩu Đản sao!
"Lý tiểu huynh đệ, sao ngươi lại ở đây?"
Rất nhanh Vạn Tông liền phản ứng lại.
Sau khi đưa cả nhà vào ở Nguyệt Mãn Lâu, hắn thu xếp qua loa một chút rồi ra ngoài nghe ngóng tin tức, trên đường đi tình cờ nghe thấy lưu dân nói quan binh đang lục soát trộm cướp, còn không cho bất kỳ ai ra khỏi thành.
Hắn vốn tưởng Lý Cẩu Đản đã ra khỏi thành trước khi lệnh phong tỏa được ban bố, không ngờ hắn vẫn còn trong thành.
Duyên phận!
Tô Hạ cũng thấy trùng hợp, dù sao cũng vừa mới chia tay không lâu, giờ lại gặp nhau.
"Haizz, ta vừa đi đến cổng thành thì nghe nói quan phủ đang truy nã đạo tặc, làm cho lòng người trong thành hoang mang, còn không cho người ta ra khỏi thành."
Chính vì trong thành có quan binh tuần tra nên nàng không thể trèo tường rời đi, hiện giờ bị kẹt lại trong thành, vô cùng bị động.
Tô Hạ nhớ tới đám quan binh theo dõi bọn họ, thấp giọng hỏi: "Vạn đại thúc, các vị vẫn ở Nguyệt Mãn Lâu chứ?"
Vạn Tông gật đầu: "Đúng vậy. Tiểu huynh đệ, hiện giờ ngươi ở đâu?"
Tô Hạ cười nói: "Ta ở ngay khách điếm Cát Tường, cách Nguyệt Mãn Lâu không xa."
Nàng thầm nghĩ, Vạn gia này rốt cuộc có lai lịch gì, biết rõ quan binh theo dõi mà vẫn ngang nhiên vào ở Nguyệt Mãn Lâu, như sợ quan phủ không biết bọn họ còn ở trong thành vậy.
Bọn họ có bản lĩnh như thế, chắc hẳn sẽ không sao.
Vạn Tông biết khách điếm Cát Tường.
Tất nhiên, không phải vì khách điếm Cát Tường nổi tiếng xa gần, mà là hôm nay lúc nghe ngóng chuyện phiếm hắn có nghe người ta nhắc đến.
Đối diện khách điếm Cát Tường còn có một khách điếm Hạnh Phúc, nghe nói tối qua lương thực của mấy vị khách trọ ở khách điếm Hạnh Phúc đều bị trộm sạch.
Hai khách điếm này mở cửa đối diện nhau, vốn đã cạnh tranh gay gắt, sau chuyện đêm qua, khách của khách điếm Hạnh Phúc gần như đều chạy sang khách điếm Cát Tường hết.
"Tiểu huynh đệ, ban đêm ngươi phải cẩn thận đấy, tặc nhân vẫn chưa bắt được, e là sẽ sinh biến!"
Tô Hạ trịnh trọng gật đầu, nàng có ý muốn ôm lấy cái đùi to là Vạn gia, không khỏi hỏi: "Vạn đại thúc, thúc cũng tới tiệm lương thực nghe ngóng tin tức sao?"
Vạn Tông trong lòng kinh ngạc, ngay cả gia nhân trong nhà còn không nhìn ra mục đích chuyến đi này của hắn, vậy mà chàng trai trẻ này lại nhìn thấu.
"Ngươi cũng phát hiện ra điểm bất thường?"
Tô Hạ không hề giấu giếm, kể lại từng chuyện lạ mình phát hiện ở khách điếm hôm nay.
"Nói như vậy, huyện Quán Lâm quả nhiên có vấn đề."
Hai người trao đổi một hồi mới biết, các tiệm lương thực trong thành căn bản không thiếu lương thực, nhưng bọn họ không muốn bán cho người từ nơi khác đến, nên mới nói dối bên ngoài là hết lương thực.
Tiệm lương thực không thể khai thác được gì, hai người bèn đi về phía chợ trong thành.
Phía Đông huyện thành có một khu chợ, tất cả mọi người muốn mua ngựa đều phải đến chợ phía Đông này.
Bọn họ vừa đến chợ Đông, liền nghe thấy tiếng gào thét khản đặc của một phụ nhân: "Đây chính là trâu của nhà ta!"
"Trên lưng trâu nhà ta có một vết bớt, ta không thể nhớ nhầm được! Trâu của ta rõ ràng phải đang chữa trị ở lán t.h.u.ố.c, sao lại bị các người trộm đi?!"
Cả gia đình họ đã ở trong thành ba ngày, ngày nào bà cũng đến lán t.h.u.ố.c nghe ngóng tình hình trâu nhà mình, chỉ muốn sớm dắt trâu về.
Nhưng Mạnh đại phu cứ nói chưa chữa khỏi, cũng không cho bọn họ vào thăm trâu.
Đến ngày thứ ba, khi bọn họ đến hỏi lại, Mạnh đại phu lại nói trâu đã bệnh c.h.ế.t, đêm qua đã bị đem đi thiêu hủy.
Dân không đấu lại quan, cả nhà Đổng Nguyệt Nha ngậm bồ hòn làm ngọt, chỉ đành chịu thiệt thòi.
Nhưng đến buổi trưa, bà bà của Đổng Nguyệt Nha đột nhiên mơ thấy một giấc mơ lạ, mơ thấy có quan binh trộm trâu nhà mình, còn bán trâu của bà cho những lưu dân khác.
Cả nhà cảm thấy không ổn, bèn đến chợ trâu xem xét, không ngờ lại thực sự để bọn họ nhìn thấy con trâu già nuôi mười mấy năm nay của mình.
Chưởng quầy bán trâu nghe vậy, tức giận đẩy Đổng Nguyệt Nha ra: "Ở đâu ra mụ đàn bà điên khùng, dám đến đây gây sự, nếu còn nói bậy bạ nữa, đừng trách chúng ta không khách khí!"
Hắn liên tục nháy mắt ra hiệu cho tiểu nhị, bảo tiểu nhị đi báo quan.
"Chỉ là vết bớt giống nhau thôi, có gì lạ đâu? Trên mặt ta có nốt ruồi, trên mặt hắn cũng có nốt ruồi, chẳng lẽ ta và hắn là cùng một người?"
