Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 238: Vào Ở Thôi Phủ

Cập nhật lúc: 15/03/2026 14:02

"Đại nhân đừng thấy trong phủ tối tăm mà chê, hạ quan ở quen rồi, không thắp đèn, không dọn dẹp cũng vẫn sống tàm tạm được."

Thôi Tòng vừa đi vừa nói, đột nhiên bước hụt một cái, cả người ngã phịch xuống đất.

Hắn vờ như không có chuyện gì, nhanh ch.óng đứng dậy, vẻ mặt xót xa phủi bụi đất trên y phục.

Cừu Thừa Tương cười khẩy một tiếng, lời Thôi Tòng nói, sao hắn nghe mà chẳng tin nổi nửa chữ.

Đây mà là chỗ "ở quen rồi" sao? Ở ngay cửa nhà mình mà cũng vấp ngã, cũng coi như là chuyện hiếm có.

Tô Hạ thấy vậy cũng bất giác bật cười, những lời này vậy mà lại thốt ra từ miệng một kẻ ăn mặc sang trọng, lộng lẫy thế này sao?

Nếu như Thôi Tòng ăn mặc rách rưới, giản dị hơn một chút, nàng có khi còn tưởng tượng hắn là một vị quan tốt giống như Mâu Tu Tề.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tô Hạ phát hiện Mâu Tu Tề thực sự là tấm gương sáng trong số các Huyện lệnh. Chuyện ăn uống không bao giờ phô trương lãng phí, ăn mặc cũng vô cùng mộc mạc, trên người không vương chút dấu vết nào của sự xa hoa.

Thứ duy nhất giàu có của ngài ấy, chính là tấm lòng yêu thương bách tính.

Tấm lòng này là vô giá!

Thôi Tòng dẫn người vào viện, bên trong xem ra đã được tu sửa qua, ít nhất trông cũng khá hơn dịch trạm nhiều.

Chỉ có điều kỳ lạ là, trong nhà đầy bụi bặm, nhìn qua đã biết từ lâu không có người ở.

Thôi Tòng nhìn mạng nhện giăng đầy trong sân, cười gượng gạo: "Từ sau trận địa long chuyển mình, gian nhà chính trong phủ của hạ quan bị hư hại rất nghiêm trọng, nên cả nhà hạ quan đã dọn sang thiên viện ở rồi."

Hắn không để lại dấu vết lườm tên tiểu tư bên cạnh một cái: "Còn không mau đi dọn dẹp phòng ốc cho sạch sẽ, để Khâm sai đại nhân và Tri phủ đại nhân nghỉ ngơi!"

Đám cẩu nô tài này, càng ngày càng không có mắt nhìn người.

Đám nha dịch huyện Phong Xương bị quát cho sửng sốt, lập tức bắt tay vào quét dọn phòng ốc.

Cừu Thừa Tương không hề ngăn cản. Hắn sai người thắp đèn l.ồ.ng trong viện, sau đó bảo Thôi Tòng lui về.

Thôi Tòng lau mồ hôi trên trán, hận không thể mọc thêm đôi cánh, mau ch.óng chuồn khỏi tầm mắt của Cừu Thừa Tương.

Mâu Tu Tề cười như không cười nhìn bóng dáng hoảng hốt bỏ chạy của Thôi Tòng: "Thôi đại nhân, ngài đi ra ngoài làm gì vậy?"

"Hạ... hạ quan... hạ quan chợt nhớ ra hình như đám tặc nhân ngoài thành vẫn chưa bắt được, hạ quan phải đến nha môn canh chừng, để tiện chia sẻ nỗi lo với hai vị đại nhân."

Mâu Tu Tề cười đầy thâm ý: "Đi sớm về sớm, chớ để bản thân mệt nhọc."

Thôi Tòng vừa ra khỏi Thôi phủ liền đưa tay vuốt n.g.ự.c đang đập thình thịch, may mà hắn nhanh trí, nghĩ ra một cái cớ hợp lý.

Nếu không thì thật sự không biết giải thích thế nào việc giữa đêm khuya không về phòng mà lại cắm đầu đi ra ngoài.

Thôi Tòng vừa bước khỏi cửa, tên tiểu tư bên cạnh đã nghi hoặc hỏi: "Đại nhân, có cần tiểu nhân dọn dẹp thiên viện không ạ?"

"Dọn dẹp cái gì mà dọn dẹp? Tốn công tốn của!"

Thôi Tòng trừng mắt nhìn hắn, đồng thời kéo áo mình ra, ra hiệu cho tiểu tư phủi sạch bụi.

Tiểu tư vừa phủi bụi trên y phục, vừa lắng nghe lời Thôi Tòng nói.

"Bọn họ người thì về kinh phục mệnh, người thì đến Nam Phúc Châu nhậm chức, cùng lắm chỉ ở lại huyện thành một đêm, mai là đi rồi. Lẽ nào còn rảnh rỗi chạy đến thiên viện kiểm tra?"

Tuy nhiên, lời của tiểu tư cũng nhắc nhở hắn, hắn vốn dĩ không ở thiên viện, lỡ như hai người kia đi nhầm đường, sang thiên viện phát hiện hắn không có ở đó thì phiền phức.

"Ngươi phái hai bà lão đến canh ở cửa thiên viện, nếu bọn họ muốn vào kiểm tra, thì cứ nói bên trong có nữ quyến ở, cản lại là được!"

Hắn không tin hai người kia to gan đến mức dám xông bừa vào hậu viện của nữ nhân.

Đợi y phục được phủi sạch sẽ, hắn hất mạnh tay áo: "Đi, theo bổn quan ra ngoài thành xem sao!"

Thôi Tòng hùng hổ bước đi, trong mắt rực lửa giận: "Cái đám khốn khiếp đó! Bổn quan đã nhắm một mắt mở một mắt, để mặc bọn chúng giở trò trong huyện Phong Xương, bọn chúng lại dám chơi trò gắp lửa bỏ tay người!"

Suýt nữa thì làm hắn rơi mất chiếc mũ ô sa!

"Không báo mối thù này, lòng ta không cam!"

Mâu Tu Tề nheo mắt nhìn bóng dáng mấy người Thôi Tòng khuất dần, thầm nghĩ, chút chuyện cỏn con này cũng cần hắn phải đích thân đi làm sao?

Ngài ấy hừ lạnh: "Cái tên này e là đã sớm xây riêng cho mình một căn trạch viện mới, còn nhà cũ thì vứt bỏ rồi."

Bọn họ là ai cơ chứ, quan sát tinh vi cỡ nào, mọi hành vi của Thôi Tòng hoàn toàn không qua khỏi mắt hai người.

Từ lúc bước chân đến Thôi phủ, họ đã đoán được Thôi Tòng chắc chắn không sống ở viện t.ử này.

Cái tên cẩu quan, lại còn dám lừa gạt nói là sống ở thiên viện? Nói ra thì ai mà tin?

Mâu Tu Tề âm thầm ra hiệu bằng mắt cho Ngư Mễ, Ngư Mễ hiểu ý, lặng lẽ bám theo.

Tô Hạ với tư cách là ám vệ, cũng nhờ thơm lây đội ngũ quan binh mà được vào ở trong phủ đệ của Huyện lệnh.

Nàng tài đức gì mà lại có thể sai bảo nha dịch huyện Phong Xương dọn dẹp phòng ốc cho mình cơ chứ.

Cừu Thừa Tương có lẽ đoán được nàng là người ít nói, hoặc cũng có thể vì nàng làm công việc ám vệ nên căn bản không quản tung tích của Tô Hạ.

Tô Hạ ngửi thấy mùi hoa quế thoang thoảng trong sân, bất tri bất giác bước về phía một gian phòng. Đợi nha dịch dọn dẹp sạch sẽ xong, nàng mới lấy nệm rơm và chăn trải ra.

Nàng nhất định phải đợi đến lúc bọn họ ngủ say rồi mới lẻn ra ngoài thu thập vật tư.

Trong sân, Đàm Phong tức tối kể lại cảnh tượng lúc mình đi cầu viện: "Đại nhân, tên Thôi Tòng kia đúng là cái thứ gió chiều nào theo chiều ấy."

"Lúc thuộc hạ tới cổng thành, suýt chút nữa đã bị chúng coi là tặc nhân mà b.ắ.n c.h.ế.t. May nhờ thuộc hạ xưng danh hiệu của đại nhân, đám thủ quân kia mới không dám ra tay."

"Thôi Tòng thấy thuộc hạ cầm lệnh bài của ngài, lại chẳng hề hoảng hốt hay vội vàng tập hợp nha dịch, bộ dạng rõ ràng là không quan tâm. Hắn dẫn nha dịch đợi ở cổng thành, mãi đến khi nhìn thấy đội ngũ của đại nhân các ngài thì mới chịu ra khỏi thành nghênh đón."

Đàm Phong thừa hiểu, nếu đội ngũ của đại nhân nhà mình mãi không xuất hiện, Thôi Tòng cũng chỉ đứng trên cổng thành làm màu một lát rồi quay về, chứ đừng nói tới chuyện đi cứu người.

Mâu Tu Tề nghe vậy gật đầu liên tục: "Tên này mở miệng mười câu thì chỉ có nửa câu là thật, không thể tin được. Cứ chờ Ngư Mễ về xem tình hình thế nào rồi hãy tính tiếp."

Ngay từ lúc Thôi Tòng rời Thôi phủ, ngài ấy đã sai Ngư Mễ âm thầm bám theo hắn, thiết nghĩ đêm nay có thể thám thính được không ít tin tức.

Phòng của Tô Hạ nằm khá xa bọn họ, cộng thêm Mâu Tu Tề và Cừu Thừa Tương cố ý đè thấp giọng khi nói chuyện, nên nàng hoàn toàn không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện.

Nàng nghỉ ngơi một lát, rồi ra trước cửa, chắc chắn bên ngoài không có động tĩnh gì, lúc này mới rón rén lẻn khỏi Thôi phủ.

Dựa theo trí nhớ về tuyến đường, Tô Hạ chẳng mấy chốc đã đến được dịch trạm.

Sợ bị người khác phát hiện ra điểm đáng ngờ, nàng bèn leo qua tường viện vào trong, bắt đầu thu thập vật tư từ bên trong dịch trạm.

Thu hết gạch ngói xong, nàng lại tìm thấy vài cái vại nước trong dịch trạm, cũng tiện tay đưa hết vào không gian.

Tô Hạ vừa dọn xong gạch ngói, đang định quay về đi ngủ thì bất ngờ chạm mặt Thôi Tòng đang áp giải một đám hắc y nhân vào thành.

Tên ngu xuẩn này, thế mà lại thực sự tin lời Cừu Thừa Tương, bắt sống mấy kẻ đem về thành.

Cừu Thừa Tương, cái tên bề ngoài đoan chính mà bụng dạ đen tối này, quả nhiên chẳng tốn chút sức lực nào cũng khiến Thôi Tòng ngoan ngoãn làm việc cho mình, đúng là đáng khâm phục.

Đám hắc y nhân vô cùng khó hiểu, đến giờ vẫn chưa thông suốt tại sao Thôi Tòng lại bắt giữ mình.

"Thôi đại nhân, có phải là hiểu lầm gì không, đại nhân nhà chúng tôi—"

Nam t.ử kia cất cái giọng khàn khàn như vịt đực lên, chất giọng the thé cọ vào màng nhĩ Thôi Tòng khiến hắn càng thêm bực bội.

Thôi Tòng vung tay giáng một cái tát trời giáng vào mặt tên hắc y nhân, đ.á.n.h lệch cả mặt hắn.

"Tiên sư nhà các ngươi! Đại nhân nhà các ngươi suýt chút nữa làm rơi mũ ô sa của lão t.ử, thì còn hiểu lầm cái quái gì nữa!"

Đám súc sinh c.h.ế.t tiệt!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.