Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 244: Không Một Ai Sống Sót
Cập nhật lúc: 16/03/2026 15:21
Mạnh Tài phẫn hận trừng mắt nhìn thôn dân, người thôn Mạnh Gia chê bai huynh đệ bọn họ tàn độc, nhưng bọn họ chưa từng nghĩ tới, hắn và đệ đệ từ nhỏ đã không cha không mẹ, phải ăn cơm bá tánh mà lớn lên thì đáng thương biết nhường nào!
Đều tại bọn họ, chính bọn họ đã ép huynh đệ hắn vào đường cùng, còn hại hắn phải vứt bỏ đệ đệ ruột thịt của mình!
Thôn dân nghe lời Mạnh Tài nói, tất cả đều sợ hãi thét lên kinh hoàng, bởi vì vừa rồi bọn họ quá đỗi mệt nhọc, ai nấy đều đã uống nước trong thùng.
'
Có người sợ tới mức ăn nói lộn xộn: "Mạnh... Mạnh Tài, ngươi... m.ô.n.g hãn d.ư.ợ.c kia có t.h.u.ố.c giải không?"
Có người uống quá nhiều nước, chưa kịp đợi Mạnh Tài đáp lời đã ngã gục xuống đất.
"Cha, cha, nương, hai người sao vậy?"
"Thôn trưởng, Thôn trưởng, không xong rồi, nương ta ngất xỉu rồi!"
Thôn trưởng Mạnh thậm chí còn chẳng kịp xem xét tình hình của thôn dân, ông đang trân trân nhìn về phía sau lưng Mạnh Tài. Ông loáng thoáng nhìn thấy bóng ngựa, lại còn có cả đại đao... Ông cũng không biết đó là ảo giác của chính mình, hay là có tặc nhân thật.
Ông gấp gáp vô cùng: "Mạnh Tài, ngươi mau nói đi, rốt cuộc có t.h.u.ố.c giải hay không? Phía sau ngươi có tặc nhân kéo đến rồi, một mình ngươi không đối phó nổi đâu!"
Mạnh Tài giật mình ngoảnh đầu nhìn lại, liền phát hiện ra một đám hắc y nhân.
Hắn đột nhiên nhớ ra, Huyện lệnh sở dĩ phải lên đường gấp gáp trong đêm, hình như chính là để trốn tránh truy sát? Mà cái tên xú tiểu t.ử kia dường như vẫn luôn bám theo đội ngũ của quan binh.
Không, phải nói là tên xú tiểu t.ử đó hiện tại đã là quan binh rồi!
Mạnh Tài c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trong mắt ngập tràn oán hận. Tên đó số mệnh đúng là tốt thật, rõ ràng cũng giống như hắn, chỉ là một tên lưu dân không cha không mẹ, không vướng bận điều gì, thế mà lại có thể một bước lên mây trở thành quan binh!
Nhưng hắn dựa vào cái gì chứ! Đều là tại hắn nên đệ đệ của hắn mới mất mạng, cũng là tại hắn nên tiền bạc của hắn mới đổ sông đổ bể hết.
Theo quan điểm của Mạnh Tài, kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu! Hắn chẳng hề sợ hãi đám hắc y nhân một chút nào, thậm chí còn chủ động bước tới đón đầu: "Các người có phải đang tìm Huyện lệnh huyện Vĩnh Trạch và Khâm sai không? Ta biết bọn họ đi hướng nào rồi!"
Trong đầu hắn vẫn luôn có một âm thanh gào thét: G.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ! G.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ! Tốt nhất là đem cái tên xú tiểu t.ử đó băm vằm thành vạn mảnh!
Tên thủ lĩnh hắc y nhân vung tay lên, đám thuộc hạ liền đem người thôn Mạnh Gia vây c.h.ặ.t vào giữa. Trên mặt hắn mang theo một nụ cười mãn nguyện, hỏi Mạnh Tài: "Ngươi nói thử xem, bọn họ đi đâu rồi?"
Mạnh Tài vẫn chưa ý thức được tình cảnh của bản thân, hắn hiện tại chỉ muốn mượn tay đám hắc y nhân để g.i.ế.c c.h.ế.t Tô Hạ.
Hắn chỉ tay về hướng nhóm người Tô Hạ rời đi, kích động nói: "Hộ vệ bên cạnh Huyện lệnh rất ít, các người đông như vậy, chỉ cần đuổi kịp bọn họ thì nhất định có thể g.i.ế.c sạch bọn họ!"
Thủ lĩnh hắc y nhân nghe vậy, hướng về phía Mạnh Tài cười tỏ vẻ cảm kích, rồi đột ngột vung đại đao lên.
Lưỡi đao xé gió xẹt qua cổ gần như không phát ra tiếng động, hoặc dẫu có chút âm thanh thì cũng đã bị tiếng mưa rơi rào rạt cùng tiếng la hét của thôn dân thôn Mạnh Gia che lấp mất.
Mạnh Tài kinh hãi tột độ, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy vết thương m.á.u tuôn xối xả trên cổ: "Vì... vì sao..."
"Biết quá nhiều thì c.h.ế.t càng sớm."
"Hiểu chưa?"
Tên hắc y nhân đưa mắt nhìn về phía đám người thôn Mạnh Gia, đôi môi mỏng khẽ hé mở: "Không chừa một ai!"
Thôn trưởng Mạnh thất kinh biến sắc, dốc hết sức lực đẩy người nhà ra: "Mau, mau chạy đi! Chạy đi!"
Chỉ tiếc là, rất nhiều người thôn Mạnh Gia đã uống phải thứ nước có pha m.ô.n.g hãn d.ư.ợ.c. Tuy bọn họ không lập tức ngất xỉu, nhưng tứ chi đều bủn rủn vô lực, căn bản không chạy nổi bước nào.
Một cuộc đồ sát đẫm m.á.u được mở màn ngay trong đêm mưa.
Cơn mưa xối xả trút xuống mặt Mạnh Tài, những hạt mưa dội vào đôi mắt đang mở trừng trừng của hắn, khiến người ta chẳng thể phân định được đâu là nước mắt, đâu là nước mưa.
Toàn bộ thôn dân thôn Mạnh Gia ngã gục trong vũng m.á.u, có những người thậm chí khi bị g.i.ế.c vẫn còn đang chìm trong cơn hôn mê. Bọn họ đau đớn mở bừng mắt, nhưng đến cả diện mạo của hung thủ cũng chẳng kịp nhìn thấy.
Có một tiểu cô nương rất may mắn, nàng vốn định đi giải quyết nỗi buồn, ngay cả quần còn chưa kịp cởi đã vì chân tay bủn rủn mà ngã phịch xuống đất.
Nàng mềm nhũn nằm trên mặt đất, tận mắt chứng kiến cảnh dân làng thôn Mạnh Gia bị đám hắc y nhân t.h.ả.m sát. Gương mặt nàng hằn lên vẻ kinh hãi tột cùng, nhưng vì trúng phải m.ô.n.g hãn d.ư.ợ.c nên chẳng thể nhúc nhích nổi dù chỉ là một động tác nhỏ nhất.
Những giọt mưa xối vào lá cây rào rạt đã khéo léo che đậy đi những thân ảnh đang run rẩy của nàng, nhờ vậy nàng mới may mắn giữ lại được một cái mạng.
"Đại ca, không một ai sống sót!"
Tên thủ lĩnh hắc y nhân nhìn những t.h.i t.h.ể nằm la liệt trên mặt đất, ánh mắt chẳng thèm chớp lấy một cái: "Tiếp tục đuổi theo! Bắt buộc phải tìm được người, cạy miệng chúng để hỏi ra tung tích của mỏ quặng!"
...
Trận mưa đêm qua quả thực quá lớn, mưa to xối sạch vết m.á.u, cũng đồng thời che lấp đi mọi dấu vết của đám người Tô Hạ.
Đường mòn trong rừng núi vốn đã khó đi, nay lại thêm trời mưa đường trơn trượt, mọi người trong đội ngũ hầu như ai nấy cũng từng bị vấp ngã vài bận.
Tô Hạ cắm đầu chạy suốt một đêm, toàn thân đã bị nước mưa xối cho ướt sũng, bộ dạng vô cùng chật vật, thậm chí ngay cả đôi giày dưới chân cũng bị rách nát không còn hình dạng.
Người của đội ngũ quan binh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, từng người bùn lầy bê bết khắp thân, trông chẳng khác nào những người bùn vừa bò lên từ vũng lầy.
Cừu Thừa Tương lo lắng mang theo vật nặng sẽ gây khó khăn cho việc đi đường, bèn phân phó mọi người chỉ mang theo những vật tư quan trọng nhất. Ngay cả xe đẩy, xe kéo cũng nhất loạt vứt bỏ, đổi sang dùng ngựa và la thồ hàng hóa để tiếp tục tiến bước.
Bọn họ vốn dĩ còn muốn lợi dụng những vật tư này để làm nhiễu loạn hướng bỏ trốn, nhưng tình hình quá đỗi nguy cấp, tầm nhìn trong rừng lại mờ mịt, bọn họ đã chẳng còn thời gian dư dả để ngụy tạo dấu vết nữa.
Tô Hạ cầm một khúc gỗ cời, le te theo sau nhặt nhạnh chiến lợi phẩm với niềm vui sướng không kể xiết. Nào là lương thực, củi khô, thư tịch, rồi cả đồ tế nhuyễn và y phục nữa.
Đương nhiên, thứ nhiều nhất vẫn phải kể đến thùng nước và nước. Bây giờ trời đã đổ mưa to, không còn thiếu nước, bọn họ căn bản không cần thiết phải kéo theo mấy xe nước để rước thêm cồng kềnh. Đống nước này tự nhiên biến thành món hời rơi vào tay Tô Hạ.
Đã nhận tiền tài thì phải tiêu tai giải nạn cho người. Nàng lẳng lặng kéo theo một cành cây, chạy về phía hoàn toàn trái ngược với hướng đi của đội ngũ quan binh. Tiện thể, nàng còn in lại không ít vết bánh xe trên con đường đó.
Tuy nói không thể lấy giả tráo thật hoàn hảo, nhưng chí ít cũng có thể đ.á.n.h lừa đám hắc y nhân kia, khiến bọn chúng không phân rõ được đội ngũ quan binh rốt cuộc đang trốn về hướng nào, từ đó kéo dài thời gian.
Đoàn người chạy một mạch suốt đêm, hiển nhiên đã mệt mỏi rã rời.
Mưa lớn vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, đồ đạc cõng trên lưng bị ngấm nước cũng trở nên ngày một nặng nề. Cả đoàn người không thể cứ tiếp tục dầm mưa lên đường mãi thế này được.
Mâu Tu Tề đột nhiên lên tiếng: "Sư huynh, người bọn chúng muốn g.i.ế.c là đệ, huynh hãy dẫn một đội nhân mã đi trước đi."
Cừu Thừa Tương trừng mắt liếc hắn một cái, há miệng phun ra hai chữ rõ to: "Đánh rắm!"
Đám người trong đội ngũ quan binh nghe thấy lời này, không khỏi hai mặt nhìn nhau, tràn ngập vẻ kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Khâm sai đại nhân mở miệng c.h.ử.i thề.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngập, ngượng ngập đến mức mọi người dường như chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi rào rào.
Cừu Thừa Tương mắng xong mới phản ứng lại được, sau đó lúng túng vuốt đi dòng nước mưa trên mặt nhằm che giấu vệt đỏ ửng. Rất nhanh, hắn đã khôi phục lại bộ dáng khiêm khiêm quân t.ử như lúc ban đầu.
"Bọn chúng đã dám phái người đuổi g.i.ế.c huynh đệ ta, thì ắt hẳn cũng muốn diệt khẩu ta luôn một thể. Cho nên mặc kệ ta đi một mình hay đi cùng đệ, thì đều khó thoát khỏi kiếp nạn này."
Mâu Tu Tề còn muốn lên tiếng khuyên can, nhưng tâm ý Cừu Thừa Tương đã quyết.
"Mấy người các ngươi đi dò đường trước, xem thử có nhà hoang hay sơn động nào có thể tránh mưa được hay không. Lại lưu thêm vài người đi đoạn hậu, nếu phát hiện ra tung tích của tặc nhân, lập tức bẩm báo."
"Tuân lệnh!"
Đội ngũ quan binh liền dừng bước, lục tục lấy vải dầu ra, dùng dây thừng gai buộc c.h.ặ.t bốn góc vải vào các thân cây để làm thành mái che tránh mưa.
