Thiên Tai Mạt Thế: Cô Nương Nhà Nông Một Mình Chạy Nạn - Chương 317: Thiêu Rụi Toàn Bộ

Cập nhật lúc: 08/04/2026 13:02

Tạ Lão Tam kéo nương ruột lại, khuyên bà đừng kích động, hiện tại quan trọng nhất là phải giữ mạng sống trước đã. Bọn họ nhất định phải đem tin tức này báo cho hàng xóm, tránh để mọi người bị Trịnh Tinh lừa gạt.

Hắn ổn định lại cảm xúc của cả nhà, quay đầu kích động nhìn Trịnh Tinh, "Ngươi nói là thật sao? Bọn họ thật sự sẽ không g.i.ế.c chúng ta chứ?"

Bọn họ vì không để bọn cướp vào viện t.ử nên đã g.i.ế.c mấy tên, đám cướp này chắc chắn sẽ không tha cho họ. Hơn nữa bọn người này muốn ăn thịt người, chắc chắn sẽ thích ăn thịt tươi, cho nên bọn họ vẫn còn cơ hội trốn thoát.

"Chỉ cần các người không g.i.ế.c chúng ta, chúng ta nguyện ý dẫn đường cho các người!"

Người nhà họ Tạ không phải kẻ ngốc, tự nhiên hiểu rõ đây là kế hoãn binh của Tạ Lão Tam, bọn họ đều thông minh mà giữ im lặng.

Trịnh Tinh nhìn Tạ Lão Tam chằm chằm không chớp mắt, thầm đắn đo xem lời hắn nói là thật hay giả. Thế nhưng, thấy vẻ mặt Tạ Lão Tam tràn đầy chân thành, hắn ta không khỏi tin thêm vài phần: "Bưu ca, ngài xem ta nói có đúng không? Ta biết ngay là mình có thể thuyết phục bọn họ gia nhập cùng chúng ta mà."

"Vậy sao?" Mã Đại Bưu đâu có dễ bị lừa gạt như vậy, "Muốn gia nhập cùng chúng ta, thì phải có 'đầu danh trạng' (thề bằng m.á.u)!"

"Nhị Cẩu Tử, lóc cho vị huynh đệ này một miếng thịt ngon, xem hắn có thật lòng gia nhập cùng chúng ta không!"

Nhị Cẩu T.ử hắc hắc cười một tiếng, lập tức rút đao tiến về phía Tạ lão đầu đã c.h.ế.t.

Người nhà họ Tạ thấy cảnh này, đều hiểu rõ hắn có ý gì, sao còn nhẫn nhịn được nữa: "Không, đừng mà!"

Mã Đại Bưu khinh thường cười lạnh, hắn chẳng qua chỉ khích tướng một chút, đám người này đã để lộ sơ hở, còn muốn qua mặt hắn sao?

"G.i.ế.c sạch toàn bộ cho ta!"

Hắn có thể lăn lộn đến tận hôm nay, dựa vào chính là lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn. Nếu là thời tiết oi bức, hắn còn có thể giữ bọn họ lại làm lương thực dự trữ, nhưng hiện tại trời lạnh, g.i.ế.c rồi cũng có thể đông đá, vẫn tươi ngon như thường!

Người Tạ gia không nơi trốn tránh, toàn bộ bỏ mạng dưới đao của chúng.

Trịnh Tinh nhìn những t.h.i t.h.ể nằm trên mặt đất, sợ tới mức hai chân mềm nhũn.

Hắn biết, đám người này hiện tại đã có thức ăn mới, không còn coi trọng hắn nữa. Trừ phi hắn có thể tìm thấy nhiều thức ăn hơn, nếu không, sau này hắn cũng sẽ trở thành thức ăn của chúng.

Hắn sợ hãi toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch, trong mắt chứa đầy vẻ kinh hoàng.

Mã Đại Bưu ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho Trịnh Tinh.

Hắn và Trịnh Tinh vốn dĩ chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Trải qua nhiều ngày chung đụng, hắn đã nắm rõ tâm tính của kẻ này. Kẻ này tham sống sợ c.h.ế.t, cho nên chỉ cần hắn khẽ đe dọa một phen, kẻ này sẽ hệt như một con ch.ó, mặc cho hắn sai khiến.

Mã Đại Bưu hắn không cần người cưỡi lên đầu mình, chỉ cần kẻ biết phục tùng.

Vẫn là nhi t.ử của Trịnh Tinh biết điều hơn, từ đầu chí cuối đều phục tùng hắn, dỗ dành khiến hắn vô cùng vui vẻ. Quả nhiên ứng với câu nói kia: trò giỏi hơn thầy, con hơn cha!

Chu Mậu chằm chằm nhìn miếng thịt trong tay Mã Đại Bưu, theo bản năng nuốt nước bọt.

"Bưu... Bưu gia, ta... ta có thể ăn không?"

Mã Đại Bưu đắc ý ngửa cổ cười to, ba hai miếng đã gặm sạch khúc xương trong miệng, ném xuống bên chân đứa bé.

"Ha ha ha ha, thưởng cho ngươi đó!"

Đứa trẻ sáu tuổi, hơn nữa đã bị đói đến mức bụng dán vào lưng, cái gì cũng không hiểu, chỉ một lòng muốn được ăn thịt.

Chu Mậu thấy trên khúc xương vẫn còn vương lại chút xíu thịt, nước dãi lập tức túa ra, cắm đầu lao tới nhét tọt khúc xương vào miệng c.ắ.n xé. Đây là một dẻ sườn hun khói, phần xương vốn đã được hun đến mềm nhũn, nó thậm chí nuốt cả xương lẫn thịt vào bụng.

Những tên cướp khác thấy vậy, không khỏi chỉ vào cái bóng dáng nhỏ bé của Chu Mậu mà cười hô hố: "Trịnh lão đệ, nhi t.ử của ngươi còn có cốt khí hơn ngươi nhiều đấy!"

Sắc mặt Trịnh Tinh vô cùng khó coi, quay mặt đi không thèm nhìn hai mẹ con Khổng Tú.

Đám cướp ăn uống no say, theo bản năng liếc nhìn nữ t.ử đang bị trói ở một bên.

"Hắc hắc, đêm nay rốt cuộc cũng tới lượt lão t.ử rồi!"

Viện t.ử nhà Tạ gia ồn ào suốt một đêm, mấy hộ gia đình xung quanh bị dọa sợ không nhẹ, tất cả đều đang lén lút dời lương thực và củi lửa, gấp rút chuyển đến nhà Ngưu đại nương.

Lúc trời sắp sáng, Tô Hạ đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào, còn có tiếng lửa cháy nổ lốp bốp.

Nàng cứ tưởng trong nhà bốc cháy, nháy mắt bừng tỉnh, thế nhưng khi thức dậy kiểm tra một vòng trong nhà lại chẳng phát hiện ra chỗ nào phát hỏa.

Nàng đẩy cửa phòng ra nhìn thử, liền phát hiện phía chân trời bên phải đã bị nhuộm đỏ bừng. Thậm chí bức tường băng của nàng cũng bị chiếu sáng rực rỡ, ánh lửa hắt lên mặt băng lộng lẫy tựa như hoa nở.

Nàng trèo lên thang gỗ mới phát hiện vị trí bắt lửa lại cách mình gần đến thế.

Là mấy viện t.ử ở ngõ Phong Trúc bị thiêu rụi, vừa hay cháy đến sát vách nhà Ngưu đại nương.

Tô Hạ cảm thấy nghi hoặc, thời tiết lạnh giá thế này, ngọn lửa lớn không thể tự nhiên bốc lên được. Hơn nữa, đám cướp hận không thể thu gom toàn bộ củi lửa để sưởi ấm, tự nhiên không thể nào là bọn chúng phóng hỏa.

Cho nên, khả năng lớn là do người dân xung quanh tự mình châm lửa.

Khi đ.á.n.h trận có sách lược "vườn không nhà trống" (kiên bích thanh dã), việc bọn họ đang làm hiện giờ so với sách lược kia chính là có cách làm khác nhau nhưng chung một kết quả tuyệt diệu.

Bọn họ tập hợp tất cả mọi người lại liền có nắm chắc để chống đỡ bọn cướp, bọn họ chỉ cần tăng cường phòng ngự, đồng thời dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ củi gỗ và lương thực xung quanh.

Lương thực và củi lửa có thể di dời, nhưng đồ đạc trong nhà, xà nhà,... đều làm bằng gỗ, những thứ này căn bản không có thời gian xử lý.

Thay vì đợi bọn cướp chiếm cứ nhà cửa, để lại cho chúng cơ hội tháo dỡ gia cụ, rường cột để đốt sưởi ấm, chi bằng chính họ phóng một mồi lửa thiêu rụi toàn bộ.

Nhà cửa sau khi bị thiêu rụi, bọn cướp sẽ mất đi nguồn tiếp tế, không có lương thực và củi lửa, căn bản không thể đối đầu với họ.

Tuy rằng đáng tiếc, nhưng hiện giờ chẳng có gì quan trọng hơn tính mạng!

Tô Hạ thầm kinh ngạc khen ngợi, quả không hổ là bá tánh quanh khu thư viện, đều là người có ăn học! Trong số họ nhất định có một vị quân sư tài ba!

Điều mà Tô Hạ không biết chính là, nhóm người này căn bản chẳng có quân sư tài giỏi nào cả, mà chỉ là do họ đã có kinh nghiệm.

Trong đợt rét đậm mười ba năm trước, bá tánh ở ngõ Phong Trúc cũng từng làm việc này, nhưng người dẫn đầu khi đó là phụ thân của Trần Thanh Quân.

Ông là viện trưởng thư viện, có sức ảnh hưởng, nên đã thuyết phục thành công bá tánh ngõ Phong Trúc tập trung tại viện t.ử ở vị trí giữa ngõ nhất, cũng chính là nhà họ Thôi và nhà họ Tống bây giờ.

Chính vì ông ấy không chút do dự đem viện t.ử nhà họ Trần thiêu rụi, nên mới khiến các bá tánh khác hạ quyết tâm.

Có điều, hiện tại so với năm xưa đã khác biệt rất lớn. Bắt đầu từ nhà thợ săn ngay sát vách Tô Hạ, kéo dài cho đến tận cuối ngõ, tổng cộng có bốn hộ gia đình không tham gia.

Trừ đi một hộ đã bị cướp bóc lúc trước, bọn họ chỉ còn lại năm hộ, không biết có chống đỡ nổi lũ cướp hay không.

Bởi vì nhân số đông đúc, không thể nào chen chúc hết trong cùng một viện t.ử, cho nên bọn họ đã phá vách đục ra một lối đi thông giữa nhà Ngưu đại nương và nhà họ Tống.

Đồng thời, mọi người cùng nhau đắp tường băng cao thêm, đào cạm bẫy khắp sân.

Bọn họ bận rộn suốt một đêm, cuối cùng châm một mồi lửa đốt nhà của chính mình rồi mới dám dừng tay.

"Ngưu thẩm, người nói xem đám người kia có phát hiện ra đống thức ăn mà chúng ta để lại không?"

Bọn cướp rất đông, bọn họ chỉ là bá tánh bình thường, căn bản không dám lấy cứng chọi cứng với chúng, cho nên chỉ đành dùng mưu trí.

Lúc phóng hỏa bọn họ đã cố ý chừa lại một lối, có một viện t.ử không bị cháy trụi hoàn toàn, bọn họ thậm chí còn để lại một ít thức ăn dưới hầm ngầm.

Nhưng chỗ thức ăn này đều đã được ngâm qua t.h.u.ố.c chuột, cũng không rõ đám cướp kia có mắc mưu hay không.

Nói thật, trong lòng bọn họ rất thấp thỏm, nhưng cũng chỉ có thể hy vọng lũ người kia sẽ đi ăn mớ đồ ăn đã tẩm t.h.u.ố.c độc nọ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.