Thiên Tai Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Để Sống Sót - Chương 152: Tầng 27 Bị Bao Vây
Cập nhật lúc: 07/02/2026 13:02
Mặc quần áo chỉnh tề, Hàn Oánh nhìn qua mắt mèo thấy bên ngoài là Ngô Đình Phương đang vẻ mặt lo lắng đập cửa. Mở cửa ra, chưa kịp hỏi chuyện gì thì cô đã nghe thấy tiếng ồn ào truyền lại từ phía lối cầu thang.
"Tôi không cần biết, tóm lại là tầng 27 các người có điện, các người phải kéo một đường dây ra đây."
"Đúng thế, chúng tôi không dùng được điều hòa, không dùng được quạt, thì ít nhất cũng phải để chúng tôi đun được ấm nước, nấu được bữa cơm chứ!"
"Nếu không, chúng tôi uống nước lã, ăn đồ ôi thiu mà tiêu chảy đến c.h.ế.t thì đó là trách nhiệm của tầng 27 các người!"
...
"Một số người ở tầng dưới không biết nghe ngóng từ đâu mà biết tầng 27 có điện, thế là kéo nhau lên yêu cầu chúng ta chia điện cho họ dùng. Đại Hổ và Tiểu Lục đã ở đằng kia rồi." Ngô Đình Phương kể. Nhà cô ở gần lối cầu thang nhất, cách âm lại không tốt nên khi có người đập cửa là họ nghe thấy đầu tiên.
Nhìn qua cũng phải mười mấy người, lúc họ ra ngoài, có mấy kẻ còn đang dùng xà beng cạy cửa. Vì vậy Lôi Minh Hổ đã gọi Lục Viễn ra trước, sau đó Ngô Đình Phương mới đến gõ cửa nhà Hàn Oánh.
Nghe nói bên ngoài có mười mấy người tụ tập, Hàn Oánh quay lại phòng, lấy từ trong không gian ra một chiếc nỏ b.ắ.n liên thanh ba tên cùng một số mũi tên, lúc này mới dẫn theo Bánh Trôi đi ra lối cầu thang.
Hàn Oánh thấy Lục Viễn đang đứng chắp tay sau lưng, sau thắt lưng anh có giắt một chiếc s.ú.n.g b.ắ.n đinh. Lôi Minh Hổ cũng chắp tay sau lưng, tay cầm một con d.a.o phay. Cả hai cứ thế đứng nhìn mười mấy người bên ngoài đang buộc tội mình.
Cánh cửa ở lối cầu thang này có những khoảng hở được tạo thành từ các ống thép đan xen, qua đó có thể nhìn thấy người bên ngoài. Mười mấy người tụ tập, ai nấy mồ hôi nhễ nhại, mùi chua loét xộc vào mũi khiến Hàn Oánh nhíu mày. Đám người này ai nấy đầu tóc rối bù, răng vàng khè, trên tay đều cầm công cụ hoặc v.ũ k.h.í. Phần lớn là d.a.o phay giống như Lôi Minh Hổ, có kẻ cầm xà beng, lại có vài kẻ cầm rìu cứu hỏa và những ống thép không biết tháo từ đâu ra. Nhìn cái thế này đâu giống như đến mượn điện, rõ ràng là muốn đến lấy mạng người thì có.
"Ồ, cô nàng nuôi ch.ó đến rồi à?" Một gã đàn ông trung niên thấy Hàn Oánh và con ch.ó lớn đi bên cạnh, không sợ c.h.ế.t mà trêu chọc một câu.
"Gâu!" (Phá hỏng giấc mộng đẹp của bản soái cẩu, biến hết đi!)
Nghe tiếng ch.ó sủa, đám người đang ồn ào bên ngoài bỗng chốc im bặt. Họ nhớ lại sự đáng sợ của con ch.ó này. Nhưng rất nhanh sau đó, họ không còn lo lắng nữa, vì cánh cửa đã ngăn họ ở bên ngoài, cũng đồng thời nhốt con ch.ó ở bên trong, nên họ chẳng sợ gì cả. Không chỉ vậy, thấy con ch.ó lớn này lại béo thêm một chút, mắt mấy tên trong đó bỗng phát ra tia sáng xanh lục. Nuôi béo thế này chứng tỏ trong nhà không thiếu đồ ăn. Hơn nữa bản thân con ch.ó này đã là thức ăn rồi, chỗ này ít nhất cũng phải có cả trăm cân thịt, đủ cho bọn chúng đ.á.n.h một bữa no nê.
"Mọi người xem kìa, mặt mũi chân tay họ sạch sẽ thế kia, chắc chắn trong nhà trữ không biết bao nhiêu nước và đồ ăn rồi."
"Đúng đấy, nhìn con ch.ó này béo chưa kìa, có dư lương thực để nuôi ch.ó thì không biết trong nhà còn giấu bao nhiêu thứ nữa."
"Hôm nay nói gì thì nói, các người phải kéo một đường dây ra cho chúng tôi dùng..."
"Đều ở cùng một tòa nhà, dựa vào đâu mà chúng tôi ai nấy đều ăn không đủ no, còn các người lại có dư thực phẩm để nuôi ch.ó?"
"Các người nhìn thằng mặt trắng kia kìa, sạch sẽ thế, còn trắng hơn cả con gái, nhìn mặt và cổ nó chẳng có tí bùn đất nào, trong nhà chắc chắn trữ rất nhiều nước."
"Hèn gì sau này dòng nước càng lúc càng nhỏ, chắc chắn nước trong bồn chứa trên sân thượng là bị tầng 27 các người ăn trộm hết rồi."
...
Nói bọn chúng ăn không đủ no? Chính quyền đang tuyển người làm việc đấy thôi, nông trường không vào được thì đi khuân gạch ở căn cứ mỗi ngày cũng được không ít điểm tích lũy. Bọn chúng tự lười biếng không muốn ra ngoài làm việc thì thôi, lại còn đổ tội lên đầu tầng 27? Nói họ trộm nước trên sân thượng? Thật uổng công trước đó Hàn Oánh còn bơm nước vào bồn cho bọn chúng uống.
"Làm sao các người biết tầng 27 có điện?"
Trước đó lúc họ mang máy phát điện quang điện về đúng là có người nhìn thấy. Nhưng nhiều người mang theo v.ũ k.h.í cùng lúc tìm đến cửa như thế này, kiểu gì cũng thấy không ổn. Đặc biệt là bây giờ thiết bị liên lạc không dùng được, làm sao đám người này tụ tập lại được với nhau? Chẳng lẽ họ cũng bàn bạc lúc xuống bãi đỗ xe ngầm tránh nóng? Nhưng nhìn cái thế này, đâu có giống đến mượn điện, mà giống như bị ai đó xúi giục đến tìm rắc rối hơn!
"Sao hả? Các người có điện còn sợ người ta biết à? Chúng tôi cũng không đòi nhiều của các người đâu, các người kéo một đường dây ra phía cầu thang này, để chúng tôi luân phiên đun nước nấu cơm ở đây là được." Gã đàn ông trung niên vừa trêu chọc Hàn Oánh cầm ống thép trên tay gõ vào cửa kêu "keng keng".
"Họ dùng năng lượng mặt trời, ánh nắng mặt trời đâu phải của nhà họ, chúng tôi cũng có phần mà! Họ dùng phần ánh nắng của chúng tôi để phát điện, chia cho chúng tôi dùng một ít thì có làm sao? Mọi người xem tôi nói có đúng không?"
Lục Viễn và mọi người đã nhận ra, gã đàn ông trung niên này chính là kẻ cầm đầu đến gây chuyện. Chúng chọn đúng lúc giữa trưa nóng nhất để đến quậy, chẳng phải vì sợ bị chính quyền thanh toán như đám người trước đó sao? Hơn nữa hiện giờ thiết bị liên lạc đều hỏng cả, muốn báo cảnh sát cũng chẳng có điều kiện, nên đám người này càng thêm ngang ngược, không sợ gì cả.
"Không chỉ thế, các người còn phải trả lại số nước đã trộm từ bồn chứa trên lầu cho chúng tôi. Chẳng có lý lẽ gì mà chúng tôi đến nước uống cũng không có, còn các người lại có nước để tắm rửa gội đầu?" Gã trung niên thấy những kẻ bên cạnh đều gật đầu tán thành lời gã nói là có lý, nên càng lấn tới. Bây giờ trong nhà ai nấy đều chẳng còn bao nhiêu nước, được nhận không nước thì ai mà chẳng muốn?
"Nói đi, đối phương cho ông bao nhiêu tiền thù lao?" Hàn Oánh bước ra từ bên cạnh, tiến lên một bước nhìn gã đàn ông trung niên.
Thấy Hàn Oánh tiến lên, Lục Viễn lập tức đi sát bên cạnh cô. Tuy cửa đang đóng nhưng có những khoảng hở, anh phải luôn chú ý xem có kẻ nào muốn đ.á.n.h lén không. Các khe hở phía dưới nhỏ hơn, nhưng khe hở ở hai bên vị trí khóa phía trên thì không hề nhỏ, nghiêng tay là có thể thò vào được.
"Tiền thù lao gì? Cô nói nhăng cuội gì thế? Chắc chắn là bị tôi nói trúng tim đen rồi nên bắt đầu đảo lộn trắng đen để vu khống tôi chứ gì?" Gã đàn ông trung niên khựng lại thấy rõ khi nghe Hàn Oánh nhắc đến tiền thù lao. Nhưng rất nhanh sau đó gã cười nhìn những người khác, muốn họ phụ họa theo lời mình.
"Làm việc cho người ta mà người ta không cho ông lợi ích gì à? Thế thì ông còn chẳng bằng một con ch.ó săn nữa?" Lôi Minh Hổ đứng cạnh Ngô Đình Phương, chìa con d.a.o phay ra, trợn mắt giận dữ nhìn gã trung niên.
"Hừ, nhìn xem, bọn họ giận quá hóa thề rồi kìa, tôi nói không sai chứ? Họ chắc chắn có rất nhiều, rất nhiều vật tư."
"Đúng thế, lắp cái cửa to thế này ở đây, trong nhà giấu bao nhiêu vật tư rồi?"
"Mau mở cửa ra, chúng tôi sắp c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát rồi, các người lại vẫn có nước tắm, thiên lý ở đâu?"
"Nuôi ch.ó béo thế này, bảo không có vật tư thì ai tin?"
"Phải đó, mau mở cửa, giao vật tư và nước ra đây!"
"Mở cửa! Mở cửa!"
...
