Thiên Tai Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Để Sống Sót - Chương 44: Ai Nấy Đều Đang Tích Trữ Vật Tư

Cập nhật lúc: 21/01/2026 15:08

"Nó tên là Bánh Trôi!"

Hàn Oánh kéo nhẹ dây dắt ch.ó, để Bánh Trôi tránh xa Lôi Vũ Hàng một chút.

Dù sao thì kích thước của Bánh Trôi cũng lù lù ra đó, dọa trẻ con sợ thì không hay.

"Nó ngầu quá đi, bà nội ơi nhà mình cũng nuôi một con ch.ó lớn được không, cháu muốn cưỡi ch.ó!"

Lôi Vũ Hàng nhìn Bánh Trôi với ánh mắt rực lửa, vẻ mặt đầy tò mò thích thú.

"Cưỡi ch.ó cái gì mà cưỡi, tối về bảo bố cháu cho cháu cưỡi ngựa lớn..."

Ba người một ch.ó đi đến chỗ thang máy, phát hiện Lục Viễn, người đi trước lúc nãy, cũng đang đứng đợi.

Hiện tại đa số mọi người đều xuống hầm gửi xe để lấy đồ, nên thang máy lên xuống vô cùng bận rộn.

Thang máy rất nhanh đã tới.

Khu chung cư Nhạc Phủ Giang Nam cao 28 tầng, mà nhà Hàn Oánh ở tầng 27.

Tức là tầng áp ch.ót, nên hiện tại trong thang máy chưa có ai.

Bốn người, một con ch.ó cộng thêm chiếc xe đẩy nhỏ, cả cái thang máy gần như chật kín. Bây giờ thang máy bận rộn như vậy, e là lát nữa xuống dưới vẫn sẽ có người muốn vào.

"Bánh Trôi, lên!"

Hàn Oánh tự giác lùi về phía sau, rồi giật nhẹ dây dắt.

Bánh Trôi nhận được tín hiệu liền nhảy phắt lên chiếc xe đẩy, như vậy trông không gian đỡ chật chội hơn một chút.

Quả nhiên, hầu như tầng nào cũng có người bấm thang máy.

Về sau có thêm bốn người nữa vào, những người ở các tầng khác thấy thang máy đã đầy thì tự giác không chen vào nữa.

Mỗi tòa nhà ở Nhạc Phủ Giang Nam đều có hai thang máy, nên những người không vào được chuyến này cũng không phàn nàn gì.

Xuống đến hầm gửi xe, Hàn Oánh thấy ở đây đã đông nghịt người.

Bốn chiếc xe tải nhỏ mở toang cửa thùng xe, trên mỗi xe có hai người cầm danh sách đối chiếu vật phẩm của từng người mua.

"Tất cả đồ đạc kiểm kê ngay tại chỗ, có gì sai sót phải báo ngay, quá giờ không giải quyết!"

Tài xế và nhân viên điểm tập kết đứng trên thùng xe, nhặt từng món đồ đưa cho mọi người.

Nhóm Hàn Oánh đến khá muộn, nên lúc này đang đứng phía sau nhìn đám đông đen kịt phía trước.

Trong nhóm chat nói nước ở hầm xe đã ngập hơn 30cm, khoảng đến bắp chân.

Hàn Oánh nhìn kỹ một chút, hoàn toàn không thấy dấu hiệu nước rút đi tí nào.

Cô đoán là hệ thống thoát nước ngầm của hầm xe đã bị tê liệt rồi, qua hai ngày nữa không chừng ngập quá nửa.

Hàn Oánh nhận thấy đa số mọi người đều mua gạo, mì, dầu ăn và thực phẩm tươi sống, số lượng còn không hề ít.

Cô thấy một bác gái ở tòa nhà số 10 bên cạnh mua tận 5 bao gạo loại 50kg và 5-6 thùng mì gói, lúc này đang khệ nệ chuyển từng bao vào thang máy.

Một ông bác khác cũng ở tòa 10 cũng y như vậy.

Toàn bộ đều mua gạo và mì, còn có hai thùng nước khoáng lớn.

Hai người này liên tục chuyển đồ vào thang máy tòa nhà họ, chất đầy đến mức trong thang máy sắp không còn chỗ đặt chân.

Hàn Oánh cũng để ý thấy người của tòa nhà số 9 mình, ai nấy đều bê từng thùng gạo mì, rau củ quả cũng mua từng túi lớn.

Cô còn thấy một người đàn ông trung niên tầm hơn 40 tuổi đang vác một bao khoai tây ước chừng phải 25kg đi vào thang máy.

So sánh ra thì số đồ cô mua hôm nay chẳng bõ bèn gì.

Những người này Hàn Oánh tuy không quen biết hết.

Nhưng cô nhớ trong nhóm chat nhỏ của tòa nhà số 9, mấy hôm nay khi bàn đến chuyện trữ đồ, rất nhiều người đều bảo là không trữ.

Hóa ra toàn là những kẻ "khẩu thị tâm phi" (nói một đằng làm một nẻo).

Hàn Oánh nhìn những đống vật tư chất cao của mỗi người, trên mặt thoáng qua vẻ xót xa thay cho họ.

Những người này bây giờ mua nhiều vật tư đến mấy, đợi đến khi sóng thần ập tới, nếu bảo quản không tốt thì chẳng có gì bất ngờ khi phần lớn sẽ bị sóng cuốn trôi hoặc trở thành đồ ngâm nước.

Đây cũng là lý do tại sao rõ ràng lúc mưa bão mọi người đều tích trữ rất nhiều đồ, nhưng đến khi mạt thế thực sự giáng lâm thì lại đói đến mức t.h.ả.m hại.

Đợi khoảng hơn 30 phút mới đến lượt nhóm Hàn Oánh.

Nhà Ngô Đình Phương cũng chủ yếu mua gạo, mì và đồ tươi sống, riêng mì sợi đã mua 3 thùng, mỗi thùng 15kg.

Cải thảo loại 3-4kg cũng mua mấy cây.

Hà Tú thấy trong xe đẩy của Hàn Oánh đa phần là socola, khoai tây chiên, bánh quy, thạch rau câu... cùng mấy thứ như miếng dán giữ nhiệt, sữa, xà phòng, nước ngọt, lẩu tự sôi, trái cây...

Hầu như không thấy bóng dáng của lương thực chính.

Mà Lục Viễn ở bên cạnh thế mà cũng y chang, gần như không thấy mua gạo mì gì.

Toàn là rượu, đồ ăn vặt và đồ dùng sinh hoạt, nhưng anh ta lại mua khá nhiều thịt, riêng thịt bò đã mua hơn 10kg, cá cũng mua rất nhiều con.

"Tiểu Hàn à, sao hai đứa toàn mua mấy thứ ăn không no bụng thế này. Dì nói cho mà nghe, trận mưa này chưa biết bao giờ mới tạnh đâu, tranh thủ lúc chưa tăng giá thì mua nhiều gạo mì mà trữ, dì là người từng trải, không lừa các cháu đâu."

Hà Tú nhìn người bên cạnh, lắc đầu, cảm thán thanh niên bây giờ thật không biết lo liệu cuộc sống, sau đó mới nhỏ giọng nhắc nhở hai người.

Nghe Hà Tú nhắc nhở, Hàn Oánh cũng cười cười bảo ngày mai sẽ mua.

Lục Viễn đứng bên cạnh dùng khóe mắt liếc nhìn đồ trong xe đẩy của Hàn Oánh.

Lại cúi đầu nhìn hai túi đồ lớn trên tay mình, trên mặt cũng chẳng có biểu cảm gì.

Về đến nhà cất đồ xong, Hàn Oánh lại đi ra ngoài.

Nước đọng ở hầm xe đã sâu hơn 30cm, bên ngoài e là cũng chẳng khá hơn là bao, cô phải ra ngoài xem thử.

Không lái xe, Hàn Oánh trực tiếp mặc áo mưa, đi ủng, đội mũ ô rồi bước ra khỏi khu chung cư.

Mưa cực kỳ lớn, nhưng may là không có gió.

Nếu một người đứng cách xa 5 mét, Hàn Oánh cảm thấy mình e là ngay cả bóng dáng đối phương cũng không nhìn rõ.

Bên ngoài khu chung cư vẫn ổn, ngập úng nội đô chưa nghiêm trọng lắm.

Có thể thấy hệ thống thoát nước của Bằng Thành làm tốt đến mức nào, nhưng nhìn tình hình này thì hệ thống thoát nước ngầm e là cũng sắp không trụ nổi nữa rồi.

Vị trí hiện tại của Hàn Oánh là bên cạnh siêu thị chuyển phát nhanh của khu chung cư.

Lúc này tuy trời mưa to, nhưng bên phía siêu thị chuyển phát nhanh vẫn có khá đông người tụ tập.

Cô nhìn thấy một bóng đen nhảy xuống từ một chiếc xe việt dã màu xám, tay cầm ô.

Bóng người đó đi vòng qua nửa thân xe, lùi vào dưới mái che mưa của siêu thị chuyển phát nhanh rồi mở cốp sau xe.

Từ góc độ của Hàn Oánh nhìn thì bóng người đó hơi mờ ảo trong màn mưa, nhưng trông có vẻ là Lục Viễn ở nhà đối diện, không ngờ anh ta cũng xuống đây.

Hàn Oánh không quan tâm đến anh ta, nhìn màn mưa thêm một lần nữa rồi quay đầu đi về.

Lúc đi đến lối vào bãi đỗ xe, một chiếc xe Jeep Wrangler màu đỏ lao v.út qua trước mặt Hàn Oánh, làm b.ắ.n lên một mảng nước lớn.

Liếc nhìn chiếc xe Jeep Wrangler màu đỏ đã đi qua, Hàn Oánh tỏ vẻ loại xe việt dã được mệnh danh là có thể lội sông này trong không gian của cô cũng có một chiếc.

Gầm xe siêu cao, rất thích hợp để lái trong thời tiết như thế này.

Về đến khu chung cư, Hàn Oánh đợi một lúc lâu mới đợi được thang máy.

"Chú Lý, thật ra chú không cần đưa cháu về tận nơi đâu, cháu tự về được mà, cháu lớn thế này rồi, bố vẫn cứ coi cháu là trẻ con."

Lâm Tuyết dịch chân sang bên cạnh một chút, trong thang máy chất đầy đồ đạc, chỗ đặt chân chỉ có tí xíu, không chú ý một chút là sẽ giẫm lên đồ ngay.

"Mưa lớn thế này đừng nói là ông chủ không thể yên tâm để tiểu thư tự lái xe về, ngay cả tôi cũng không yên tâm để cô tự đi đâu."

Lý Cẩm Vinh quét mắt nhìn tất cả mọi người trong thang máy, sau đó mới bất lực nhìn thiếu nữ bên cạnh nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.