Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 183: Chiến Đấu Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 09/03/2026 00:13
Ngay lúc các gia tộc tham gia trận chiến xếp hạng đều đã đến đông đủ tại lôi đài khổng lồ, Đường Mạt và Phó Vân Tu cuối cùng cũng đáp xuống bên ngoài Ẩn Long Thành.
"May mà đuổi kịp." Đường Mạt thở phào một hơi, hỏi: "Chàng không sao chứ?"
Linh lực của Phó Vân Tu tiêu hao hơi nhiều, trên đường đi đã ăn hai viên Hồi Linh Đan, hắn nói: "Cũng được, linh lực có chút tạp nham, chiến lực đại khái bằng bảy tám phần lúc bình thường đi."
Đây chính là tác hại của việc ăn đan d.ư.ợ.c, sẽ ảnh hưởng đến độ tinh khiết của linh lực, cũng chính là chất lượng.
Đường Mạt gật gật đầu, "Chắc là đủ rồi." Cô nhìn về phía Ẩn Long Thành, lạnh giọng nói: "Đi thôi, đã đến lúc để đám ếch ngồi đáy giếng kia ngậm miệng lại rồi."
Phó Vân Tu cũng mang vẻ mặt lạnh lùng, phối hợp với một thân sát khí, thoạt nhìn khá có vài phần cảm giác túc sát.
Đại khái là bị lây nhiễm bởi cảm xúc của hai người, Xích Hỏa hai ngày nay đặc biệt yên tĩnh, cũng không chạy lung tung, vẫn luôn đứng trên vai Đường Mạt, chỉ thỉnh thoảng lúc đói mới kêu hai tiếng.
Tiến vào Ẩn Long Thành, Đường Mạt ôm Xích Hỏa vào trong n.g.ự.c, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi, mấy ngày nay lạnh nhạt với ngươi rồi."
Xích Hỏa kêu một tiếng, cúi đầu cọ cọ ngón tay Đường Mạt.
Bên kia, trận xếp hạng đã chính thức bắt đầu.
Mỗi gia tộc chỉ có thể cử ba người thế hệ trẻ tiến hành chiến đấu luân lưu, thắng một trận được một điểm, không được giao đấu lặp lại, cho đến khi tất cả mọi người đều đã giao đấu qua mới tính là kết thúc.
Cuối cùng thống kê điểm số của các gia tộc để tiến hành xếp hạng.
Đáng nhắc tới là, trận chiến xếp hạng gia tộc đã mời đến một vị võ giả Hoàng cấp uy quyền nhất đại lục là Hứa lão đảm nhiệm trọng tài, cả đời ông đã đảm nhiệm trọng tài cho vô số trận đấu lớn nhỏ, sự công bằng công chính của ông là điều ai cũng thấy rõ.
Hứa lão nói: "Các vị, quy tắc đã nói rõ, trận đấu bắt đầu ngay thôi. Ai muốn lên đ.á.n.h trận mở màn?"
Vừa dứt lời, một thanh niên mặc áo sam màu lam đậm liền phi thân lên đài nói: "Xa gia Xa Ngô Vũ." Hắn nhìn về phía Đường gia nhếch mép cười, "Ta muốn khiêu chiến cao thủ của Đường gia."
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều nhìn về phía Đường gia, phần lớn mọi người đều kinh ngạc, không ngờ người đầu tiên lên sân đã muốn khiêu chiến uy tín của tam đại gia tộc, không kịp chờ đợi đến vậy sao?
Xa Ngô Vũ cũng không muốn như vậy, nhưng gia chủ ra lệnh, hắn không thể không nghe theo.
Đường Du tính tình khá nóng nảy, lập tức hừ mạnh một tiếng: "Khinh người quá đáng." Liền muốn lên đài ứng chiến.
"Đừng kích động." Đường Hưng Thụy trầm mặt nói: "Đây là trận chiến đầu tiên, chúng ta bắt buộc phải thắng." Xa gia tuy rằng kiêu ngạo, nhưng thực lực quả thực không tồi, tên Xa Ngô Vũ này đã là tu vi nửa bước Vương cấp rồi.
Đường Minh Thần tiến lên một bước nói: "Để con đi."
Đường Hưng Thụy gật gật đầu, "Cẩn thận."
Đường Du nắm c.h.ặ.t t.a.y nói: "Minh Thần ca, cho hắn biết sự lợi hại của Đường gia chúng ta!"
Mũi chân Đường Minh Thần điểm một cái liền lên lôi đài, đứng vững trước mặt Xa Ngô Vũ, nhạt giọng nói: "Ba chiêu, đ.á.n.h bại ngươi."
Nghe vậy, đám người vây xem ồ lên một trận, đều là nửa bước Vương cấp, muốn ba chiêu đ.á.n.h bại đối thủ cũng không phải là không thể, nhưng độ khó quá lớn rồi.
Xa Ngô Vũ trực tiếp tức cười, "Đại ngôn bất tàm!" Dứt lời, hai tay kết ấn, vừa nâng vừa đẩy, vô số đao kiếm nháy mắt thành hình, hướng về phía đối diện b.ắ.n tới tấp.
Đường Minh Thần không hoang mang không vội vã rút bội kiếm ra, đây là binh khí bí văn Vương cấp hắn có được sau khi g.i.ế.c địch trong lúc rèn luyện, vô cùng phù hợp với linh lực thuộc tính kim của hắn, có tác dụng tăng phúc đối với công kích.
Chỉ thấy hắn vung ra một kiếm bình đạm không có gì lạ, kiếm mang hóa thành một vầng trăng khuyết, với tư thế bẻ gãy nghiền nát phá hủy toàn bộ công kích của đối phương, sau đó mang theo khí thế dũng vãng trực tiền, tấn công về phía Xa Ngô Vũ.
Kẻ sau kinh hãi, hắn quá coi thường Đường Minh Thần rồi! Cũng quá tin tưởng vào thực lực của bản thân, đến nỗi bây giờ ngay cả né tránh cũng không kịp, chỉ có thể bị động phòng ngự.
Thủ ấn của Xa Ngô Vũ liên tục biến đổi, chống lên một màn sáng linh lực trước người.
Hắn vừa thở phào nhẹ nhõm, lại thấy vầng trăng khuyết kia "Bành" một tiếng va vào màn sáng, màn sáng lập tức phát ra một tiếng "Xuy lạp" ch.ói tai, ngay sau đó xuất hiện từng đạo vết nứt nhỏ bé, dưới sự chú ý đầy khiếp sợ của Xa Ngô Vũ vỡ vụn thành linh lực đầy trời.
Giây tiếp theo, trăng khuyết giáng xuống, Xa Ngô Vũ theo tiếng mà lui, trượt mãi đến rìa lôi đài mới khó khăn lắm dừng lại được.
Mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, lôi đài trung tâm dài tới ngàn mét, một kích này của Đường Minh Thần trước tiên là phá vỡ công kích của Xa Ngô Vũ, sau đó lại phá vỡ phòng ngự của hắn, còn đ.á.n.h người bay ra xa như vậy.
Nói không chừng, thật sự có thể ba chiêu đ.á.n.h bại kẻ địch đấy.
"Một chiêu." Đường Minh Thần vung vung trường kiếm, nhạt giọng nói.
Sắc mặt Xa Ngô Vũ vô cùng ngưng trọng, rũ mắt nhìn thoáng qua trước n.g.ự.c, nếu không phải mặc nội giáp hộ thân, một kiếm này đã khiến hắn mất đi sức chiến đấu rồi. Dù vậy, hắn cũng chịu chút nội thương.
Cùng là nửa bước Vương cấp, thực lực vậy mà có thể chênh lệch nhiều như vậy?
Đường Minh Thần lại bình bình đạm đạm giơ kiếm lên, nói: "Lần này, đổi lại ta công kích."
Xa Ngô Vũ lách mình trở về chỗ cũ, hít sâu một hơi nói: "Tới đi." Hắn lại một lần nữa khởi thủ kết ấn, chuẩn bị tung ra một kích mạnh nhất của mình.
Mà Đường Minh Thần lại đ.â.m ra một kiếm vô cùng đơn giản, kiếm mang hội tụ thành một điểm, mang theo hơi thở vô cùng sắc bén, b.ắ.n về phía Xa Ngô Vũ.
Trán kẻ sau nổi đầy gân xanh, tốc độ hai tay kết ấn vô cùng nhanh, ngay cả tàn ảnh cũng sắp không nhìn thấy nữa. Cuối cùng, trước khi kiếm mang ập đến, hắn quát: "Thanh Liên Kiếp!"
Đột ngột, một đóa hoa sen màu xanh khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, hơn nữa còn với tốc độ cực nhanh va chạm với kiếm mang.
Thanh liên uy thế mười phần, dường như hoàn toàn áp chế được kiếm mang.
Đường Hưng Thụy thầm kêu đáng tiếc, bất quá một kích này của Xa Ngô Vũ vô cùng tiêu hao linh lực, không thể nào thi triển lần thứ hai được nữa, một kích tiếp theo hắn tất bại, Đường Minh Thần cũng coi như là làm tròn lời nói khoác trước đó của mình.
Xa gia chủ lại lộ ra vẻ đắc ý, Đường gia quả nhiên là không được nữa rồi, đáng bị Xa gia bọn họ giẫm dưới chân!
Quần chúng vây xem cũng đều nghị luận sôi nổi, đều cảm thấy chiêu này, Đường Minh Thần bại rồi.
Lại không biết kẻ sau lúc này đang cười lạnh khinh thường, "Hoa nhi bất thực." (Hào nhoáng mà không thực dụng)
Mấy năm rèn luyện này đã dạy cho Đường Minh Thần một đạo lý —— Võ kỹ bí pháp, đều là kỹ năng g.i.ế.c người. Càng mộc mạc không màu mè, càng có thể làm giảm sự cảnh giác của đối thủ.
Chiêu thức hoa lệ cố nhiên uy thế mười phần, nhưng cũng sẽ khiến võ giả lãng phí linh lực từ trước, những linh lực này tiết kiệm lại, nói không chừng có thể khiến người ta lật ngược tình thế trong lúc nguy cấp.
Sự thật cũng là như vậy, Đường Minh Thần nhờ đó mà tránh được vài lần t.ử kiếp. Kiếm pháp của hắn cũng tùy tâm mà biến, càng lúc càng đơn giản thuần túy.
Xuất kiếm chính là vì g.i.ế.c người!
Ngay khoảnh khắc kiếm mang và thanh liên tiếp xúc, kiếm mang vốn dĩ bình đạm không có gì lạ chợt bộc phát ra kiếm ý ngập trời, xuyên thẳng qua trung tâm thanh liên, "Oanh" một tiếng va vào người Xa Ngô Vũ.
Kẻ sau tức thì phun m.á.u bay ngược ra sau, trực tiếp từ trên lôi đài bay ra ngoài, hướng về phía đám đông đập tới.
Một võ giả trơ mắt nhìn người sắp đập vào mình, vội vàng vận chuyển linh lực muốn đỡ lấy người, nhưng lại bị lực xung kích đụng cho lùi lại mấy bước mới khó khăn lắm dừng lại được.
Ý cười bên khóe miệng Xa gia chủ còn chưa kịp tắt, hình thức trên sân đã xoay chuyển hoàn toàn.
Đường Hưng Thụy hơi sửng sốt, ngay sau đó lắc đầu cười nói: "Người trẻ tuổi bây giờ thật sự là càng lúc càng khiến người ta nhìn không thấu."
Đường Mạt đã sớm đến hiện trường cũng nhịn không được cảm khái, "Đường Minh Thần trưởng thành không ít, kinh nghiệm chiến đấu của hắn đã hoàn toàn vượt qua ta rồi, mấy năm nay sợ là đã chịu không ít khổ."
Nghe vậy, Phó Vân Tu khẽ cười một tiếng nói: "Đây cũng coi như là sự may mắn khi sinh cùng thời đại với nàng. Nếu không, hắn sẽ không có được thực lực như vậy ở độ tuổi này."
