Thiếu Gia Thiên Tài Và Cô Nàng Rắc Rối - Chương 10
Cập nhật lúc: 21/06/2026 04:03
Dưới ánh đèn lờ mờ trong căn phòng, một phòng lưu luyến, chỉ còn lại có tiếng thở dốc của nhau, Sở Mông có chút không chịu nổi tay của Tưởng Lập Hàn sờ loạn khắp nơi ở phía sau, dần dần đi xuống, toàn thân sắp sửa không giữ được, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Toàn thân giống như bị lửa đốt, lại khó có thể dùng lời diễn tả được cảm giác tê dại cùng ngứa ngáy chiếm cứ, Sở Mông quay đầu liếc mắt nhìn Tưởng Lập Hàn một cái, nhắc nhở hắn, "Chỉ, chỉ là ôm ngủ mà thôi..."
Tình nhân thuê phòng không l.à.m t.ì.n.h chẳng lẽ còn nói chuyện về lý tưởng đời người sao?
Khóe miệng Tưởng Lập Hàn nhếch lên, ngón tay dài cuốn vòng quanh một lọn tóc của cô, cuốn dài mềm mại, như là dây dưa trong lòng hắn, càng thêm dùng sức đùa bỡn cô, dùng âm thanh từ hơi thở ghé vào bên tai Sở Mông, "Làm cậu là cầm thú, không làm cậu chính là không bằng cầm thú."
Sở Mông nhất thời trợn to hai mắt, run run rẩy rẩy nắm c.h.ặ.t tấm chăn mỏng trên người, nói năng lộn xộn lên án hắn, "Nói không giữ lời! Tưởng Lập Hàn, cậu vô sỉ! Cậu người này tại sao lại như vậy!"
"Mông Mông bây giờ càng ngày miệng lưỡi càng sắc bén." Tưởng Lập Hàn nâng cằm Sở Mông lên, đôi mắt cô chớp chớp, ánh mắt lười biếng, đôi môi đỏ mọng phúng phính trơn bóng làm hắn giật mình, ngay sau đó ra lệnh, "Há miệng."
Sở Mông không biết hắn lại nghĩ ra cái chủ ý gì để áp chế giày vò cô, oán trách nhìn hắn liếc mắt một cái, lại dời ánh mắt đi, vùi vào gối đầu, thanh âm đều rầu rĩ, "Không muốn, tôi không muốn."
Đúng lúc này, di động Sở Mông vui sướng hát lên, rung động đến tủ đầu giường ầm ầm vang lên, cô đứng dậy, không quên phòng bị nhìn Tưởng Lập Hàn liếc mắt một cái, lúc này mới đi nghe điện thoại.
Là Dương Đào.
"Ai ai ai, tổn thọ tổn thọ. Mông Mông bây giờ học được mấy ngày mấy đêm không trở về ký túc xá có phải hay không?"
Lời nói này làm nội tâm Sở Mông hối hận một hồi, như thế nào đang êm đẹp cô cùng với Tưởng Lập Hàn lại đi thuê phòng chứ?
Bình thường giải khóa các loại tư thế còn chưa tính, hiện tại ngay cả tình cảnh đều bắt đầu biến đổi.
Còn có thể hay không thiếu gia cùng hầu gái đơn thuần vui sướng quăng ngã a!
"Đào Đào..." Sở Mông nắm di động, liếc mắt nhìn Tưởng Lập Hàn bên cạnh một cái, bắt đầu cùng Dương Đào giải thích, "Tớ cũng không nghĩ, nhà tớ..."
Lời nói còn chưa nói xong, hai chân Sở Mông đã bị Tưởng Lập Hàn nắm lấy, khuôn mặt tuấn tú ngay sau đó cũng vùi đầu ở giữa hai đùi cô, người này!
Hai chân Sở Mông phí công đạp vài cái, vẫn là bị Tưởng Lập Hàn c.h.ặ.t chẽ kiềm chế, hắn lại vén quần lót cô lên, dọc theo kẽ hở thịt trai hơi ướt từng chút từng chút d.a.o động.
Trong miệng Dương Đào nhai quả sơn tra, kéo ghế dựa ra ngồi xuống bắt đầu xem chương trình văn nghệ tổng hợp, giọng điệu không chút để ý, "Nhà cậu... Nhà cậu làm sao vậy?"
"Tớ... Nhà tớ... Ân..." Sở Mông nắm c.h.ặ.t di động, đầu ngón tay trở nên trắng bệch tiết lộ cảm xúc khẩn trương hiện tại của cô, một cái tay khác của cô cuống cuồng hoảng sợ đẩy Tưởng Lập Hàn, lại bị hắn lôi kéo, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
Ngón tay của Tưởng Lập Hàn hơi vỗ về chơi đùa hoa môi của Sở Mông một chút, đỏ au, mang theo mùi dâm dịch lẳng lơ, để sát vào, vươn đầu lưỡi bắt đầu nhẹ nhàng đảo qua miệng huyệt non mịn, chậm rãi thăm dò.
"Nhà tớ... A... Không đúng... Mẹ tớ..." Sở Mông chau mày, ngay cả lời nói cũng nói không hoàn chỉnh, biểu tình tan rã, hồn bay phách tán.
A a a, cũng không thể để cho Dương Đào biết được bây giờ cô đang bị một người đàn ông l.i.ế.m huyệt đi?
Lực chú ý của Dương Đào đều tập trung vào chương trình văn nghệ tổng hợp, chỉ nghe thấy đầu điện thoại bên kia giọng điệu Sở Mông đứt quãng, nhưng không thèm để ý chút nào, tâm trí hoàn toàn bị thu hút bởi các nhân vật trên màn hình máy tính, "Alô alô... Mông Mông, tín hiệu bên cậu có phải không tốt lắm hay không a?"
Tưởng Lập Hàn phát hiện Sở Mông bất an vặn vẹo, hắn bóp c.h.ặ.t eo cô, càng thêm ra sức l.i.ế.m láp, đầu lưỡi bắt chước tiết tấu của côn thịt thọc vào rút ra, đ.â.m thọc chín cạn một sâu, móc ra một đợt dâm thủy ngọt ngấy.
Càng lúc càng nhanh, Sở Mông nâng eo lên, như là muốn đem đầu lưỡi của hắn dung nạp đến chỗ sâu nhất, bên trong cũng thật ngứa...
"Ân..." đôi mắt Sở Mông phủ kín một tầng hơi nước, không nhịn được ô ô khóc thầm, cảm thấy mình tiêu phí sức lực thật lớn, mới nói với đầu bên kia điện thoại, "Ừ... Tin... Tín hiệu không tốt lắm. Cúp..."
Di động bị cắt đứt, Sở Mông rốt cuộc nhịn không được gập hai chân động mạnh vài cái, lúc này mới thống thống khoái khoái tiết ra.
Dưới thân chất lỏng đầm đìa, môi mỏng của Tưởng Lập Hàn cũng dính không ít, đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua hoa môi còn đang run rẩy, mút sạch sẽ, cảm thán một câu, "Mông Mông thật ngọt."
Sở Mông chưa từng nghĩ tới trên đời còn có loại mặt dày vô sỉ này, trong lúc nhất thời ủy khuất rối tinh rối mù, làm trò ngay trước mặt bạn bè của mình liền tiết ra, nếu như bị phát hiện làm sao bây giờ?
Càng nghĩ nỗi sợ càng dâng lên, Sở Mông trực tiếp rơi nước mắt, giãy giụa đứng dậy đẩy Tưởng Lập Hàn ra, "Ô ô... Khốn nạn!"
Tưởng Lập Hàn ngồi ở cuối giường, giữa lúc trở tay không kịp đã bị Sở Mông đẩy xuống giường, ngã ngồi trên sàn nhà, bịch một tiếng vang nặng nề vang lên.
Sở Mông bọc chăn nhìn Tưởng Lập Hàn ngã ngồi dưới đất, tức giận, "Tưởng Lập Hàn... Thiếu gia... Cậu không sao chứ?"
Tưởng Lập Hàn nửa dựa vào vách tường, xoa xoa mí mắt, đôi mắt nhìn chằm chằm Sở Mông, như chứa đựng ánh sáng rực rỡ, "Tôi l.i.ế.m cậu, làm sao để cho cậu khó có thể chấp nhận được như vậy, vậy cậu tới l.i.ế.m tôi? Thế nào?"
Sở Mông liếc mắt nhìn hắn một cái, chầm chậm đứng dậy bò lên trên giường, oán thầm giờ phút này nên cho thiếu gia một cái biểu tình phù hợp 'đến với nhau và cho nhau tổn thương nha', thực chuẩn xác.
"Tôi lại cùng cậu đi thuê phòng, tôi chính là đồ ngốc."
Tưởng Lập Hàn đứng dậy trên giường, ôm Sở Mông vào trong n.g.ự.c, cảm thấy mỹ mãn thở dài, "Hiện tại đã ngốc đủ, còn ngốc nữa thì làm sao bây giờ?"
"Cậu mới ngốc!"
Tưởng Lập Hàn kéo tay Sở Mông sờ sờ giữa háng hắn, kề tai cô nói nhỏ, "Còn cứng rắn, muốn thao huyệt của cậu."
"Không muốn không muốn." Sở Mông giống như bị điện giật thu tay lại, một lát sau, lương tâm không đành lòng, lại thận trọng hỏi, "... Có phải rất khó chịu hay không?"
Tưởng Lập Hàn nửa khép mắt, dựa vào trên giường, thuận tay che mắt mở to của Sở Mông, giọng điệu lười biếng, "Ngủ, muốn làm cậu lúc nào cũng đều có thể. Bây giờ ngủ trước."
Sáng hôm sau, Sở Mông kéo thân thể mỏi mệt trở lại ký túc xá đã hơn 10 giờ.
Ban đêm căn bản không ngủ được, cô nửa híp mắt ngủ, Tưởng Lập Hàn chơi xấu, vén tóc cô lên, nhẹ nhàng c.ắ.n môi cô, khiêu khích hôn môi.
Sở Mông đang lúc nửa tỉnh nửa mê, bực mình đối với hắn, thẳng tay đẩy Tưởng Lập Hàn ra, một lát sau, hắn lại ngóc đầu trở lại, sờ đầu cô, hôn không ngừng.
Người này làm sao cứ thích hôn môi như vậy? Thật đáng ghét.
Sở Mông bò lên trên giá sắt của thành giường định ngủ một hồi, liền nghe thấy tiếng cửa phòng ký túc xá mở ra, thì ra là Dương Đào, cô ấy xuống lầu lấy cơm hộp.
"Cậu ăn cơm sớm như vậy a?" Sở Mông trở mình, nhìn Dương Đào ở dưới giường.
Dương Đào thấy là Sở Mông, hoảng sợ, vỗ vỗ n.g.ự.c, "Tớ đói, ăn cơm sớm. Chuyện trong nhà cậu, sao rồi?"
Sở Mông chớp chớp mắt, nhớ tới tối hôm qua bị lừa gạt trong phòng khách sạn lúc nói chuyện với Dương Đào, khi đó cô bị Tưởng Lập Hàn ấn eo l.i.ế.m huyệt, cô nhớ tới vẫn là mắc cỡ đỏ mặt, không tự chủ hắng giọng, "Không có chuyện gì."
Dương Đào tháo túi nilon, tách chiếc đũa trúc ra, "Mông Mông, cậu và Lương Kiến An nói chuyện thế nào? Hôm nay tớ và học trưởng có nhắc đến cậu, học trưởng mới nói dăm ba câu liền đem câu chuyện rẽ sang hướng khác."
"Cậu và học trưởng làm sao vậy?"
Sở Mông dán vào gối đầu, rầu rĩ, "Không có gì."
Dương Đào đang ăn cơm, có tiếng tấm tắc, "Ngay cả cậu có n.g.ự.c no đủ, eo thon thả con gái nhìn đều chướng mắt, học trưởng là muốn tìm tiên nữ đi a?"
Tâm Sở Mông trầm xuống, đêm đó không đợi Tưởng Lập Hàn bùng lên lửa giận có hành động gì, đầu tiên là một trận buồn đau không ngọn nguồn, Tưởng Lập Hàn nói hắn thích cô, chính cô có thể thích ai đây?
Có người có thể thích, thật tốt.
Vào ban đêm, Sở Mông ban ngày ngủ một giấc, buổi chiều tan học về ký túc xá lại ngủ trưa một hồi, ban đêm thời điểm tắt đèn, cô còn chưa buồn ngủ.
Ánh sáng của màn hình di động chiếu ở trên mặt, Sở Mông đang cùng Tưởng Lập Hàn nói chuyện phiếm.
Tưởng Lập Hàn: Sáng ngày kia tôi đến thành phố S gần đó, còn có một cuộc thi. Cậu đến đây giúp tôi thu dọn hành lý.
Sở Manh Manh: emmm... Thiếu gia
Sở Manh Manh: Cậu không có tay nga?
Tưởng Lập Hàn: Đến đây.
Tưởng Lập Hàn: Tôi phải đi bốn ngày, trước phải cho cậu ăn no.
Sở Mông nhìn màn hình, nghĩ về cái gọi là ăn no của hắn, vẻ mặt ghét bỏ, rồi lại không nhịn được nhếch khóe miệng lên.
Sở Manh Manh: Sợ không phải là đồ ngốc đi?
Sở Manh Manh: Cậu liền ở chỗ này không cần đi lại tôi mua mấy quả cam đi.
Sở Manh Manh: Nhỏ yếu đáng thương lại bất lực.
Tại đây một đợt sóng gói biểu tình ở thế tiến công, Tưởng Lập Hàn chỉ gửi lại một tin WeChat.
Tưởng Lập Hàn: Đến đây. Nếu không còn đem trứng rung nhét vào tiểu huyệt của cậu.
Sở Mông dừng ngón tay, ôm chăn, trầm mặc hồi lâu, ô ô ô đáp một câu OK.
Lúc này, màn hình di động lại sáng lên, Sở Mông vốn tưởng rằng là Tưởng Lập Hàn không biết xấu hổ kia, không nghĩ tới là Dương Đào gửi đến.
Quả Đào: Cậu có ở đó không?
Ký túc xá những người khác đều đã ngủ, một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng ngáy khe khẽ.
Dương Đào ở giường dưới bên kia giá sắt, Sở Mông nhìn sang, cũng là một mảnh ánh huỳnh quang của điện thoại di động.
Sở Manh Manh: Hello
Quả Đào: Mông Mông, cậu có muốn cái này hay không?
Vừa nói, trên WeChat liền nhảy ra một tấm hình.
Sở Mông click mở, nhíu mày nhìn thông báo tuyển dụng trên màn hình, quả thật là tuyển nữ sinh viên quay chụp quảng cáo nội y với thù lao cao, thêm một chuỗi dài cô nàng với son môi túi tiền linh tinh các loại emoji biểu tình, cô nhìn đến choáng váng đầu óc.
Sở Manh Manh: Không đi!
Ở trên màn hình Sở Mông còn chưa gõ ra một đoạn dài Đào Đào, cậu sa đọa các loại, đã bị Dương Đào hoả tốc rút hình ảnh về.
Quả Đào: Gửi nhầm rồi.
Quả Đào: Là cái này.
Sở Mông click mở hình ảnh nhìn một cái, chín ô vuông tất cả đều là nội y không thể diễn tả, đủ cả các loại nội y tình thú dồn ép n.g.ự.c đến mức muốn lộ ra, nữ người mẫu ngồi quỳ ở trên giường, nửa che nửa lộ dụ hoặc, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn ống kính.
Quả Đào: Cửa hàng trên Taobao của sư muội tớ buôn bán thất bại, đang thanh lý hàng tích trữ.
Sở Manh Manh: Run bần bật
Sở Manh Manh: Trẻ em sợ hãi and không có tiền
Sở Manh Manh: Tớ một cẩu độc thân mặc cho ai xem a
Quả Đào: Lạnh nhạt.
Quả Đào: Còn giả bộ với tớ? Lương Kiến An đã nói với tớ rồi.
Quả Đào: Mông Mông, cậu có bạn trai ở bên ngoài!
Quả Đào: Lái Ford Mustang, còn rất có tiền.
Quả Đào: Bảo hắn đưa tiền cho cậu.
Sở Manh Manh: Xấu hổ không mất lễ phép mỉm cười.
Lời nói buổi sáng kia của Dương Đào hóa ra là đang thử thăm dò mình, nháy mắt Sở Mông dường như bị người ta bắt vào bao, thật xấu hổ.
Lúc trước Dương Đào bỏ ra không ít sức lực cho mối quan hệ giữa cô với Lương Kiến An, hiện tại lại nói tiếp, Sở Mông cảm thấy giống như mình đã đùa bỡn Dương Đào một hồi.
Cảm thấy xấu hổ Sở Mông kéo lịch sử trò chuyện xuống, một lần nữa click mở hình ảnh kia, cân nhắc một hồi, dùng b.út vẽ khoanh tròn một bộ, gửi lại cho Dương Đào.
Sở Manh Manh: Đào Đào, giúp tớ lấy cái này đi.
Dương Đào nhấp môi cười trộm, dù sao cũng là sư muội nhà mình, có thể giúp được thì giúp một chút không phải sao?
Thời điểm Sở Mông hết giờ học tiết thứ hai, đang ôm sách muốn đến nhà ăn mua bữa sáng ăn, liền thấy trên màn hình nhảy ra một số ngắn xa lạ.
Đầu bên kia điện thoại là một giọng nữ, ngọt ngào lại ôn nhu, nói đang chờ cô ở cửa trường học phía đông, đưa nội y cho cô, trong giờ học thời gian nghỉ không nhiều lắm, xin cô nhanh lên một chút.
Cúp điện thoại, Sở Mông thấy trên màn hình, em gái kia đã thêm WeChat của cô, cô nhìn cửa lớn nhà ăn gần trong gang tấc, yên lặng thở dài một cái, như thế nào ăn một bữa cơm lại khó như vậy?
Sở Mông đến cửa phía đông, nhà ăn cách cửa phía đông rất gần, em gái kia còn chưa tới, theo bản năng ôm sách chơi di động, quét một chút vòng bạn bè của em gái kia, dự đoán được là một số để kinh doanh, tất cả đều là hình ảnh WeChat làm người xấu hổ, còn xen lẫn không ít s.e.x tips (mẹo t.ì.n.h d.ụ.c).
Giống như điều này, tổng số phiếu bầu không nên để cho nam giới xoa đầu v.ú của bạn, nếu không quầng v.ú sẽ to ra
Sở Mông cảm thấy rất có đạo lý, quyết định đợi lát nữa trở về lặng lẽ dùng gương nhìn một chút.
Đứng một chút, xa xa đã thấy một em gái chạy tới, cuốn cuốn mái tóc dài màu nâu, trước lồi sau vểnh, còn mặc tạp dề bằng vải bố, tám phần là khoa mỹ thuật.
Lấy chiếc túi được đóng gói tinh xảo, Sở Mông có chút ngượng ngùng, nữ sinh kia ngược lại rất tự nhiên hào phóng, hướng cô nháy mắt mấy cái, "Chúc chị tính phúc nha."
