Thiếu Gia Thiên Tài Và Cô Nàng Rắc Rối - Chương 15

Cập nhật lúc: 21/06/2026 04:04

Đến bữa tối, Tưởng Lập Hàn còn không ra khỏi phòng, Tưởng lão gia Tưởng phu nhân thần sắc như thường, hai người ăn cơm, thỉnh thoảng tán gẫu, ngược lại trên bàn ăn Tưởng Lập Xu liên tục nhìn lên trên lầu.

Nhìn bộ dáng cô đứng ngồi không yên, Tưởng Tuyết Phân buông cái thìa xuống, "Con đi lên xem thử đi."

Tưởng Lập Xu dạ một tiếng, nhớ lại buổi chiều bộ dáng thất hồn lạc phách của Sở Mông không giả được, phỏng đoán hai người lại cãi nhau, cô dẫm lên bậc thang đi lên lầu, không khỏi cảm thấy cho dù là tình nhân sống chung với nhau cũng nên hòa thuận, em trai cô không thể luôn có tính tình bá đạo, khi dễ Sở Mông như một con chuột nhỏ, đối mặt với hắn chỉ có co đầu rụt cổ, tràn đầy khiếp đảm.

Trong phòng không bật đèn, trên cửa sổ trăng khuyết sáng trong to như vậy, hai đầu nhòn nhọn, bốn phía tản mát một vài ngôi sao sáng.

Tưởng Lập Hàn ngồi ở mép giường, hai tay chống ở sau lưng, mặt hướng tới cửa sổ, như có điều suy nghĩ.

Tưởng Lập Xu cứ tưởng rằng hắn ở trong phòng đọc sách, hiếm khi nhìn thấy bộ dáng này của hắn, cợt nhả nói, "Em trai, thất tình rồi?"

Vừa dứt lời, cô nhìn mấy chai rượu trên bàn sắp thấy đáy, trong lòng thầm nói không ổn, cô sẽ không đoán đúng rồi chứ?

Tưởng Lập Hàn ngắm nghía cái ly thủy tinh trong tay, mấy cục đá chưa tan hết, nhìn trong suốt, hắn nhìn đến chuyên chú, ừ một tiếng, "Sở Mông đi rồi."

Mùi rượu như có như không, bộ dáng say chếch choáng suy sụp tinh thần, làm Tưởng Lập Xu giận sôi m.á.u, đoạt cái ly trên tay hắn liền hung hăng hướng bên cạnh ném một cái, âm thanh vang lên lách cách, mảnh thủy tinh vỡ tung tóe trên sàn nhà, ở trong phòng yên tĩnh rất là ch.ói tai, "Đáng đời! Xuống lầu ăn cơm trước."

Tưởng Lập Hàn yên tĩnh một lát, thuận tay cào sơ qua tóc rải rác trên trán, trên đỉnh đầu, sau khi trưởng thành hắn rất ít cùng Tưởng Lập Xu nói chuyện tình cảm, không vì cái gì khác, bạn trai chị ấy quá nhiều, người này tốt người kia không tốt, liền có thể trò chuyện một đêm, nói cho rõ ràng dễ hiểu, buổi sáng ngày hôm sau vẫn còn loạn.

Tưởng Lập Hàn vẫn luôn cho rằng hắn khác biệt, hắn nhận thức đúng Sở Mông từ rất sớm, từ đây tất cả nỗi lòng mê muội vì cô, bị nhất cử nhất động của cô liên lụy.

Nhưng mà, cuối cùng Sở Mông quỳ xuống ở trước mặt hắn, ngã vào bên chân hắn, khóc lóc nói với hắn, nói cô khó chịu, nói cô chịu không nổi, cầu xin hắn buông tha cho cô.

"Cùng loại người như em nói yêu đương có phải rất thống khổ hay không?" Tưởng Lập Hàn nửa híp mắt, kéo ống tay áo Tưởng Lập Xu một cái.

Tưởng Lập Xu đứng yên, nghĩ tới bộ dáng buổi chiều kia của Sở Mông vẫn còn có chút lo lắng, tuy nói cô tương đối bảo vệ người nhà mình, nhưng vẫn thành thật gật gật đầu, "Đúng, không những thống khổ mà còn phiền lòng."

Vừa dứt lời, Tưởng Lập Xu đã nhìn thấy Tưởng Lập Hàn thay đổi sắc mặt, cô vội vàng nói, "Nói thật còn không cho sao?"

Cô ngồi xuống ở bên người hắn, nâng má, một lát sau, "Lập Hàn, chị thường xuyên thấy Sở Mông như vậy, đây là một loại tình thú của các em sao?"

"Như vậy? Loại nào?" Tưởng Lập Hàn nghi hoặc nhướng mày.

"Ách..." Tưởng Lập Xu nhớ lại một chút, "Chính là tránh ở sau mặt tường, vừa uất ức vừa đáng thương, nhìn không khóc, kỳ thật giây tiếp theo nước mắt liền rơi xuống."

Ban đêm phía nam thành phố đèn neon loá mắt mê hoặc, híp mắt ngẩng đầu nhìn, xung quanh đèn vòng sáng một tầng lại tiếp tục một tầng, khiến mắt trở nên loạn.

Sở Mông hít mũi một cái, ôm cánh tay đi ở trên đường, mới vừa đến trạm tàu điện ngầm gần đây, cô phát hiện ngồi tàu trở về nhà cậu phải có tám đồng tiền, cô chỉ còn lại có năm đồng tiền cho một chuyến tàu điện ngầm của mình.

Ngồi là ngồi không quay về, chẳng qua phải đi bộ qua một tới hai trạm tàu điện ngầm vẫn còn có khả năng khống chế chi phí ở năm đồng tiền.

Bên tai là tiếng gió hiu quạnh, Sở Mông vừa mệt vừa đói, không khỏi nghĩ mình đến tột cùng là làm sao sa đọa tới hôm nay với đức hạnh này?

Thẻ tàu điện ngầm không có tiền, tại sao lại không có tiền?

Bởi vì cô không nạp đầy thẻ cũ.

Tại sao không nạp đầy?

Bởi vì Tưởng Lập Hàn sẽ nhân tiện đưa cô về nhà.

Tại sao hôm nay Tưởng Lập Hàn không đưa cô về nhà?

Oh. Bởi vì hai người bọn họ hoàn toàn say byebye.

Hoàn toàn nói bái bai là chuyện tốt, tại sao lại còn một bộ dáng ủ rũ, không nên vui mừng phấn khởi một người làm quan cả họ được nhờ sao?

Chính Sở Mông cũng không biết, khi cúi đầu vành mắt vẫn còn đỏ ửng, trên đời này làm sao có người xấu xa như Tưởng Lập Hàn vậy chứ!?

Bóng đêm mê người, phòng ngủ Tưởng Lập Hàn cũng rất hợp với cảnh trí một mảnh sắc xuân u tối.

"Anh hư lắm...Anh hư lắm!" Sở Mông ô ô khóc thầm, ngồi quỳ ở trên giường Tưởng Lập Hàn, lại cảm giác ở hạ thân vật nhỏ đang ầm ầm vang dội, ở trong hành lang c.h.ặ.t chẽ khép kín cần cù chăm chỉ cày cấy, chấn động đến cô ngồi cũng không phải, nằm xuống cũng không phải.

Lúc này Sở Mông nũng nịu oán trách Tưởng Lập Hàn, hắn thích nhìn vẻ mặt mờ mịt của Sở Mông nhất, ánh mắt mê ly, kỳ thật trứng rung đã bị nhét vào trong tiểu huyệt của cô đang chấn động, đoạt đi toàn bộ lực chú ý.

Tưởng Lập Hàn đứng ở mép giường, ngón tay thon dài thăm dò tách hai chân Sở Mông ra, bên trong bắp đùi của cô là ái dịch lan tràn, thanh âm hắn không tự chủ đã nhiễm một tầng t.ì.n.h d.ụ.c dày đặc, hắn sát lại gần cô, "Mông Mông, thoải mái không?"

Sở Mông bị trứng rung chấn động gây sóng gió ở trong tiểu huyệt đến ngay cả lời nói cũng không nói được, yếu ớt há miệng thở dốc, đôi mắt ướt át nhìn về hướng Tưởng Lập Hàn, cô gian nan chống nệm, rất sợ động tác ngồi quỳ làm cho trứng rung rơi ra, rốt cuộc thông suốt sự xấu xa của thiếu gia khi nhét nó vào, hung tợn nói với cô, "Không được làm rơi ra, nếu rơi ra liền nhét vào một cái khác."

Khi đó Sở Mông rất là ủy khuất, bẹp miệng, chỉ có thể ôm chân của mình, co rút tiểu huyệt, lại tiếp tục hút trứng rung chăm chỉ chấn động vào một ít, không dám để cho nó rơi ra.

Một bàn tay Tưởng Lập Hàn vuốt đỉnh đầu Sở Mông, hung ác hứng thú xoa loạn đỉnh đầu cô, rất đáng yêu, một cái tay khác trêu chọc hai bầu v.ú của Sở Mông, màu hồng phấn, còn rất có cảm giác, sờ lên rất thoải mái, làm cho hắn điên cuồng chính là hai đầu v.ú phấn nộn của Sở Mông, giống như hai tiểu bồ đào, nhiều nước lại thơm ngọt, đặt ở giữa miệng và môi mút vào, như là thật sự có thể hút ra sữa tươi vậy.

Sở Mông không biết thiếu gia của cô thăm dò thân thể của cô như vậy cảm thấy rất hứng thú, cô đắm chìm vào trong điên cuồng do trứng rung gây ra, đôi tay bám ở trên vai Tưởng Lập Hàn, đầu tựa vào gò má hắn, duỗi đầu lưỡi nhỏ l.i.ế.m láp yết hầu của hắn.

Yết hầu gợi cảm, còn có sau tai nhạy cảm, ôm cổ hắn, ở bên tai hắn nhẹ nhàng hà hơi, nũng nịu nói một ít lời cợt nhả để cho Tưởng Lập Hàn thao cô càng thêm điên cuồng.

Sở Mông ngủ với Tưởng Lập Hàn nhiều lần như vậy, đối với điểm mẫn cảm của hắn cũng coi như là nắm rõ trong lòng bàn tay.

Không có gì bất ngờ xảy ra, Sở Mông c.ắ.n môi, ở bên tai Tưởng Lập Hàn thổi một hơi, đè thấp giọng nói lời cợt nhả, "Thiếu gia... Nó, nó vẫn luôn chấn động... Ha... Thật thoải mái... Thoải mái hơn so với thiếu gia..."

Người đàn ông nào có thể cho phép nghi ngờ như vậy?

Tưởng Lập Hàn ôm eo nhỏ Sở Mông, chế trụ cô không cho cô lộn xộn, ngón tay ở giữa tiểu huyệt cô đẩy trứng rung vào sâu hơn, chất lỏng đầm đìa ở âm đạo bị trứng rung khai khẩn càng sâu, ở trong chỗ sâu điên cuồng chấn động.

"A ha... Chịu không nổi..." Sở Mông hận c.h.ế.t Tưởng Lập Hàn, đẩy đến sâu như vậy, cô bị chơi đùa c.h.ế.t mất, tay nhỏ nắm chăn dưới thân, làm thế nào cũng không chống đỡ được điên cuồng xâm chiếm như vậy.

Tưởng Lập Hàn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Mông lên, khẽ nhếch miệng, cái miệng nhỏ hồng nhuận, hàm răng trắng tinh, trời mới biết bị cô ngậm vào trong miệng, mút vào c.h.ặ.t chẽ, là mùi vị mất hồn cỡ nào, biểu cảm của hắn ra vẻ ghét bỏ, "Mông Mông, em nói gì? Ân? Đem miệng em lấp kín được không?"

Ánh mắt nghi hoặc của Sở Mông đối diện với Tưởng Lập Hàn, lại không ngờ đã bị hắn đem côn thịt đứng thẳng lập tức nhét vào trong miệng cô, trong miệng nháy mắt tràn ngập vị xạ hương trên người người đàn ông, cô hạ thấp cơ thể, ngoan ngoãn cho hắn khẩu giao.

Giống như l.i.ế.m hút kẹo que, cái lưỡi mềm mại đảo qua thân gậy thô tráng, đầu nấm to lớn trên đỉnh khó nhịn rỉ ra một chút t.i.n.h d.ị.c.h, đầu lưỡi Sở Mông quét qua, nuốt vào trong miệng.

Tưởng Lập Hàn biết ức h.i.ế.p thân thể yêu kiều của cô người hầu nhỏ là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, ngón tay thon dài vuốt ve lưng cô, kỹ xảo phong phú đùa bỡn hai bầu v.ú non mềm, âm thanh hắn khàn khàn, không quên mát xa âm đế đứng thẳng của cô, bá đạo nhắc nhở cô, "Không được tiết ra nga. Tiết ra phải nhét vào một cái khác nga, nhét vào đến chịu không nổi mới thôi."

Sở Mông vừa nghe, mắt hạnh trừng to, cô đã sớm chịu không nổi ô ô ô, thiếu gia thật xấu, ta không có loại thiếu gia này ô ô ô.

Nghe lời nói của Tưởng Lập Hàn như vậy, cho dù Sở Mông hết sức nhẫn nại, cũng thực sự nhẫn nại không được, với một quả trứng rung như vậy được mở ra với tần số rung động cao nhất, thiếu gia còn bảo cô phải kẹp thật tốt, không cho rơi xuống, đáng giận nhất là hắn còn ý xấu đẩy sâu vào, bây giờ còn không cho cô tiết ra.

Sao, làm sao có thể?!

Miệng Sở Mông bị chặn bởi côn thịt vững chắc như vậy, mới vừa oán thầm xong, cũng đã chịu không nổi, đôi môi anh đào màu đỏ rời khỏi côn thịt màu tím đen, còn dính với sợi tơ trong suốt.

Sở Mông nằm ngửa ở trên giường, bị trứng rung chấn động đến ngay cả lời nói cũng không ra, bắp chân run run, tiểu huyệt không thể khống chế co rút, cô rên rỉ thanh âm ra ngoài hết sức quyến rũ, "Ân... Chịu không nổi... Muốn ném... Muốn ném..." Chỗ sâu trong tiểu huyệt tích lũy khoái cảm càng tích càng nhiều, thật sự chịu không nổi, tiểu huyệt mấp máy, hút vào một cái, như là có thể phun ra nước, bị chấn động đến cao trào.

"Ân? Thoải mái sao?"

Sở Mông còn đắm chìm ở trong dư âm cao trào, đã nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Tưởng Lập Hàn tới gần cô, chính cô cũng không nghĩ tới a, hắn vừa mới nói cái gì?

Hắn nói nếu tiết ra còn muốn nhét vào một cái khác, nhét vào chịu không nổi mới thôi.

Ô ô ô, cô không có thiếu gia hư hỏng như vậy.

Dù cho tiểu huyệt của Sở Mông co rút lại, sau cao trào tiểu huyệt rõ ràng mềm xốp vẫn nuốt vào trứng rung trượt ra, ba một tiếng, trứng rung màu đỏ tím vừa vặn bị Tưởng Lập Hàn tiếp được, vật nhỏ vẫn là làm hết phận sự chấn động, mặt trên ái dịch trơn nhẵn, không để ý rơi ở trên giường.

Tưởng Lập Hàn tiện tay ném trứng rung, đỡ hai chân Sở Mông, côn thịt thô dài cứng rắn kinh khủng, đói khát khó nhịn, muốn ở khắp nơi trong mật đạo dồi dào rút cạn đến vui sướng tràn trề.

Sở Mông còn do dự liệu thiếu gia có thật sự phải nhét vào một cái khác hay không, như vậy cô thật sự chịu không nổi cô sẽ c.h.ế.t, côn thịt Tưởng Lập Hàn cọ xát ở miệng huyệt, trực tiếp phá vỡ huyệt thịt mềm xốp, đ.â.m vào.

"Ách..." Sở Mông nghĩ, còn không bằng hắn nhét vào hai quả trứng rung đâu, bởi vì thiếu gia thật sự quá lớn, cô rất là ủy khuất, "Ô ô... Nói chuyện không giữ lời."

Tưởng Lập Hàn bị huyệt thịt mềm dẻo quấn lấy chịu không nổi, giống như là động bàn tơ mất hồn, đồng thời âm thầm cảm thán người phụ nữ nhỏ bé mà hắn yêu, chật hẹp nước lại nhiều, hắn ấn Sở Mông, bắt đầu từ trên xuống dưới rút ra đưa vào.

Sở Mông rên lên ô ô, bị trứng rung chấn động một phen, bây giờ là thiếu gia, tối nay cô cũng không thể ngủ.

Nằm không đã ghiền, Tưởng Lập Hàn dứt khoát ôm Sở Mông ở trên đùi hắn, trong tiểu huyệt Sở Mông bị nhét côn thịt, cô ở trong n.g.ự.c cào lưng hắn lại gặm bả vai của hắn, chân bị mở ra với mức độ lớn nhất, dung nạp hắn ở chỗ sâu trong cô.

Lực eo của Sở Mông không đủ, Tưởng Lập Hàn ôm cô, lắc lư từ trên xuống dưới, va chạm vào chỗ sâu trong hoa huyệt của cô, tiểu huyệt kiều nộn bị va chạm ở mọi góc độ, côn thịt màu tím đen ở trong tiểu huyệt đỏ thẫm như ẩn như hiện.

Cuối cùng, Sở Mông ê ê a a, thật sự chịu không nổi, cầu xin Tưởng Lập Hàn t tiết ra nhanh một chút, lúc này Tưởng Lập Hàn mới không nhanh không chậm lại va chạm mấy chục cái, ở chỗ sau nhất trong hoa tâm của cô tiết ra.

Sở Mông vô lực ngã vào trên giường, lại ai oán nhìn thoáng qua Tưởng Lập Hàn, lúc này mới nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Tưởng Lập Hàn đi vào phòng tắm lấy khăn lông, tỉ mỉ lau sạch một bãi hỗn độn ở dưới thân Sở Mông, mới lên giường cảm thấy mỹ mãn ôm Sở Mông.

Đèn ngủ vẫn sáng lên ở đầu giường, Tưởng Lập Hàn ôm Sở Mông, sờ chỗ này lại sờ chỗ kia, cuối cùng nhỏ giọng nói một câu anh yêu em nha đầu ngốc, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiếu Gia Thiên Tài Và Cô Nàng Rắc Rối - Chương 15: Chương 15 | MonkeyD