Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa - Chương 272

Cập nhật lúc: 06/05/2026 12:06

“Điều này thật quá đỗi nực cười.”

Hạ Tuế An không dám tin những gì mình khám phá ra là sự thật, nhưng lý trí lại mách bảo cô rằng, đó dường như chính là sự thật.

Nơi cô xuyên không đến không phải là một cuốn tiểu thuyết, mà là triều đại nhà Tề có thật trong lịch sử.

Thật sao?

Vậy thì Kỳ Bất Diệc đã ch-ết từ ngàn năm trước rồi.

Nước mắt cô rơi lã chã.

Hạ Tuế An nhận ra mình không thể trở thành người thay đổi quỹ đạo phát triển của lịch sử, mà ngược lại, trong cõi u minh, cô đã trở thành một phần của lịch sử ấy.

Khoan đã.

Trước khi xuyên không, bóng người cô nhìn thấy và giọng nói cô nghe thấy hẳn là Hà Hoa.

Hà Hoa biết cô sẽ xuyên không về triều Tề ngàn năm trước vào lúc tuyết rơi tháng Sáu sao?

Hạ Tuế An cố gắng gạt nước mắt đứng dậy, cô nhất định phải đi gặp Hà Hoa một chuyến để hỏi cho rõ ràng mọi chuyện.

Sau khi ổn định lại cảm xúc, Hạ Tuế An đặt điện thoại xuống, bước ra khỏi phòng.

Ngồi trên ghế sofa ngoài phòng, không dám rời bước nửa thước là Dương Cẩn và Hạ Tiến, cả hai cùng lúc đứng bật dậy.

Hạ Tuế An nhào tới ôm chầm lấy họ, nghẹn ngào gọi:

“Ba, mẹ."

Dương Cẩn đỏ hoe mắt:

“Cái con bé này, làm ba mẹ sợ muốn ch-ết."

Mắt Hạ Tiến cũng ướt đẫm.

“Về là tốt rồi."

Ông cứ lẩm bẩm câu nói đó mãi, như thể đang nói với Hạ Tuế An rằng không sao đâu, lại như đang tự nhủ với bản thân rằng con gái ông đã trở về rồi.

Dương Cẩn cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi Hạ Tuế An đã gặp chuyện gì trong ba ngày qua.

Đầu ngón tay Hạ Tuế An khẽ cử động.

Hạ Tiến cũng hỏi.

Đối mặt với câu hỏi của họ, Hạ Tuế An chỉ nói:

“Con không nhớ rõ nữa, những gì đã trải qua trong ba ngày đó, con hoàn toàn không nhớ gì cả."

Cô thực sự không thể giải thích nổi những chuyện mình đã trải qua.

Dương Cẩn và Hạ Tiến lập tức đưa Hạ Tuế An đến bệnh viện kiểm tra cơ thể một lượt.

Hạ Tuế An cũng nghe theo họ.

Thông thường, chỉ khi bị thương ở não mới gây tổn thương trí nhớ.

Họ cho cô đi kiểm tra não trước, kết quả cho thấy đầu của Hạ Tuế An quả thực từng bị thương nghiêm trọng, có khả năng gây tổn thương trí nhớ.

Nhưng điều khiến bác sĩ cảm thấy kỳ lạ là, vết thương trên đầu Hạ Tuế An tuyệt đối không phải mới có từ ba ngày trước, mà ít nhất đã được vài tháng rồi.

Dương Cẩn nói không thể nào.

Vài tháng trước, Hạ Tuế An vẫn còn ở trường chuẩn bị cho kỳ thi đại học, cứ cách hai ngày Dương Cẩn lại đến trường một lần để đưa cơm bổ dưỡng cho cô.

Nếu Hạ Tuế An bị thương nặng đến mức tổn thương trí nhớ từ vài tháng trước, Dương Cẩn không thể không phát hiện ra, và các giáo viên, bạn bè sớm tối ở cùng cô ở trường cũng không thể không nhận thấy.

Bác sĩ bày tỏ mình cũng không rõ.

Kết quả kiểm tra hiển thị đúng là như vậy.

Sống mũi Dương Cẩn cay cay, bà ôm c.h.ặ.t Hạ Tuế An định khóc nhưng lại cố nén xuống.

Hạ Tiến quay mặt đi, lau khóe mắt.

Hạ Tuế An cúi đầu, vươn tay nắm lấy tay họ, nhỏ giọng nói:

“Con muốn về nhà."

Kể từ sau khi Hạ Tuế An gặp chuyện ở cổ thành Tây An, họ không rời cô nửa bước.

Trong những ngày sau khi Hạ Tuế An mất tích trở về, Dương Cẩn đêm nào cũng ngủ cùng cô, ban ngày không phải cả hai cùng trông chừng cô thì cũng là Hạ Tiến và Dương Cẩn thay phiên nhau.

Họ cũng không để cô ra ngoài một mình, vì sợ sẽ xảy ra những t.a.i n.ạ.n tương tự.

Hạ Tuế An không có cơ hội đi tìm Hà Hoa.

Dù hiện tại tạm thời vẫn chưa tìm được cơ hội gặp Hà Hoa, nhưng cô chưa từng ngừng thu thập tin tức về Hà Hoa trên mạng, cuối cùng biết được Hà Hoa có một văn phòng viết lách ở Tây An.

Hạ Tuế An ngồi trước máy tính, xem đi xem lại các bài phỏng vấn của Hà Hoa.

Dương Cẩn vào đưa sữa nóng cho Hạ Tuế An.

Tuyết tháng Sáu vẫn chưa ngừng, thời tiết lạnh, uống một ly sữa nóng sẽ giúp dễ ngủ hơn:

“Nào, Tuế Tuế, uống hết ly sữa này rồi đi ngủ nhé."

Hạ Tuế An uống cạn.

Dương Cẩn xoa xoa khuôn mặt hơi gầy đi của cô.

Hạ Tuế An rời khỏi máy tính, ôm lấy eo Dương Cẩn, nhưng rồi lại nhớ ra mình cũng thường xuyên ôm eo Kỳ Bất Diệc như vậy, trái tim bỗng thắt lại đau đớn.

“Mẹ ơi, con khó chịu quá."

Cô nói.

Dương Cẩn kéo Hạ Tuế An ngồi xuống giường:

“Con khó chịu ở đâu?"

Hạ Tuế An lắc đầu, không muốn để mẹ nhìn thấy biểu cảm của mình.

Cô nằm xuống, gối đầu lên đùi Dương Cẩn, đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy eo bà như một đứa trẻ chưa lớn.

Thực tế, trong mắt người mẹ như Dương Cẩn, Hạ Tuế An mãi mãi vẫn là một đứa trẻ.

Hạ Tuế An không biết nghĩ đến điều gì, chậm rãi thu tay phải lại, nhìn sợi chỉ đỏ gần như không còn màu sắc trên cổ tay.

Đây là sợi chỉ đỏ để lại khi Kỳ Bất Diệc trồng Tình Cổ vào người cô, nó cũng theo cô trở về.

Nhưng Kỳ Bất Diệc, người đã luyện ra con Tình Cổ này, đã ch-ết từ ngàn năm trước.

Cô không thể thay đổi kết cục của anh, mà ngược lại còn chứng kiến c-ái ch-ết của anh.

Hạ Tuế An nhắm mắt lại.

Nơi khóe mắt có những giọt lệ nóng hổi lăn dài, im hơi lặng tiếng thấm vào chăn nệm.

Hạ Tuế An đi tìm Hà Hoa.

Cuối cùng cô cũng thuyết phục được ba mẹ để mình ra ngoài đi dạo một mình, hứa sẽ về trước tám giờ tối.

Văn phòng của Hà Hoa ở Tây An không khó tìm, vì các công cụ định vị hiện đại rất phát triển.

Hạ Tuế An bắt xe đến gần đó, đi theo chỉ dẫn vài phút là tìm thấy văn phòng.

Quy mô văn phòng không lớn nhưng vẫn có quầy lễ tân.

Sau khi Hạ Tuế An vào và nói muốn gặp Hà Hoa, lễ tân hỏi cô có hẹn trước không.

Hạ Tuế An chắc chắn là không có.

Cô thành thật nói không có.

Lễ tân yêu cầu Hạ Tuế An để lại tên.

Hà Hoa tuy không phải chủ tịch tập đoàn lớn hay ngôi sao lớn lao gì, nhưng Hà Hoa cũng có sắp xếp công việc riêng, không phải ai muốn gặp cũng được.

Hạ Tuế An sốt sắng nhìn quanh, thành thật đáp:

“Hạ Tuế An."

Lễ tân vừa nghe thấy cái tên này, cây b-út đang định ghi tên liền dừng lại, lập tức dẫn Hạ Tuế An vào trong:

“Mời đi theo tôi."

Hạ Tuế An được dẫn vào một phòng làm việc.

Hà Hoa đang ở trong đó.

Thấy Hạ Tuế An bước vào, bà lộ ra vẻ mặt vui mừng, thốt lên:

“Hạ cô nương."

Nếu không phải vì giọng máy móc không thể diễn tả cảm xúc, nhất định có thể nghe ra sự xúc động trong giọng nói của Hà Hoa.

Hạ Tuế An nhìn Hà Hoa, có cảm giác như đã trải qua mấy đời.

Mà chẳng phải sao, Hà Hoa vì Trường Sinh Cổ trong người mà sống ngàn năm, đâu chỉ là cách một đời, tính kỹ ra thì đã cách mười mấy đời rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.