Thiếu Niên Quy Hải - 3

Cập nhật lúc: 20/07/2026 01:01

11

​Đầu óc tôi vẫn còn đang lâng lâng, quay cuồng.

​Thừa lúc tôi không để ý, Tiểu Tiểu Hô đột nhiên lao lên khỏi mặt nước, quắp lấy Quy Hải rồi phóng v.út đi xa mười mét trong chớp mắt.

​Cái thằng nhóc thối tha này càng ngày càng nghịch ngợm, dám cả gan cướp người ngay dưới mí mắt của tôi!

​Tôi vừa ra sức đuổi theo vừa hét lớn: "Đừng có dìm cậu ấy xuống nước, con người không thở được đâu!"

​Lời tôi vừa dứt, đã thấy Quy Hải bị Tiểu Tiểu Hô dùng đầu hất nhẹ một cái. Cả người cậu ấy bay lên không trung từ mặt biển, rồi rơi gọn xuống lưng Tiểu Tiểu Hô.

​Thật là thô bạo quá đi mất!

​Dù Quy Hải không kêu lên tiếng nào, nhưng tôi cá là cậu ấy đang sợ hú vía rồi. Tôi tức giận tăng tốc đuổi theo, quả này quyết tâm dùng cái đuôi quất thật mạnh vào bụng Tiểu Tiểu Hô một trận mới hả giận.

​Mắt thấy sắp bắt kịp thằng nhóc, tôi bỗng phát hiện ở phía trước bên sườn có một bóng đen khổng lồ.

​Hỏng rồi! Là một con cá voi lưng gù trưởng thành.

​Trong tộc chúng tôi có truyền thuyết kể rằng, nếu cá voi sát thủ con mà đi lạc một mình, sẽ bị một bầy cá voi lưng gù xúm lại hội đồng cho một trận ra bã. Hồi nhỏ đứa nào bướng bỉnh không nghe lời, người lớn liền đem ra dọa: "Còn chạy lung tung là gọi cá voi lưng gù đến nện cho một trận bây giờ!"

​Vừa nhìn thấy tụi tôi, con cá voi lưng gù vốn đang bơi thong thả bỗng phát ra những tiếng "ong ong" trầm đục.

​Tôi nghe không hiểu, nhưng cảm giác nghe rất hung dữ.

​Tôi liền hỏi Quy Hải xem con cá voi lưng gù kia đang nói gì. Cậu ấy đáp: "Nó đang c.h.ử.i hai đứa cậu đấy, c.h.ử.i tục tĩu lắm."

​Con cá voi lưng gù lại gầm lên một tràng dài, sóng âm chấn động đến mức làm lớp da cá của tôi tê rần.

​Giọng Quy Hải bắt đầu trở nên sốt sắng: "Mau, rời khỏi đây ngay! Nó đang gọi thêm hội đến để hội đồng các cậu kìa!"

​Tôi đ.á.n.h liều nghiến răng lao vọt lên, ngoạm một cú thật đau vào m.ô.n.g của Tiểu Tiểu Hô khi thằng nhóc còn đang định quay lại trêu chọc.

​Cậu ta đau đớn rú lên một tiếng thất thanh, cả thân hình lao đi vun v.út như một mũi tên xé gió. Quy Hải ở trên lưng cậu ta chắc là ngồi không vững, phải tìm một chỗ để bám víu.

​Tôi nghe thấy tiếng Tiểu Tiểu Hô khuất dần xa xa cùng tiếng cầu cứu t.h.ả.m thiết: "Đừng có bấu vào lỗ thở của em! Em không thở nổi nữa rồi! Chị ơi, chị ruột ơi, cứu em với!"

12

​Sau khi phi một mạch về lại hòn đảo nhỏ, Tiểu Tiểu Hô – cái thằng nhóc thối tha không biết nặng nhẹ kia – lúc thả Quy Hải xuống lại làm ăn vụng về, cẩu thả. Quy Hải gần như là bị nó hất văng lên bờ.

​Tôi tức giận dùng cái đuôi to quất mạnh mấy phát vào bụng cậu ta: "Còn nghịch ngợm kiểu đó nữa là tớ ném cậu vào giữa bầy cá voi lưng gù cho ăn đòn nhừ t.ử bây giờ!"

​Tôi quay sang nhìn Quy Hải, người ngợm thì không sao, chỉ có điều chiếc quần đã bị mấy hòn đá trên mặt đất quẹt rách một mảng lớn, lộ ra nửa bên m.ô.n.g tròn xoe.

​Ngay khoảnh khắc bị tôi phát hiện, Quy Hải liền vội vàng che m.ô.n.g rồi ngồi thụp xuống đất. Tôi có gọi thế nào cậu ấy cũng nhất quyết không chịu đứng lên cho tôi xem lại.

​Tiểu Tiểu Hô biết mình vừa gây họa, chủ động khai rằng ở chỗ giấu kho báu của nó có giữ vài bộ quần áo của loài người nhặt được trên biển. Tính tình thằng nhóc này quá nghịch ngợm, tôi sợ nó mang quần áo về sẽ biến thành một mớ giẻ rách, nên quyết định bơi đi cùng nó để lấy.

​Trước khi đi, tôi thuận tay gạt một cụ rùa biển đang bơi ngang qua, đẩy chuẩn xác đến bên cạnh Quy Hải.

​"Để cụ rùa ở lại chơi với cậu trước nhé, tôi đi lấy quần áo cho cậu."

​Chuyến đi này tôi phóng rất nhanh. Lúc quay lại, Quy Hải mới vừa bắt chuyện với cụ rùa. Một người một rùa đang ngồi xếp hàng giữa lùm hoa tươi.

​Quy Hải hỏi: "Cụ có nghe hiểu được tiếng người không ạ?"

​Cụ rùa: "Lầm bầm lẩm bẩm..."

​Tôi tò mò, nhả bọc quần áo đang ngậm trong miệng ném lên bờ, rồi hỏi Quy Hải xem cụ rùa vừa nói gì.

​Quy Hải giải thích: "Cụ ấy bảo: 'Lão rùa này sống còn lâu hơn cả tổ tiên mười tám đời của cậu, tiếng người nào mà ta chưa từng nghe qua'."

​Tôi tặc lưỡi cảm thán, đúng là một cụ rùa gắt gỏng vô văn hóa.

​Tôi lại nghe thấy Quy Hải nói: "Cháu tên là Quy Hải ạ."

​Cụ rùa: "Lầm bầm lẩm bẩm..."

​Quy Hải liền giải thích: "Không phải chữ 'Rùa' giống tên cụ đâu ạ, chữ 'Quy' của cháu mang nghĩa là trở về, nghe hay hơn nhiều."

​Cụ rùa nghe xong liền lầm bầm thêm một câu gì đó, rồi chìa bốn cái chân ra, tự thân vận động bò thẳng xuống biển.

​Đang trò chuyện vui vẻ, sao tự dưng cụ lại bỏ đi thế nhỉ?

​Quy Hải vừa nhặt bộ quần áo tôi mang về lên, vừa dở khóc dở cười bảo: "Cụ ấy dỗi rồi, bảo là cháu không tôn trọng động vật hoang dã quý hiếm cần được bảo tồn."

13

​Tôi nhận ra dạo gần đây Quy Hải rất hay cười.

​Mỗi buổi sáng, các bạn cùng tộc lại thay phiên nhau ngậm một đống cá nhỏ mang lên đảo để tiếp tế cho cậu ấy, cậu ấy sẽ mỉm cười.

​Chờ cậu ấy ăn no rồi, chú cá voi phụ trách "đưa cơm" hôm đó sẽ há to cái miệng rộng ngoác ra, chờ cậu ấy cầm chổi quét sạch số cá thừa vào trong miệng rồi nuốt ực một cái gọn lỏn. Những lúc như thế, cậu ấy cười vui vẻ nhất, đến mức cả bờ vai cũng run lên bần bật.

​Tôi dẫn cậu ấy đi chơi với mấy chú hải cẩu, cùng lặn xuống biển đào những chiếc vỏ sò xinh xắn, rồi cùng nương theo làn gió đêm nghe cậu ấy ngân nga những giai điệu dịu dàng.

​Cho đến khi Quy Hải bảo rằng cậu ấy đã ở ngoài biển tròn ba mươi ngày, tôi mới giật mình kinh ngạc nhận ra thời gian trôi qua nhanh đến thế.

​Cậu ấy của bây giờ đã giống như tôi, dễ dàng cảm nhận được những niềm vui bình dị. Tôi hoàn toàn tin rằng cậu ấy sẽ không bao giờ còn ý định tự t.ử nữa.

​Trong một lần chở Quy Hải lao v.út qua những con sóng lớn, cậu ấy bỗng vỗ nhẹ vào tôi rồi nói: "Cảm ơn cậu nhé, Ba Đông Đông. Hiện tại tôi thấy mình đã tìm được ý nghĩa để tiếp tục sống rồi."

​Gần đó là một đàn cá nhỏ đang nhô đầu lên khỏi mặt nước để thở. Cụ rùa thích đi lung tung bơi ngang qua, bằng một tốc độ chậm chạp và vụng về đến tội nghiệp, cụ vẫn tóm gọn được hai kẻ xui xẻo để làm bữa trưa.

​Ở đằng xa, một chiếc tàu lớn đang hướng về phía này.

​Còn các bậc tiền bối trong tộc của tôi thì đang thong thả bơi ngang qua, vừa đi vừa dặn dò: "Mấy đứa nhỏ ngậm c.h.ặ.t thức ăn thích hợp theo sát ta, đừng có chạy lung tung rồi hét bậy hét bạ nhé! Mẹ dẫn các con đi xem cậu nhóc con người đáng yêu nào!"

​Mấy chú cá voi con mới sinh phấn khích đến mức kêu "anh anh" vang cả một vùng.

​Đại dương mới hòa bình và vui vẻ làm sao.

​Thế nhưng, tôi đã sớm biết con người không thích hợp để ngày nào cũng ở trong môi trường biển. Làn da của cậu ấy đã bắt đầu ửng đỏ và nổi mẩn, tôi đã phát hiện ra điều đó từ sáng sớm rồi.

​"Tôi phải trở về đất liền đây."

​Quả nhiên, Quy Hải ngồi trên đầu tôi và nói ra câu từ biệt.

​Tôi vô cùng luyến tiếc, nhưng lại chẳng hề mở lời ích kỷ giữ cậu ấy ở lại. Tôi hiểu rất rõ, con người không thể rời xa đất liền, cũng giống như tôi không thể rời xa đại dương vậy.

​"Được thôi, sau khi trở về cậu phải cười thật nhiều, ngày nào cũng phải vui vẻ và nhớ phải nhớ đến tôi đấy nhé."

​Quy Hải vỗ vỗ lên lưng tôi: "Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi, cậu chờ tôi nhé."

​...

​Chiếc tàu đi ngang qua đã đón Quy Hải đi.

​Tôi bơi theo bóng con tàu một mạch cho đến tận sát bờ, mãi đến khi Quy Hải xuống tàu và đứng từ xa vẫy tay chào tạm biệt, tôi mới dừng lại.

​Một mình quay trở về xác tàu đắm cổ, tôi trốn vào một góc tối tăm, khuất nẻo để gặm nhấm nỗi buồn.

​A!

​Tôi chợt nhớ ra mình quên chưa nói với Quy Hải một chuyện: Chờ đến khi mùa hè kết thúc, cả tộc của tôi sẽ phải di cư đến một vùng biển rất xa.

​Liệu cậu ấy có đến tìm tôi trước khi mùa hè khép lại không? Chúng tôi liệu có thực sự gặp lại nhau lần nữa?

​Hu hu hu.

​Hóa ra làm một chú cá voi sát thủ cũng có những khoảnh khắc đau lòng đến mức muốn rơi nước mắt giống như con người vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.