Thính Ngân - Chương 12
Cập nhật lúc: 20/06/2026 14:05
Những ngày sốt nặng nhất, Thẩm Niệm Chương tự mình túc trực.
Hắn đi qua đi lại, lo lắng đến mức sắp phát điên.
["Ân nhân!”
"Tiểu cô nương!”
"Ngân muội muội!”
"Ngươi đừng c.h.ế.t!”
"Ngươi nhất định phải cố gắng lên!”
"Ta còn chưa đưa ngươi đi ăn cá quế hấp ở Kính Hồ!”
"Rượu mơ hạnh nhân trong hẻm Tây Phường!”
"Ngỗng hồng kho, gân hươu nướng, thịt anh đào trong t.ửu lâu Đông Thị!”
"Còn vịt quay treo lò ở thành bên nữa…!"]
Ta đâu có nghiêm trọng đến mức phải c.h.ế.t.
Nhưng ý thức mơ hồ, mí mắt nặng trĩu, không sao tỉnh dậy nổi.
Tối hôm đó, ta cứ mơ mơ màng màng.
Cả đêm mộng thấy—Một đám đồ ăn múa may trước mặt ta.
17
Ta phát hiện—trước kia ta đã hiểu lầm Thẩm Niệm Chương.
Hắn vừa xuất hiện đã là khách quen của thanh lâu, đã vậy suốt ngày lêu lổng ở chốn phong nguyệt.
Kẻ như thế, sao có thể là người tốt?
Nên ta mặc nhiên cho rằng hắn là một tên ăn chơi trác táng, rượu chè c.ờ b.ạ.c, năm thói xấu đủ cả.
Sau đó ta mới biết—Lần đầu tiên ta gặp hắn, ta cướp mất con gà quay của hắn.
Sau khi về nhà, tiểu công t.ử khóc sưng cả mắt.
Lâm Thành vốn có một t.ửu lâu nổi tiếng.
Bên trong có một đầu bếp, làm món gà quay tuyệt hảo.
Đó là món ăn hắn thích nhất từ nhỏ.
Sau này, người đầu bếp ấy được Lâm Giang Lâu mời đến làm, hắn cũng liền chạy theo, chỉ vì tham luyến hương vị quen thuộc ấy.
Hắn rộng rãi vung tiền cho Oanh Nương, cũng chỉ vì thấy nàng đáng thương.
Hắn từng có một tỷ tỷ song sinh, nhưng đã mất sớm.
Oanh Nương có vài nét giống nàng ấy, nên hắn mới đối tốt với nàng.
Ta đốt cháy thanh lâu.
Đầu bếp bị dọa chạy mất, còn con gà quay cuối cùng, bị ta cướp đi.
Không trách hắn bị bắt đến sào huyệt thổ phỉ rồi vẫn còn tức tối nhắc mãi.
Căm hận khắc cốt ghi tâm.
Ta cảm thấy buồn cười.
Trong khi những công t.ử con nhà quyền quý khác h.i.ế.p đáp dân lành, ăn chơi trác táng, c.ờ b.ạ.c trộm cắp.
Thì hắn chỉ có duy nhất một nỗi ám ảnh—món gà quay trong thanh lâu.
Dĩ nhiên—Không học hành, suốt ngày chơi bời, thì là thật.
Thẩm gia quá mức cưng chiều hắn, sinh ra một kẻ bướng bỉnh ương ngạnh.
Hắn ham chơi, không thích đọc sách, lại thường xuyên chọc giận phu t.ử.
Mấy danh sư mà cha mẹ hắn khó khăn lắm mới mời về, đều bị hắn chọc tức bỏ đi.
Thẩm lão gia bó tay, đành tống hắn vào thư viện tốt nhất gần đó.
Không ngờ mới mấy ngày, hắn đã bị đuổi về.
Cùng trở về còn có lá thư khiếu nại của các phu t.ử.
Trong thư viết:
"Thẩm công t.ử thường xuyên trốn học, đi muộn, hỗn xược với trưởng bối, lười biếng ham chơi, chỉ lo nuôi gà nuôi ch.ó.”
"Một ngày chưa thấy học hành đàng hoàng, mà chỉ thấy—”
"Hoặc là con rắn mà hắn lén nuôi bò đến dưới chân phu t.ử, làm người ta sợ đến ngất xỉu.”
"Hoặc là con chim chưa được huấn luyện bay loạn trong kì thi hội, khiến mực b.ắ.n tung tóe lên người các tài t.ử.”
"Hoặc là hắn thường xuyên biến mất, lẻn trốn ra ngoài chơi, bỏ mặc chuyện học hành.”
"Đỉnh điểm là mới nhận nuôi một con ch.ó săn, nhưng chưa huấn luyện xong, kết quả con ch.ó c.ắ.n ngay vào m.ô.n.g của sơn trưởng.”
"Sơn trưởng chịu không nổi nữa, đích thân đến tận cửa, tuyên bố đuổi học."]
Thẩm lão gia suýt ngất tại chỗ.
Ông vớ lấy cây côn gia pháp, gào thét đòi đ.á.n.h gãy chân đứa con nghịch t.ử.
Khí thế hung hăng ngút trời.
Nhưng rốt cuộc—Ông cứ kéo dài mãi, chờ đến khi thê t.ử, thiếp thất, các con dâu, nhi t.ử đều đến can ngăn, mới ra vẻ tức giận nện côn xuống đất.
Nhưng một lần cũng không đ.á.n.h xuống.
Cuối cùng, ông lệnh cho gia nô bắt hắn quỳ xuống, đ.á.n.h vài hèo qua loa, sau đó ném vào từ đường đóng cửa lại.
Tự nhủ "không thấy, không phiền".
Rõ ràng—Gia nô cũng không nỡ đ.á.n.h thật.
Bởi vì, Thẩm Niệm Chương bị đ.á.n.h xong, vẫn sống khỏe như rồng như hổ.
Nói là "cấm túc cho hắn nếm mùi khổ sở".
Nhưng sau một thời gian, bàn ghế cũng được chuyển vào, mấy món đồ chơi cũng được mang đến.
Cá thịt đầy bàn, không bữa nào thiếu.
Thẩm lão gia giả vờ không thấy, xem như không biết gì.
Tiếng sấm thì to, nhưng mưa lại chẳng bao nhiêu.
Cuối cùng, vẫn là tâm mềm, không nỡ đ.á.n.h, cũng chẳng nỡ mắng.
Ban đầu, ông tuyên bố sẽ giam hắn ba tháng.
Nhưng chưa được mấy ngày, lão gia đã không chịu nổi, tự mình mở cửa thả con trai ra.
Không ngờ—Cánh cửa vừa mở, ông đã thấy một quả đào cúng tổ tiên trên bàn, bị hắn khoét thành hình… m.ô.n.g gà.
Thẩm lão gia mắt tối sầm.
Hít sâu mấy hơi, cố gắng tự an ủi bản thân:
["Nghịch t.ử nhà ta quả nhiên thiên phú hơn người!”
"Không ai dạy mà cũng biết chạm khắc!”
"Chắc chắn liệt tổ liệt tông trên trời có linh, cũng sẽ rất vui mừng!"]
Thẩm Niệm Chương dẫu không lo học hành, suốt ngày ăn chơi lêu lổng, nhưng ít ra không làm chuyện ác, cũng không vướng vào thói xấu.
Trưởng t.ử nhà họ Thẩm đã hơn bốn mươi, là một đại nho nổi danh khắp chư quốc.
Ông du học bốn phương, giảng đạo thuyết học, tranh luận kinh thư.
Tuy nhà trên dưới đều cưng chiều tiểu thiếu gia, nhưng chỉ cần đại huynh giận lên, là không chút nương tay, đ.á.n.h thật.
Phụ mẫu, huynh trưởng, tẩu tẩu, ai cũng chiều chuộng hắn, chỉ có đại huynh là không.
Vì thế, Thẩm Niệm Chương sợ đại ca mình như quỷ sợ thần.
Dưới sự rèn giũa nghiêm khắc ấy, mặc dù hắn *bất học vô thuật, nhưng ít ra không lệch lạc bản tính.
(*bất học vô thuật: Không học thì không có kỹ năng)
Thẩm gia cũng mắt nhắm mắt mở với chuyện hắn nuôi gà nuôi ch.ó.
Dù hắn có lười biếng cả đời, cũng không sao cả.
Dù sao cũng có huynh trưởng giữ gia nghiệp, hắn chỉ cần sống vui vẻ là được.
Vì lớn lên trong môi trường như vậy, hắn nhìn ta, một cô nương bị cha ruồng bỏ, mẹ mất sớm, lại nhỏ tuổi hơn mình—hắn thấy ta thật đáng thương.
Huống hồ, ta từng cứu hắn, nay hắn lại cứu ta về, thế là tự nhiên dâng lên một cảm giác trách nhiệm khó hiểu.
Tiểu công t.ử hạ quyết tâm—phải chăm sóc ta đến khi khỏi hẳn.
Các loại t.h.u.ố.c quý từ khắp nơi không ngừng được đưa vào.
Thế nên—ta khỏe lại rất nhanh.
Dù vẫn còn trông như yếu ớt mong manh, nhưng ít ra đã đi lại được.
Hắn thấy ta đã khá hơn, lập tức đòi đưa ta ra ngoài dạo chơi.
Ta không từ chối.
Phố xá tấp nập đông vui, người người nô nức rộn ràng.
Vì không thể bị gió lạnh, ta mặc rất dày, lại đội thêm mũ che mặt.
Mọi thứ đều mới lạ, ta mua không ít đồ.
Khi đi ngang qua một sạp bán diều, ta lại dừng bước.
Thẩm Niệm Chương thấy ta liếc mắt một cái, lập tức sải bước đến đó, không chút suy nghĩ, phẩy tay ra lệnh:
"A Ngân muội muội thích gì, ta mua hết!"
Thị nữ Sương Vân của hắn bước lên thanh toán, còn gia nô phía sau cũng ôm sẵn cả đống đồ lặt vặt, chỉ chờ ta chọn xong để lấy mang về.
Ta lướt mắt qua mấy con bướm, chuồn chuồn, chim ưng, nhưng không thích con nào.
Cuối cùng, ta nhoẻn miệng cười, khẽ kéo mũ che mặt lên, nhẹ nhàng nói với lão bán hàng:
"Ta muốn một con chim ưng."
Lão không có diều hình chim ưng, nên ta đành đặt làm riêng.
Đợi mấy ngày sau, Sương Vân mới đến lấy về.
Lúc ta tùy ý lật xem, bất ngờ phát hiện một mảnh giấy nhỏ kẹp trong khung diều.
Mở ra, chỉ thấy một câu ngắn ngủi:
"Đợi ngoài Lâm Thành, mong người bình an."
18
Quan binh truy lùng kẻ phản loạn thông qua đơn t.h.u.ố.c của y quán.
Quan binh có thể làm được thì người của ta cũng làm được.
Vì vậy, ta tự làm mình bị thương nặng hơn, khiến d.ư.ợ.c liệu trong phủ Thẩm gia không đủ dùng, buộc phải ra ngoài mua thêm.
Trong thời gian ta nằm bệnh, quan binh đã vào Thẩm phủ lục soát một lần.
Nhưng ta không khớp với chân dung truy nã, nên bọn họ chỉ hỏi qua loa rồi đi.
Quan binh không nhận ra ta, nhưng người của ta thì nhận ra.
Họ bám theo quan binh, lần theo manh mối ở y quán, cuối cùng tìm thấy nơi ta đang ẩn thân.
