Thính Ngân - Chương 16

Cập nhật lúc: 20/06/2026 14:06

Trung Nguyên Tiết đã đến, khắp thành rực rỡ đèn hoa đăng đủ màu sắc.

Mặt trời chính ngọ ch.ói chang rạng rỡ, rọi sáng nhân gian, hắt lên vạn vật.

Ánh mắt ta xuyên qua dòng người, dừng lại trên người Thẩm Niệm Chương đang đuổi theo, giọng xa xăm:

“Xin lỗi… ta không muốn làm thiếp, cũng không muốn làm thê.”

Những ngày qua, nghe người trong phủ họ Thẩm xì xào bàn tán, như thể việc ta từ chối lời đề nghị nạp thiếp của phu nhân là chuyện động trời.

Nhưng ta chẳng hề để tâm.

Những gì ta suy nghĩ, ta mong cầu, ta toan tính, ta chứng kiến, ta theo đuổi…

Chưa bao giờ cần phải giải thích với những kẻ không cùng chí hướng, càng không cần có được sự công nhận của đám ô hợp kia.

Ta chỉ việc suy nghĩ, mong cầu, toan tính, chứng kiến, theo đuổi…

Dẫu bị thế gian chối bỏ, dẫu phải độc hành đơn độc.

Những kẻ trong phủ ấy, nửa đời trước và cả nửa đời sau, đều bị giam trong nội viện chật hẹp.

Hoặc là tranh đoạt đấu đá, hoặc là mơ tưởng trèo lên kiệu hoa của thiếu gia nào đó để hưởng phúc, hoặc là lo lắng móng tay mới nhuộm chưa đẹp, hoặc là rảnh rỗi bàn luận về loại phấn son nào mới ra.

Họ không bao giờ biết được—

Mùa hạ lũ lụt tràn về, nước lớn lại nhấn chìm bao ruộng đồng, dân đói đầy đường, người người lầm than.

Không bao giờ biết—

Quan quân từ Vệ Thành từng đợt kéo đến, quân phản loạn ngày càng khó khống chế, một cơn bạo động khổng lồ đang dần thành hình.

Không bao giờ biết—

Ở tận phương Đông xa xôi, Triệu Thành – danh tướng nước Triệu – một lần nữa rục rịch viễn chinh, mưu đồ phục hưng vương triều cũ, thế cân bằng mong manh giữa chư hầu sắp bị phá vỡ, chiến hỏa sắp sửa bùng lên.

Nửa đời trước của họ, và cả nửa đời sau, đều bị trói buộc trong một tòa đại viện nhỏ bé.

Cả đời ngẩng đầu, tầm mắt chỉ thu trọn bầu trời trắng mịt mờ và bốn góc mái hiên đơn điệu.

Một cái giếng được chạm trổ hoa lệ.

Ta không muốn trở thành loại người như vậy.

Dù là thê hay thiếp, cũng chỉ là phụ thuộc vào kẻ khác. Như mẫu thân ta năm đó, bị phụ thân tùy ý mua bán, chẳng thể quyết định đi hay ở, mất hết tự do. Nếu một ngày nào đó lưu danh sử sách, cũng chỉ là một cái tên mờ nhạt nào đó đứng sau họ của nam nhân.

Ta không làm thiếp của ai, cũng không làm thê của ai.

Ta chỉ làm chính ta.

Ta muốn lịch sử khắc ghi tên thật của ta—Sở Thính Ngân.

“*Nhàn thính toái ngân kỷ lưỡng đương lãng hưởng, đạm khán kim ngọc mãn đường chiếu diệp quang.”—Một chữ Thính, một chữ Ngân.

(*”Nhàn nghe vụn bạc ngân vang trong gió, lạnh lùng nhìn vàng ngọc rực rỡ ch.ói lòa.”)

Lúc ta sinh ra, chỉ được đặt một cái tên thấp hèn. Mẫu thân ta biết nghe chẳng hay, đã cầu xin phụ thân rất lâu, hắn mới tùy tay viết xuống hai câu thơ, rồi lại tùy tay chọn hai chữ.

Ý tứ là nhạt danh lợi, cao thấp giàu nghèo cũng tự đắc mà thôi.

Nhưng chính hắn lại tham danh đoạt lợi, lại muốn ta nhạt danh bất tranh?

Ta cố tình tranh, cố tình đoạt.

Ta dã tâm bừng bừng, từng bước tính toán, không từ thủ đoạn.

Cổng thành chậm rãi mở ra, ta nhìn thẳng vào thành chủ.

“Ta đã hứa với ngươi, ra khỏi thành sẽ thả nàng ta.”

Ánh mắt ta rơi xuống nữ nhân tội ác đầy mình kia, tay ta siết c.h.ặ.t—không hề do dự cắt đứt huyết quản của ả, rồi vứt xuống khỏi lưng ngựa.

“Nhưng ta chưa từng nói, nhất định sẽ rời khỏi thành.”

Máu tươi đỏ thẫm, hòa vào ánh dương ch.ói rực, đổ dài trên đường phố.

Lấy huyết tế binh đao.

Ta đã thúc ngựa đến cổng, nhưng lại quay đầu trở lại, đồng thời phát tín hiệu.

Giây phút cổng thành mở toang, toán nhân mã mai phục bên ngoài dấy bụi cuồn cuộn, ào ạt xông vào.

Dùng con tin tạo ra ảo giác “chỉ muốn tiền rồi bỏ trốn”, thực chất là dụ quân phòng thành tự động mở cổng, tiện bề đ.á.n.h úp.

Ban đầu dự định phải cưỡng công, nhưng có cơ hội tốt hơn, trong khoảnh khắc ta liền thay đổi sách lược.

Thuận thế mà làm, tùy cơ ứng biến, nắm bắt mọi thời cơ có lợi nhất, lấy cái giá nhỏ nhất, đ.á.n.h vào chỗ sơ hở, chiếm lấy tòa thành này.

Thẩm Niệm Chương bị huynh trưởng kéo đi rút lui, thành chủ tức giận trợn mắt nhìn ta dẫn binh xông tới, bách tính kinh hoàng bỏ chạy tứ tán.

Ta mở bao tiền, nắm lấy một nắm bạc vụn, vung tay tung lên trời, mảnh bạc rơi vào đám đông, nam nhân bên cạnh nhận lệnh, cao giọng hô:

“Tuyển quân tại chỗ! Gia nhập được một lượng bạc, lấy đầu được hai lượng! Ai đến trước có trước! Ai đến trước có trước!”

Khói bụi dâng cao, vó ngựa dồn dập như sấm rền.

Một đội quân phản loạn được huấn luyện bài bản ào vào giao chiến với quân thủ thành, mà đám nam nhân vẫy bao bạc vụn lại đang ngay tại hiện trường tuyển quân phát tiền.

Một cảnh tượng kỳ quái.

Nhưng lại có hiệu quả không ngờ.

Đưa tiền thẳng thừng, bạc trắng sáng lóa, là thứ bao kẻ cả đời cũng không kiếm được.

Có kẻ không sợ c.h.ế.t, xông đến nhặt v.ũ k.h.í của người c.h.ế.t mà gia nhập.

Giữa cơn hỗn loạn, càng lúc càng nhiều dân chúng cầm lấy binh khí gia nhập tấn công, theo bước ta mà dồn thành chủ và quan binh từng bước lùi lại.

Vó ngựa dẫm loạn, binh đao vấy m.á.u.

Những bước chân vội vã xen lẫn tiếng thiết mã dồn dập.

Bạc vụn rơi xuống đất, vang lên từng tiếng leng keng trong trẻo.

24

Ta dồn ép thành chủ Lâm Thành lui về phủ thành chủ, thấy hắn ngấm ngầm sai người ra ngoài cầu viện, nhưng ta giả vờ như không phát hiện.

Sau đó, không chút do dự, ta thẳng tay tru diệt hắn cùng tàn quân còn sót lại.

Quan quân Vệ thành bị ta điều hổ ly sơn, đến khi nhận được tin báo, mới bàng hoàng nhận ra bấy lâu nay đã phạm sai lầm nghiêm trọng.

Bọn họ truy lùng nhầm người.

Cái kẻ khiến bọn họ hao tổn bao nhiêu binh lực để săn lùng, lại chỉ là một cô nương.

Quan quân Vệ thành vội vã quay đầu, định gấp rút hồi viện, nhưng vừa đến nơi, chỉ thấy cửa thành Lâm Thành đã mở toang.

Bọn họ lao vào, vừa kịp chứng kiến “thành chủ” đang đập tan lũ phản quân, bảo vệ thành trì.

“Thành chủ” mỉm cười, nói rằng mối nguy đã được giải trừ.

Tướng quân Vệ Thành nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng mơ hồ có cảm giác không đúng, nhưng lại chẳng thể chỉ ra điểm khả nghi.

“Thành chủ” cao giọng tuyên bố, mời chư vị tướng sĩ ở lại, mở tiệc tẩy trần.

Rồi ngay vào khoảnh khắc tất cả bắt đầu buông lỏng cảnh giác, đột nhiên, bên rìa cổng thành xuất hiện vô số bóng người.

Một tiếng “tẩy trần” vừa dứt—

Mưa tên như trút, b.ắ.n thẳng vào đám quan quân Vệ Thành!

Tên “thành chủ” này là giả.

Ta đã mất không ít công sức, mới tìm được một kẻ có dung mạo giống thành chủ Lâm Thành đến bảy, tám phần.

Tướng quân phe địch cuối cùng cũng bừng tỉnh, nhưng lúc này mới phát hiện—Cổng thành phía sau bọn chúng, đã đóng kín từ bao giờ, mà chính bọn chúng lại lọt vào phục kích.

Chiếm lĩnh vị trí cao hơn, tiên cơ đã hoàn toàn nằm trong tay ta.

Đội quân hùng mạnh nhất của địch bị ta vây hãm trong kế “bắt rùa trong chum”, vừa chạm mặt đã bị tiêu hao quá nửa, sĩ khí cũng tan rã.

Việc đối phó chúng, dễ dàng hơn nhiều so với dự liệu ban đầu.

Dĩ nhiên, bên ta cũng phải trả giá không nhỏ.

Ta sai người gọi Chu Lăng đến.

“Như ngươi thấy, ta chính là thủ lĩnh phản quân. Ngươi có nguyện theo ta hay không?”

Chu Lăng thoáng sững người, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã quỳ một gối xuống, giọng vang dội hữu lực:

"Nguyện vì chủ thượng tận trung cống hiến!"

Ta ra lệnh cho hắn dẫn một đội quân—g.i.ế.c lũ gian thương, mở kho thóc, chiêu mộ tráng đinh.

Tùy tay xé một mảnh vải, dùng chuôi đao dính m.á.u, viết lên một chữ lớn—

【雍】(Ung).

“Không có cờ thêu, tạm dùng cái này. Từ nay về sau, chúng ta chính là Ung quân.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thính Ngân - Chương 16: Chương 16 | MonkeyD