Thính Ngân - Chương 18

Cập nhật lúc: 20/06/2026 14:06

Hắn nhìn ta, trong mắt đầy vẻ cảm khái vui mừng.

Ta vẫn nhớ lần đầu gặp Lý Nhị Ngưu, hắn từng là một kẻ bại hoại lôi thôi, cô độc, lạnh lùng, cả người đều tràn đầy thù địch, bị dân làng khinh rẻ gọi là “kẻ què quái dị”.

Nhưng nay—Hắn tóc tai gọn gàng, quần áo ngay ngắn, có thể cùng đám hảo hán uống rượu cười nói, càng lúc càng giống hình ảnh mà mẫu thân từng miêu tả về hắn khi còn trẻ.

Dĩ nhiên, hắn cũng càng lúc càng lắm lời, chẳng khác gì một lão cha già độc thân lo lắng đủ chuyện vì nữ nhi của mình.

Ta nhấc lên bình rượu hạnh từ Lâm Thành, đưa cho hắn:

“Nhị Ngưu thúc, uống hết hũ này, chúng ta phải bắt đầu bận rộn rồi.”

Xây lại tường thành. An ủi thương binh. Bổ sung nhân lực. Tiếp nhận quan phủ. Kiểm soát đất đai. Thiết lập quan chế, địa chế…

Từ nay, vùng hạ lưu Kỳ Thủy, những mảnh đất tàn lụi rời rạc này, sẽ có một danh xưng thống nhất: Ung Quốc.

Ta không tự xưng vương.

Mà trước hết để Lý Nhị Ngưu nhận lấy danh phận này—hắn là Ung Vương, còn ta—Là công chúa giám quốc.

Trên danh nghĩa, ta là nghĩa nữ của hắn, nhưng thực tế, ta mới là người nắm giữ quyền lực thực sự.

Một nữ nhân xưng vương lập quốc, tất nhiên sẽ bị nhiều kẻ phản đối, chưa biết chừng còn trở thành cái cớ để các quốc gia xung quanh đàn áp Ung Quốc.

Nội chính chưa ổn định. Ngoại giao còn yếu kém.

Ta không thể hấp tấp. Ta cần thời gian.

Dùng thời gian để giáo hóa dân chúng, củng cố quyền lực—đến khi đủ thực lực, ta sẽ đội lên chiếc vương miện thuộc về mình.

Dĩ nhiên, đây cũng là một canh bạc khác.

Nếu một ngày nào đó, Lý Nhị Ngưu say mê quyền thế, không chịu thoái vị, hắn sẽ trở thành mối họa lớn nhất của ta.

Nhưng ta dám làm như vậy, dĩ nhiên cũng đã có cách ứng phó.

Huống hồ—Rất lâu về trước, khi ta còn yếu đuối, đơn độc, ta đã từng đưa cho Lý Nhị Ngưu một thỏi vàng lớn.

Khi ấy hắn nghèo rớt mồng tơi, nhưng đối mặt với tài phú kếch xù, đối mặt với một tiểu cô nương không chút sức phản kháng, hắn không hề tham lam, không cướp đoạt, không chiếm đoạt làm của riêng.

Đó là một thử thách. Là một kiểm nghiệm.

Nếu khi ấy hắn động lòng tham, ta tuyệt đối sẽ không mạo hiểm phơi bày tài phú trước mặt hắn.

Chính vào khoảnh khắc ấy, ta đã xác nhận được rằng—Lý Nhị Ngưu, bản chất là một người trung hậu chính trực.

Hắn là người mà ta có thể tin tưởng.

Xây dựng chế độ, đang được gấp rút chuẩn bị.

Lãnh thổ mở rộng, nhân lực càng lúc càng thiếu.

Trên đường, ta đã thu nhận không ít người tài, trong đó, Chu Lăng quả nhiên thể hiện xuất sắc nhất.

Khi Lý Nhị Ngưu thiếu người, ta liền gọi hắn đến.

Chu Lăng trẻ tuổi, tuấn tú, võ nghệ cao cường, cần cù siêng năng, lại biết chữ.

Lý Nhị Ngưu vô cùng hài lòng, lập tức nhận làm đồ đệ.

Nhưng nhân lực vẫn không đủ, hắn buồn bực thở dài:

“Đánh Hà Thuận, tiểu tướng lĩnh bên ta gần như c.h.ế.t sạch rồi.”

Ta đáp:

“Vẫn còn một người, đang trên đường tới.”

Vài ngày sau.

Một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng trước cửa phủ thành chủ.

Bước xuống xe là một nữ t.ử đoan trang xinh đẹp.

Lý Nhị Ngưu kinh ngạc nhìn ta:

“Là nàng ta sao?”

Ta sững người:

“… Không phải.”

Người tới là Sương Vân. Là nha hoàn thân cận của Thẩm Niệm Chương.

Hóa ra, khi Thẩm Niệm Chương cưỡi ngựa đuổi theo ta trong mưa, hắn không dẫn theo một nữ t.ử yếu ớt.

Hắn để nàng ngồi xe ngựa đi sau, an toàn theo đến nơi.

Sương Vân là gia nô nhà họ Thẩm, từ nhỏ đã hầu hạ tiểu thiếu gia được sủng ái nhất, được huấn luyện tỉ mỉ, làm việc cẩn trọng chu đáo.

Thẩm Niệm Chương lúc nào cũng cảm thấy ta đáng thương, một ngày bận rộn, không lo ăn uống nghỉ ngơi, cần có người chăm sóc.

Ta hơi bất đắc dĩ, nhận lấy tờ khế ước nàng dâng lên.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ta thản nhiên xé nát, tùy tay ném đi.

Ta nhìn Sương Vân, bình tĩnh nói:

“Từ nay, ngươi có quyền lựa chọn.”

27

[“Ngươi có thể chọn quay về Lâm Thành, hoặc có thể rời đi, thiên hạ rộng lớn, ngươi muốn đi đâu cũng được.”

“Ta sẽ cho ngươi một khoản bạc phòng thân.”

“Nếu ngươi muốn, cũng có thể theo ta.”]

Sương Vân lặng im hồi lâu, sau đó cúi rạp người, cung kính đáp:

“Nô tì nguyện trung thành với cô nương.”

Nàng vẫn chọn con đường đã định sẵn từ trước.

Ta không ép buộc, chỉ bảo nàng tạm thời an cư tại phủ đệ.

Vài ngày sau. Một tiếng chim ưng hót vang trên bầu trời, ngay trước đại lễ phong vương của Ung Quốc, nhóm người ta phái đi Triệu Quốc cũng vừa kịp trở về.

Tất cả đều mang theo vết thương, nặng nhẹ không đều.

Nặng nhất chính là nữ t.ử muốn đi báo thù cho gia đình kia, lúc trở về gần như bị khiêng vào, nằm trên giường, hấp hối thoi thóp.

Nhưng nàng chưa c.h.ế.t. Vẫn còn tỉnh táo.

Ta ngồi xuống bên cạnh, hỏi thẳng: “Thù đã báo xong chưa?”

Không ngoài dự đoán, thất bại rồi.

Thuộc hạ của ta hộ tống nàng đến Triệu Quốc, đúng lúc phụ thân ta cưới tân nương.

Nữ t.ử này quả thực liều lĩnh, nàng lẻn vào hôn lễ, cầm b.úa tạ, một nhát đập thẳng vào đầu phụ thân ta, khiến hắn ngất xỉu ngay tại chỗ.

Nhưng vệ binh quá đông, nàng không thể g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ngay lập tức, để lỡ cơ hội, sau đó, muốn ra tay nữa đã quá khó khăn.

Vệ quân xông lên chế ngự nàng, nàng liền gào to những tội ác của hắn—

Giả mạo thân phận.

G.i.ế.c người diệt khẩu.

Làm đủ chuyện ác độc…

Trong phút chốc, tất cả quan khách đều xôn xao.

Khi nàng suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t, đội thị vệ cố sức cứu nàng, cả nhóm suốt đêm đào thoát trở về.

Nàng vẫn còn chấn động vì thất bại, một hồi lâu mới c.ắ.n răng, tức giận nói:

"…Chưa báo được thù."

“Nếu cho lão nương thêm một cơ hội, ta nhất định sẽ đồng quy vu tận với lão tặc đó.”

“Trước khi g.i.ế.c hắn, ta còn muốn tàn sát cả thân thích hắn, để hắn cũng nếm thử cảm giác đó.”

Ta bình thản đáp:

“Ta là người thân duy nhất còn lại có quan hệ huyết thống với hắn.”

Nàng sững sờ, trừng mắt nhìn ta.

Khi ta nhặt nàng về, ta chưa từng hỏi nàng quá khứ, nàng cũng không hỏi ta là ai.

Ta chỉ nói sẽ đưa nàng đi báo thù, và nàng liền đi.

Ai cũng không thể ngờ rằng—Ta và Trương Văn Cảnh, lại có quan hệ huyết thống.

Nàng đột nhiên cứng họng, không biết nên xấu hổ, hay nên hận lây sang ta, hay vẫn nên biết ơn.

Miệng mấp máy “Ngươi… Ngươi…” mãi không thốt nên lời.

Bên ngoài, tiếng kèn trống huyên náo, đại lễ sắp bắt đầu.

Ta đứng dậy, mở cửa sổ.

Ánh nắng rực rỡ tràn vào phòng, quét sạch mùi ẩm mốc tù đọng.

Phía chân trời, một con chim ưng lượn vòng.

Ta nói tiếp:

“Nhưng ta và hắn, không phải thân nhân. Mà là kẻ thù.”

Ta không chọn cách giống nàng, liều lĩnh lao đến g.i.ế.c c.h.ế.t phụ thân.

Không chỉ vì võ lực ta không đủ cao, mà bởi vì—Ta không chỉ muốn hắn c.h.ế.t.

Ta muốn hắn chịu đủ giày vò, đau đớn, khổ sở, rồi mới c.h.ế.t.

Con chim ưng trên trời nhận ra ta, từ từ hạ xuống, đôi cánh lớn tung ra cơn gió, nhẹ nhàng đáp xuống bậu cửa sổ, cất tiếng kêu khe khẽ.

Hai năm trước, khi ta ở vách núi, ta nhặt được một con chim ưng non rơi khỏi tổ, gần như sắp c.h.ế.t.

Ta bỏ không ít công sức, mới nuôi lớn nó.

Bây giờ, nó đã có thể bay rất cao.

Ta gỡ lấy tin báo từ ống tre trên chân nó.

Ta chưa bao giờ trông mong nữ t.ử này có thể g.i.ế.c c.h.ế.t phụ thân ta.

Chẳng qua chỉ là tiện tay, cho nàng một cơ hội phát tiết hận thù, thỏa mãn tâm nguyện của nàng mà thôi.

Điều ta thực sự muốn—là khiến hắn gặp thêm phiền phức.

Triệu Quốc cách đây rất xa, khi đoàn người ta phái đi quay lại, đã mất vài tháng.

Cùng lúc đó, mật thám của ta vẫn ở lại theo dõi, và dùng chim ưng đưa tin về.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thính Ngân - Chương 18: Chương 18 | MonkeyD