Thính Ngân - Chương 22

Cập nhật lúc: 20/06/2026 14:07

Trương Kiều Kiều tức giận, giẫm lên mặt hắn, rồi cắt phăng lưỡi hắn, nhổ một bãi nước bọt vào miệng hắn:

“Ăn c*t đi! Đã thua còn lắm lời!”

Bị đám văn thần võ tướng của ta làm hư, nàng trước kia không hay c.h.ử.i tục như vậy.

Sau khi trận chiến kết thúc, toàn bộ quân Thái bị tiêu diệt.

Ta bước đi trên mặt đất đầy m.á.u và x.á.c c.h.ế.t, từng món từng món nhặt lại những thứ đã rơi ra khỏi hộp.

Trương Kiều Kiều cũng phụ giúp nhặt lên, tò mò hỏi:

“Những thứ này là gì vậy?”

[“Là chiếc tã của muội muội ta đã c.h.ế.t từ lâu.”

“Là cây trâm của tỷ tỷ ta đã c.h.ế.t từ lâu.”

“Là mảnh vải mẫu thân ta để lại trên mặt cầu trước khi nhảy xuống sông.”]

Còn có di vật của những vị tướng ta từng quen biết, những người đã ngã xuống trên đường ta đi.

Mỗi khi mất đi một người quan trọng, ta sẽ giữ lại một vật kỷ niệm, đặt vào chiếc hộp bí mật nhất, quý giá nhất.

Không biết từ lúc nào, đã chất đầy hộp.

Trương Kiều Kiều nhặt càng lúc càng chậm, cuối cùng dừng tay, nhìn ta thật lâu.

Bỗng nhiên nàng nói:

“Điện hạ, ta từng luôn mắng người khác ngu trung.”

“Nhưng ta có thể vì người mà c.h.ế.t.”

Ta ôm c.h.ặ.t hộp gỗ trong tay, nhẹ nhàng đáp:

“Ta mong tất cả mọi người đều sống thật tốt.”

Nhưng loạn thế nguy hiểm trùng trùng, mạng người quá đỗi mong manh.

Nếu có một ngày ta bất ngờ c.h.ế.t đi, cũng không có gì quá lạ lùng.

Ta bình thản căn dặn Trương Kiều Kiều:

“Nếu ta c.h.ế.t đi, nếu có điều kiện, hãy hỏa táng ta, giữ lại một đoạn xương, đặt vào chiếc hộp này, rồi tùy tiện chôn ở đâu đó là được.”

Trương Kiều Kiều lập tức nhổ "phì" ba lần xuống đất, lớn tiếng nói:

“Điện hạ chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi!” (Khúc này lại giống Trường Mệnh rồi =)) )

32

Tự mình xây cung điện, đâu có nhanh bằng cướp lấy.

Sau khi chiếm lĩnh Lương Quốc, đẩy lùi Thái Quốc, cả triều đình Ung Quốc đều dời đến hoàng cung cũ của Lương Quốc.

Cuối cùng, các đại thần không còn phải đứng thảo luận triều chính vì không đủ chỗ ngồi nữa.

Kinh đô cũ của Lương Quốc nằm ở trung tâm lãnh thổ, giàu có, ổn định, lại có Kỳ Thủy bao quanh, trở thành lá chắn tự nhiên.

Ta lập nơi này làm vương đô của Ung Quốc.

Sau chiến tranh, quốc lực bị tổn hao nghiêm trọng, lãnh thổ mở rộng đáng kể.

Điều quan trọng trước mắt không phải truy cứu Thái Quốc, mà là nghỉ ngơi lấy lại sức, phát triển kinh tế, củng cố thành quả.

Thái Quốc cũng không khá hơn.

Mất đi đại nguyên soái, binh lực hao tổn nghiêm trọng, dù căm hận đến nghiến răng, nhưng cũng không đủ sức báo thù.

Bọn chúng phải tạm thời rút lui, trước tiên tiêu hóa hết lãnh thổ Thi Quốc vừa chiếm được, rồi mới tính toán bước tiếp theo.

Dù vậy, mối thù giữa Ung Quốc và Thái Quốc đã kết thành.

Mùa xuân qua đi, hoa nở hoa tàn, nắng hạ xanh biếc, mưa lớn liên miên.

Ta nhận được một phong thư xa lạ.

Chữ viết trên đó có chút quen thuộc.

【Hỏi thăm sức khỏe Ung Chiêu Nữ Đế.】

Là b.út tích của một trong những tiên sinh từng dạy ta ở Thẩm gia.

Vị tiên sinh ấy lo lắng bất an, viết thư cầu xin ta trở về khuyên bảo Thẩm Niệm Chương.

Kể từ khi ta rời Lâm Thành, hắn càng lúc càng sa đọa.

Ban đầu chỉ là ham chơi, không phạm lỗi lớn, nhưng về sau, hắn bắt đầu chìm đắm trong rượu, suốt ngày say khướt.

Tiếp đó, hắn nhiễm thói c.ờ b.ạ.c, dù Thẩm gia vốn không chấp nhận con trai cưới vợ trước khi lập gia đình riêng, hắn lại liên tục nạp thiếp, thậm chí còn trà trộn vào thanh lâu, chìm đắm trong nữ sắc.

Hắn không nghe lời cha mẹ, không để ý đến lời khuyên của huynh trưởng, đuổi hết đám tiên sinh dạy dỗ ra khỏi phủ.

Chỉ có vị tiên sinh này, vì tình nghĩa sư đồ, vẫn lặng lẽ theo dõi, đau lòng không chịu nổi.

Ông ấy biết ta và Thẩm Niệm Chương từng có giao tình, nên khẩn cầu ta quay về một chuyến, xem liệu có thể đưa hắn trở lại như trước hay không.

Những chuyện cũ, những người cũ, khiến ta thoáng hoảng hốt.

Từ ngày rời Lâm Thành, đã ba bốn năm trôi qua.

Hiện tại, Ung Quốc đã ổn định, không còn bận rộn như ban đầu.

Thẩm Niệm Chương có ơn với ta, ta không thể nhắm mắt làm ngơ.

Ta mang theo Sương Vân, quay lại Lâm Thành.

Suốt dọc đường, nàng ấy vẫn không thể tin nổi, chỉ biết lẩm bẩm:

“Sao có thể như vậy được? Tiểu công t.ử rõ ràng không phải loại người như thế…”

Thẩm Niệm Chương lớn hơn ta một tuổi, sớm đã qua tuổi trưởng thành, nhưng trong mắt Sương Vân, hắn vẫn là một đứa trẻ.

Trong mắt nàng ấy, ta cũng vậy.

Ta không biết nên trả lời nàng ấy thế nào.

Đến Lâm Thành, ta đi thẳng đến sòng bạc.

Nghe ngóng được rằng thiếu gia Thẩm gia đang ở trên lầu, ta bước lên cầu thang, từ xa đã nghe thấy tiếng hò hét ồn ào.

“Lớn! Lớn! Đặt lớn!”

“Gì chứ? Không được! Đánh thêm ván nữa! Mau ch.óng bắt đầu lại đi!”

Ta đẩy cửa bước vào.

Một đám kỹ nữ ăn mặc hở hang vây quanh một kẻ mập mạp, kích động, ngồi giữa sòng bạc.

Bọn họ đều quay lưng về phía ta, chìm đắm trong sắc d.ụ.c và c.ờ b.ạ.c, không ai nhận ra có người bước vào.

Trên mặt họ, ánh lên một vẻ biến dạng méo mó vì ham muốn.

Ta hơi khựng bước, cất giọng gọi hắn:

“Thẩm Niệm Chương.”

Người kia quay đầu lại, có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy ta.

Nhưng hắn vẫn đang chờ kết quả xúc xắc, tâm trí đều đặt lên bàn cược, khó chịu đáp lời:

“Là nàng?”

“Sao lại quay về? Không phải nói sẽ không trở lại Lâm Thành nữa sao? Chờ chút…”

Hắn quay đầu nhìn chằm chằm vào xúc xắc, dáng vẻ vẫn là khuôn mặt quen thuộc.

Nhưng da dẻ nhờn bóng, toàn thân béo phì, gương mặt bị t.ửu sắc vắt kiệt sinh khí, lộ ra vẻ béo phệ, xấu xí, đục ngầu.

Lại thua cược.

Hắn bực bội rời bàn, vẫy tay gọi ta, vừa bực dọc vừa mất kiên nhẫn:

“Nàng cũng đến đây để cằn nhằn ta à?”

Ta nhìn chằm chằm vào hắn.

Đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

Lặng lẽ lùi lại một bước.

Nhẹ giọng nói:

“Người của Thái Quốc, vẫn thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu như thế.”

Người trước mặt ta—không phải Thẩm Niệm Chương thật sự.

33

Bọn chúng đứng thành một vòng vây nhỏ.

Chỉ cần ta bước đến, lập tức sẽ bị bao vây tấn công.

Nhận ra âm mưu đã bị vạch trần, cả đám lặng thinh, trao đổi ánh mắt với nhau, rồi rút v.ũ k.h.í lao lên.

Bên ngoài, một đám t.ử sĩ giả dạng kỹ nữ và khách nhân, đột ngột rút đao xông vào.

Một vụ ám sát đã được sắp đặt từ trước.

Trước tiên, giả mạo b.út tích tiên sinh, dụ ta rời khỏi vương đô.

Bọn chúng biết, nếu ta chỉ đi Lâm Thành giải quyết chuyện riêng, sẽ không đem theo đại quân, chỉ có vài thân tín bên mình.

Là một cơ hội tuyệt vời để ra tay.

Thông thường, nếu ta quay về Lâm Thành, tất nhiên sẽ đến phủ thành chủ, bái kiến hai vị trưởng bối của Thẩm gia, rồi mới đi tìm người.

Nhưng trong thư cố ý nhấn mạnh, rằng Thẩm Niệm Chương thường xuyên lui tới một sòng bạc, ngầm ám chỉ ta đến thẳng đó tìm hắn.

Ta đã thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn cố tình dấn thân vào bẫy, để thử xem thực hư ra sao.

Khi người kia quay mặt lại, ta cuối cùng cũng xác nhận—đây là giả mạo.

Nghe nói có những dị nhân có thể thay đổi dung mạo, cải trang thành người khác.

Chúng hẳn là đã dùng thủ đoạn này.

Đám thích khách không còn che giấu, lập tức xông lên g.i.ế.c người.

Những thị vệ theo ta vào, đồng loạt rút đao, chiến đấu chống lại t.ử sĩ.

Bình thường, đám t.ử sĩ này chắc chắn không phải đối thủ của cấm vệ quân được huấn luyện nghiêm ngặt.

Nhưng chẳng mấy chốc, đội ngũ của ta dần trở nên yếu thế.

Sương Vân loạng choạng, suýt ngã xuống.

Chính lúc đó, ta mới nhận ra—Chúng ta đã trúng độc.

Mùi hương trầm trong sòng bạc, không quá nồng, nhưng có chứa độc tính cực nhẹ.

Hít vào một thời gian dài, sẽ dần mất sức, đầu óc choáng váng.

Trong khi đó, quân địch đã uống t.h.u.ố.c giải trước, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thính Ngân - Chương 22: Chương 22 | MonkeyD