Thính Ngân - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/06/2026 14:03
Khác với phụ thân, nghe nói tổ phụ ta là người hiền lành.
Chỉ tiếc ông quá mức cưng chiều con trai, nuông chiều đến hư hỏng, sinh ra một kẻ ích kỷ vô sỉ.
Ngay khi phụ thân ông vừa mất, hắn liền giở thủ đoạn hèn hạ, cưỡng đoạt mẫu thân ta.
Nhưng có một điểm giống nhau—danh vị bảng vàng cũng là chấp niệm cả đời của hắn.
Hắn từng nổi danh thuở thiếu niên, nhưng cuối cùng chẳng được ai kỳ vọng, trôi dạt giữa biển người, chẳng ai còn nhắc đến hai chữ "thần đồng" nữa.
Mấy chục năm trôi qua, hắn vẫn chỉ là một tiên sinh nghèo khổ, không danh không phận.
Một kẻ tự cao tự đại như hắn, làm sao cam lòng cả đời vô danh?
Bây giờ, sau nhiều năm tranh chiến, thiên hạ coi như ổn định.
Triệu quốc chiếm được kinh thành cũ, trở thành quốc gia lớn mạnh nhất, đặt niên hiệu mới là "Thừa Bình", lần nữa mở khoa cử, chiêu mộ hiền tài thiên hạ.
Phụ thân ta như bắt được vàng.
Hắn tự tin mười phần, cầm ba mươi văn bạc làm lộ phí, ăn hai lạng đường cho chắc bụng, liền chuẩn bị lên đường.
Hắn thậm chí chẳng buồn quay đầu nhìn ta một lần.
Gã lái buôn cởi dây thừng trên cột cầu, kéo ta đi về hướng ngược lại.
Từ đây, trời cao đất rộng, đường ai nấy bước.
Hắn đi tìm tương lai rạng rỡ.
Còn ta, bị lôi đến chợ nô lệ, chờ ngày bị g.i.ế.c thịt.
Ta có lẽ… sẽ không bao giờ còn gặp lại phụ thân nữa.
Vậy nên, ta quỳ mạnh xuống đất.
Cất cao giọng gọi hắn: "Phụ thân!"
Hắn quay đầu nhìn.
Hai tay bị trói c.h.ặ.t, ta chống xuống đất, khó khăn cúi đầu dập mạnh, liên tục hơn chục cái, đến mức trán vỡ toác, m.á.u chảy đầm đìa xuống hai bên má.
Giọng ta run run, cố đè nén nước mắt:
["Phụ thân, nữ nhi bất hiếu, không có cơ hội báo đáp ơn sinh thành.”
"Cầu chúc phụ thân lên đường bình an, sớm ngày công thành danh toại”.
"Lúc bà nội mất, người có để lại lời trăn trối.”
"Nữ nhi vẫn không dám nói, sợ phụ thân đau lòng. Nhưng hôm nay không nói, e rằng sau này không còn cơ hội nữa."]
Ta loạng choạng muốn tiến lên, nhưng đầu dập quá mạnh, mắt hoa lên, ngã sấp xuống đất.
Phụ thân ta luôn thờ ơ với tất cả, nhưng đối với mẫu thân hắn thì lại rất coi trọng.
Hắn đích thân bước tới, đứng trên cao nhìn xuống ta:
"Mẫu thân trước khi c.h.ế.t đã nói gì?"
Bà nội ta, c.h.ế.t quá đột ngột, đến lời trăn trối cũng chưa kịp để lại.
Hắn hoàn toàn không ngờ, bà ta thực ra có lời dặn trước khi mất.
Ta lảo đảo đứng dậy, tiến lại gần hắn, giọng bất giác thấp xuống, tỏ ra rụt rè:
"Bà nội nói…"
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
Không hề do dự, đưa tay móc thẳng vào mắt hắn.
"Bà nội nói, ta còn nhỏ như vậy… mà đã ác độc đến thế."
Ta còn nhỏ, đ.á.n.h không lại nam nhân trưởng thành.
Tay ta bị trói, nhưng vẫn có thể đ.á.n.h vào chỗ yếu hại nhất của hắn, lấy mạng đổi mạng.
Phụ thân ta hét lên đau đớn, hai tay vô thức vươn lên cố gỡ tay ta ra.
Ta nhịn đau, dồn sức tung một cước.
Hắn ngã khỏi cầu.
Cả người rơi thẳng xuống dòng lũ cuồn cuộn.
Nước lũ vẫn chảy xiết về hướng đông.
Không biết hắn có còn sống hay không.
Không biết hắn có còn cơ hội trèo lên bờ, đến kinh thành ứng thí, công thành danh toại như hắn hằng mơ ước hay không.
Nhưng hắn có lẽ đã quên mất một chuyện—
Từ nhỏ, ta đã là đứa con khiến hắn ghét cay ghét đắng nhất.
Bởi vì ta sinh ra có cốt cách phản nghịch, kiêu ngạo không chịu khuất phục.
Mẫu thân ta dịu dàng, đoan trang, tỷ tỷ ta, muội muội ta cũng vậy, đều là những nữ nhi ngoan ngoãn nghe lời.
Chỉ có ta là ngoại lệ.
Ta có một sự ngoan cường bẩm sinh.
Khi hắn đ.á.n.h mắng tỷ tỷ, ta lao lên c.ắ.n hắn, dù có bị bẻ gãy răng sữa cũng phải c.ắ.n rách thịt hắn, để hắn cũng phải chịu đau đớn như ta.
Khi muội muội vừa chào đời, bà nội định dìm c.h.ế.t nó trong bô nước tiểu, ta đã nói với bà—
"Nghe nói ở thôn bên có nhà bị quỷ ám, cả gia đình gặp xui xẻo, còn mắc bệnh quái lạ. Dường như… cũng từng có người c.h.ế.t trong nhà như vậy."
Bà nội nghe xong thì đổi ý, muốn đem muội muội đi dìm sông.
Ta vẫn chạy theo sau, vừa khóc vừa xin, cầu bà nội cho ta được nhìn muội muội lần cuối, được ôm nó một lần.
Bà nội ta phiền lòng, bực bội ném đứa bé cho ta.
Ta đón lấy.
Nước mắt ngừng rơi.
Khuôn mặt non nớt của ta không còn chút biểu cảm nào nữa, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào bóng lưng bà.
Chờ bà không đề phòng, ta thản nhiên đưa tay đẩy mạnh.
Bà nội ta—
Cả đời làm khổ mẫu thân và tỷ tỷ—
Không thể ngờ kết cục của bà lại như thế.
Bà ta trừng trừng nhìn ta, vừa sợ hãi, vừa giận dữ, hét lên câu cuối cùng trước khi c.h.ế.t:
"Ngươi còn nhỏ thế này, mà đã ác độc như vậy!"
Ta nhìn bà chìm dần xuống nước, sau đó mới hốt hoảng chạy về báo tin.
Khi ấy, ta chỉ mới bốn, năm tuổi, vẫn còn hay vấp ngã khi chạy.
Vậy mà ta đã g.i.ế.c người đầu tiên.
Người đó, là bà nội ruột của ta.
Tỷ tỷ và muội muội đều giống mẫu thân.
Có lẽ, ta lại giống phụ thân.
Nhưng ta tàn nhẫn hơn hắn.
Hắn bảy tuổi làm thơ, chín tuổi viết phú, mười tuổi đã đọc hết Tứ Thư Ngũ Kinh.
Còn ta, từ lúc rất nhỏ, đã bắt đầu nhớ mọi thứ.
Thơ, phú, kinh, sách—ta đọc một lần, không bao giờ quên.
Phụ thân nói nữ nhi không được đọc sách, không cho chúng ta động vào thư tịch hắn quý trọng.
Hắn không biết—
Những lúc hắn phơi sách, những lúc ta quét dọn, ta đã lật từng trang một, âm thầm khắc vào đầu.
Những điển tịch khó nhằn nhất, ta đều ghi tạc vào lòng.
Hắn càng không biết—
Ta chưa từng để lộ rằng ta hiểu hết những chữ đó.
Hồi nhỏ, ta là đứa ngỗ ngược, khiến hắn ghét cay ghét đắng.
Nhưng lớn lên, ta thay đổi.
Không còn phản kháng, không cãi lại, không đ.á.n.h trả.
Bất cứ điều gì, ta cũng thuận theo ý hắn.
Hắn dần dần không còn ghét ta nữa.
Thậm chí, ta đã trở thành nữ nhi mà hắn hài lòng nhất.
Cho nên—
Hắn đã bán tỷ tỷ trước.
Bán muội muội sau.
Đến cuối cùng, mới bán mẫu thân và ta đi.
Ta nhẫn tâm với cả chính mình.
Tự đập đầu đến chảy m.á.u, để tỏ vẻ hèn yếu, khiến hắn mất cảnh giác.
Giống như khi ta giả vờ đáng thương để bà nội giao muội muội cho ta.
Ta trời sinh không chịu khuất phục. Chưa bao giờ thay đổi.
Không phải ta trở nên ngoan ngoãn.
Mà là— Ta đã học được cách để che giấu chính mình.
4
Phụ thân ta bơi lội rất giỏi.
Hơn nữa, kẻ gây họa thường sống lâu.
Ta thực sự không chắc hắn có c.h.ế.t đuối hay không.
Nhưng không sao cả. Hiện tại, ta còn nhỏ, chỉ có thể theo đuổi *một kích tất sát.
(*một kích tất sát: 1 đòn chí mạng)
Nếu hắn c.h.ế.t, coi như xong.
Nếu hắn may mắn sống sót, nếu tương lai còn có ngày gặp lại—Ta nhất định sẽ khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t.
Chuyến đi này xa xôi vạn dặm, non cao nước rộng, trời đất mênh m.ô.n.g, không biết còn có cơ hội gặp lại hay không.
Chính vì thế, lần này là cơ hội hiếm có, ta mạo hiểm lớn như vậy, không chỉ vì muốn g.i.ế.c hắn, mà dù có g.i.ế.c không thành, cũng phải khiến hắn chịu hết khổ đau.
Ta không có ngày lành, hắn cũng đừng mong dễ chịu.
Mẫu thân c.h.ế.t rồi. Hắn cũng đừng mong sống sót.
Mẫu thân quá dịu dàng, giống như những nữ nhân hiền thục trong thiên hạ.
Bà có dũng khí để c.h.ế.t, nhưng không có dũng khí để kéo kẻ thù c.h.ế.t theo.
Nếu là ta, dù có nhảy xuống sông, cũng phải lôi bọn họ đi cùng.
Thông minh, tàn nhẫn, dứt khoát, có thù tất báo.
Bản tính nguy hiểm, nay đã lộ ra không sót một phần.
Lái buôn c.h.ế.t lặng nhìn ta đá cha ruột xuống cầu.
Ngay sau đó, gã cảnh giác hẳn lên.
Gã phản ứng rất nhanh, lập tức rút ra đao chẻ củi luôn mang theo người, không nói lời thừa, trực tiếp vung xuống, định c.h.ặ.t đứt tay ta, để ngăn ta lại làm loạn.
Cùng đường, tất nhiên phải đ.á.n.h đổi bằng tính mạng.
