Thịnh Nguyên - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:05
Kiếp trước, Thẩm Trí phải mất rất nhiều công sức mới dò hỏi được rằng sau khi mẫu thân tới kinh thành đã sinh hạ một đôi tỷ muội song sinh.
Huynh trưởng liền lừa hắn rằng tỷ muội song sinh vốn chẳng có gì khác biệt.
Huống hồ tỷ tỷ đã được đính hôn.
Muội muội mới là vị hôn thê mà Thịnh gia đã định cho hắn.
Thẩm Trí không hề nghi ngờ, vui vẻ chấp nhận.
Ta theo Thẩm Trí tới Dương Châu.
Ban ngày hắn tới thư viện học hành, ta ở nhà phụng dưỡng ngoại tổ mẫu của hắn, quán xuyến việc nhà.
Ban đêm hắn thắp đèn đọc sách, ta mài mực, chuẩn bị b.út nghiên, lo cả bữa khuya cho hắn.
Thuở ban đầu, hắn đối xử với ta rất ân cần chu đáo.
Tan học trở về còn mang cho ta những chiếc bánh gạo trắng nóng hổi.
Sáng sớm cũng tự tay vẽ mày cho ta.
Cuộc sống tuy thanh bần hơn ở Thịnh gia, nhưng ta không còn phải dùng những thứ tỷ tỷ chọn thừa nữa.
Mọi thứ trong Thẩm gia đều được ưu tiên cho ta trước.
Thẩm Trí cũng thường nói rằng ta đã phải chịu khổ khi theo hắn.
Ta vốn không phải người tính toán chi li.
Vì thế liền lấy của hồi môn ra bù đắp chi tiêu trong nhà.
Cứ như vậy trôi qua năm năm.
Ta tiễn ngoại tổ mẫu của Thẩm Trí đoạn đường cuối cùng.
Còn Thẩm Trí cũng không phụ sự kỳ vọng, thi đỗ tiến sĩ.
Thịnh gia mở tiệc mừng công cho hắn.
Trong bữa tiệc ấy, lần đầu tiên Thẩm Trí gặp tỷ tỷ của ta.
Khi đó, tỷ ấy đã là Thế t.ử phu nhân của phủ Vĩnh Ninh Hầu.
Năm năm trôi qua, tỷ ấy được nuông chiều chăm sóc đến mức càng thêm kiêu sa diễm lệ.
Còn ta vì quanh năm quán xuyến việc nhà, phụng dưỡng trưởng bối nên thân hình ngày càng gầy gò.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ánh mắt Thẩm Trí đã không thể rời khỏi tỷ tỷ.
“Nàng ấy là ai?”
“Là tỷ tỷ của ta.”
“Tỷ tỷ song sinh của nàng?”
Ta gật đầu.
Thế nhưng ta rõ ràng nhìn thấy trong mắt hắn bùng lên ngọn lửa cuồng nhiệt.
Sau tiệc mừng công, hắn lén sau lưng ta dò hỏi khắp nơi.
Rồi biết được rằng tỷ tỷ mãi tới nửa năm sau khi ta thành thân mới nghị thân với Thế t.ử phủ Vĩnh Ninh Hầu.
Kể từ đó, hắn hận ta đến tận xương tủy.
Cũng hận cả Thịnh gia.
Hắn cho rằng Thịnh gia khinh thường hắn, không muốn gả người con gái xinh đẹp, quý giá hơn cho hắn.
Lại cho rằng ta nhìn trúng tiền đồ rộng mở của hắn trong tương lai nên một lòng bám víu, cướp mất hôn sự vốn thuộc về tỷ tỷ.
Hắn từng nói:
“Trưởng ấu có thứ tự, vốn nên là tỷ tỷ nàng gả cho ta mới đúng!”
Sau khi thi đỗ, ta và hắn ở lại kinh thành.
Hắn ngày càng lạnh nhạt với ta.
Nhưng chỉ cần Thịnh gia hoặc phủ Vĩnh Ninh Hầu mở tiệc, hắn nhất định sẽ tới.
Trong những bữa tiệc ấy, ánh mắt hắn luôn lặng lẽ dõi theo tỷ tỷ.
Như đang ngắm nhìn một báu vật mà hắn yêu nhưng mãi không thể có được.
Ban ngày hắn lạnh nhạt với ta.
Đêm đến lại giày vò ta trên giường.
Màn trướng lay động.
Hắn hành hạ ta đến mức kiệt sức.
Thế rồi lại ghé sát bên tai ta, thấp giọng hỏi:
“Nàng gọi phu quân của tỷ tỷ là gì?”
Ta theo bản năng đáp:
“Tỷ phu.”
Hắn hài lòng bật cười.
“Đúng vậy.”
“Vốn dĩ nàng phải gọi ta là tỷ phu mới đúng!”
“Thịnh Nguyên, nàng đã chiếm tổ của chim khách rồi!”
Một cảm giác nhục nhã mãnh liệt lập tức dâng trào trong lòng ta.
Ta muốn hòa ly với hắn nhưng hắn không chịu.
Vừa thi đỗ đã bỏ rơi thê t.ử tào khang, thanh danh của hắn nhất định sẽ bị tổn hại.
Mà Thịnh gia cũng tuyệt đối không chấp nhận một người con gái đã hòa ly.
Vì thế hắn cứ tiếp tục giày vò ta như vậy.
Lại thêm vài năm nữa trôi qua.
Thẩm Trí từng bước thăng tiến.
Phủ Vĩnh Ninh Hầu vì bị cuốn vào tranh đấu đảng phái mà bị tịch thu gia sản, lưu đày nơi biên ải.
Khi ta tới ngục giam thăm tỷ tỷ.
Tỷ ấy gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, nụ cười thê lương còn khó coi hơn cả khóc.
“Thịnh Nguyên, giờ muội vừa lòng rồi chứ?”
“Trưởng ấu có thứ tự, vốn nên là ta gả cho Thẩm Trí.”
“Bây giờ lại để muội tới xem trò cười của ta sao?”
Mẫu thân cũng tựa vào lòng huynh trưởng mà nghẹn ngào khóc nức nở.
“Năm đó giá như để A Doanh gả cho Thẩm Trí thì tốt biết bao…”
Dòng suy nghĩ dần quay về thực tại.
Ta nhìn những đóa hải đường ngoài cửa sổ đang lay động trong gió.
Nếu kiếp trước mọi người đều tiếc nuối đến vậy.
Thì kiếp này, ta đương nhiên phải giúp tất cả bọn họ toại nguyện.
…
Hôm sau, ta tới tiền viện dùng bữa sáng.
Vừa bước đến hành lang, đã nghe thấy mẫu thân đang nói chuyện.
“A Nguyên trước nay vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, hôm qua không biết bị làm sao, lại dám cãi lời chúng ta?”
Tỷ tỷ cất giọng mềm mại:
“Hay là bị thứ gì không sạch sẽ nhập vào người rồi?”
“Chi bằng mẫu thân mời thần bà tới xem thử.”
Ta bước vào trong.
Tiếng trò chuyện trong phòng lập tức ngừng lại.
Phụ thân và huynh trưởng vẫn còn đang tức giận, ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn ta.
Ta đã đổi cách đối phó, không còn định cứng đầu chống đối họ nữa.
Vì thế liền giả vờ ngoan ngoãn nói:
“Hôm qua là A Nguyên không hiểu chuyện.”
“Phụ thân, mẫu thân đột nhiên định hôn sự cho con, con nhất thời không nỡ rời xa mọi người.”
“Suy nghĩ cả một đêm, con thấy người mà phụ thân mẫu thân chọn cho con chắc chắn sẽ không sai.”
Trên mặt mọi người lập tức hiện lên vẻ hài lòng.
Huynh trưởng chủ động gọi ta:
“Như vậy mới là muội muội ngoan của huynh chứ.”
“Mau lại đây, hôm nay có món bánh hoa sen muội thích nhất.”
Ta ngồi xuống bên bàn ăn.
Thực ra ta chưa từng thích bánh hoa sen.
Người thích món đó từ đầu đến cuối luôn là tỷ tỷ.
Ta uống hai ngụm cháo trắng rồi nói:
“Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi sắp xuất giá.”
“Hôm nay con muốn tới chùa Bách Hoa cầu phúc, mong phụ thân mẫu thân, huynh trưởng và tỷ tỷ đều mạnh khỏe bình an, mọi sự thuận lợi.”
Phụ thân vui mừng gật đầu.
“Đi sớm về sớm.”
Mẫu thân không quên dặn dò:
“Ở chùa Bách Hoa có món bánh táo đỏ nhân đậu mà tỷ tỷ con thích ăn, nhớ mua một ít mang về.”
Ta ngồi xe ngựa tới chùa Bách Hoa.
Thực ra ta không phải đi cầu phúc mà là đi cầu một ân điển.
Kiếp trước, sau khi làm quan, Thẩm Trí qua lại khá thân thiết với Dự Vương.
Dự Vương là con trai út của Thái hậu, rất được Thái hậu và Thánh thượng sủng ái.
