Thổ Lộ - Chương 44
Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:16
Châu Kinh Trạch đang cúi đầu lên dây cho đàn Cello, nghiêng đầu liếc nhìn: "Không biết, có lẽ là mấy thứ bỏ đi dì giúp việc gom lại lúc dọn dẹp, xem thì xem."
Thịnh Nam Châu nhận được đặc xá, tìm một con d.a.o rọc giấy mở thùng ra, ngó vào trong nhìn: "Úi giời, không hổ danh là ông Châu của mình."
"Cái gì vậy? Mình cũng muốn xem." Đại Lưu đi qua đó.
Câu nói của Thịnh Nam Châu đã khơi dậy sự tò mò của mọi người, tất cả đều tiến tới, ngoại trừ người có liên quan. Trong chiếc thùng này toàn bộ đều là những món quà mà Châu Kinh Trạch nhận được trước kia.
Có nước hoa vẫn chưa bóc tem, Garage kit phiên bản giới hạn, bóng đá, thư tình, đồng hồ đeo tay,... có một vài thứ đồ anh thậm chí còn quên chưa bóc giấy bọc. Đại Lưu xem mà hoa cả mắt, giọng điệu ngưỡng mộ: "Mình mà có được số đào hoa bằng đầu ngón tay cái của ông Châu thôi, thì ông đây cũng không đến mức độc thân tới tận bây giờ."
Hồ Thiến Tây đính chính: "Vấn đề không phải là số đào hoa, mà là nằm ở cái mặt."
Đại Lưu nghe xong gương mặt càng trở nên khó coi hơn, Thịnh Nam Châu lục lọi trong thùng, nhìn thấy một chiếc hộp được bọc rất đẹp mắt, anh ấy cầm lên bóc ra xem, có thứ đồ gì đó kẹp ở bên trong rơi xuống.
Đĩa nhạc không có gì là hiếm lạ cả, khi thích một người, có ai lại không có sở thích của riêng mình. Điều hiếm lạ ở đây là chiếc hộp nhỏ hình vuông màu đen rơi dưới đất, Thịnh Nam Châu mở ra, là một bộ bảo vệ ngón tay và một tuýp t.h.u.ố.c mỡ rất bình thường, đã phủ đầy bụi.
"Đỉnh thật, đây chắc chắn là món quà có tâm nhất mà mình từng thấy. Ông Châu à, cậu nhìn đi." Thịnh Nam Châu nói.
Châu Kinh Trạch quay đầu, khi nhìn thấy bộ bảo vệ ngón tay và tuýp t.h.u.ố.c mỡ thì ngây người, ngay sau đó nghiêm túc nói: "Xem xong chưa? Qua luyện tập đi."
Bọn họ thấy Châu Kinh Trạch không buồn đếm xỉa đến, chỉ đành nhét đồ lại vào trong, sau đó đặt chúng về chỗ cũ. Thịnh Nam Châu đứng dậy, dùng máy phát phát nhạc của Mayday.
Âm nhạc vang lên, Thịnh Nam Châu đi tới ôm lấy bả vai Châu Kinh Trạch, giọng điệu hóng hớt: "Cậu thật sự không nhớ ra ai tặng món quà đó sao?"
Châu Kinh Trạch mặc một chiếc áo hoodie đen, anh cúi người cầm lon coca lên uống một ngụm, trên mặt treo nụ cười cợt nhả, trong mắt xuất hiện tia thờ ơ cùng lạnh lẽo:
"Người tặng quà cho mình nhiều như vậy, lẽ nào mình phải nhớ kỹ từng người một?"
"Cũng phải." Thịnh Nam Châu vỗ vỗ vai anh, đ.á.n.h giá: "Đúng là trai đểu."
Chất lượng âm thanh của nhạc phát trên máy phát tương đối tốt, rõ ràng là giai điệu du dương trầm bổng, vậy mà trong suốt quá trình Hứa Tùy đều không nói câu nào, vô cùng trầm lặng.
Buổi luyện tập này Hứa Tùy không tập trung nổi tinh thần, thậm chí khi kết thúc cả nhóm muốn đi ăn uống, cô giả vờ bị đau bụng để lấy lý do rời đi.
Khi ngồi xe buýt quay về, Hứa Tùy ngồi hàng cuối cùng, đầu dựa lên trên cửa kính, ngẩn ngơ ngắm nhìn phong cảnh đang không ngừng tụt lùi ở bên ngoài, nhớ lại những năm còn học cấp ba.
Nửa học kỳ hai của lớp 10, Hứa Tùy vừa mới từ thị trấn nhỏ chuyển đến Thiên Trung. Ngày đầu tiên của kỳ học mới, tất cả các lớp đều đang dọn dẹp vệ sinh. Hứa Tùy khoác cặp sách, mặc một chiếc váy nhạt màu đi theo phía sau giáo viên chủ nhiệm, xuyên qua hành lang dài dằng dặc, đi tới lớp học mới.
Các bạn học nam và nữ đều đang dọn vệ sinh, có bạn nữ vô cùng nghiêm túc lau chiếc bàn của mình, mọi người đã không gặp nhau trong suốt một học kỳ, có người chuyện trò, cũng có người trêu đùa, cực kỳ huyên náo.
Giáo viên chủ nhiệm bước vào cửa, dùng thước đo gõ lên bàn: "Trật tự, kỳ học này có một bạn học mới chuyển đến, từ hôm nay trở đi sẽ học tập cùng với chúng ta, mọi người hoan nghênh bạn nào."
"Hứa Tùy, em giới thiệu bản thân đi." Giáo viên chủ nhiệm bỏ thước đo xuống.
Hứa Tùy năm cấp ba bởi vì quanh năm uống t.h.u.ố.c Bắc nên cơ thể phù thũng, trước khi chuyển trường còn bị lên thủy đậu, trên trán, trên mặt vẫn còn một vài vết mụn.
Tóm lại, cô của khi ấy vừa ảm đạm vừa mờ nhạt.
Cô đứng trên bục giảng, tốc độ nói rất nhanh, hy vọng mau ch.óng kết thúc màn xem xét kỹ lưỡng này: "Chào mọi người, mình là Hứa tùy, rất vui khi được gia nhập vào lớp ba."
Dưới bục giảng vang lên tiếng vỗ tay, giáo viên chủ nhiệm chỉ chỉ phía trước: "Hứa Tùy, em ngồi hàng thứ ba nhé, lát nữa đến phòng giáo vụ nhận sách."
Sau khi giáo viên chủ nhiệm rời đi, phòng học lại quay về dáng vẻ ồn ào, không một ai để ý đến sự có mặt của Hứa Tùy. Thứ có thể thu hút sự chú ý của các chàng trai đang ở độ tuổi dậy thì, hoặc là váy mà giáo viên Tiếng Anh mặc ngắn đến mức nào, hoặc là học sinh mới chuyển đến có xinh đẹp hay không.
Con gái thì càng không phải nói, bọn họ chụm lại một chỗ thảo luận sơn móng tay mới mua, hoặc là tiết tự học buổi tối ai đã đi đến sân trượt băng.
Một tổng thể nguyên bản có lẽ sẽ không có bài xích, nhưng để hòa nhập cùng với một người đến từ bên ngoài thì tạm thời sẽ rất khó.
