Thổ Lộ - Chương 51
Cập nhật lúc: 22/04/2026 15:14
Cuối cùng, Hứa Tùy ôm một bịch bắp rang bơ vào trong rạp chiếu.
Vẫn còn ba phút nữa phim mới bắt đầu, Thịnh Ngôn Gia ngồi ở giữa, Hứa Tùy ngồi bên trong, Châu Kinh Trạch ngồi bên ngoài gần sát lối đi nhất.
Châu Kinh Trạch kể từ lúc ngồi xuống là luôn dựa vào ghế nghịch di động, ánh mắt căn bản chẳng ngước lên lần nào. Hứa Tùy cụp mắt, rồi lại sốc lại tinh thần ngước mắt lên màn hình.
Bộ phim rất nhanh đã bắt đầu, Hứa Tùy cũng lập tức bị thu hút bởi nội dung, xem hết sức chăm chú. Điều này thật khó cho cậu bé Thịnh Ngôn Gia khoe mẽ ngồi bên cạnh.
Từ lúc bắt đầu là nó đã lạnh toát sống lưng, nhưng vẫn cố ép bản thân phải giống như một nam t.ử hán, cố gắng mở to mắt nhìn màn hình. Nhưng con người một khi sợ thứ gì đó là thứ đó liền xuất hiện.
Ma nữ trên màn hình mặt bê bết m.á.u, đột nhiên bò ra khỏi bàn đọc sách. Hành động này đã khiến cho toàn bộ khán giả trong rạp bị hoảng sợ, có mấy cô gái còn hét toáng lên.
"Aaaaaa."
Hình ảnh chân thực lại đáng sợ, những tiếng thét kinh hoàng trong rạp chiếu phim nối tiếp nhau. Thịnh Ngôn Gia hét lên thất thanh, nó che c.h.ặ.t hai mắt không dám nhìn, tức thì muốn tìm kiếm sự an ủi vỗ về.
Đầu của Thịnh Ngôn Gia nghiêng về phía Châu Kinh Trạch theo bản năng, nhưng đột nhiên lại ý thức được đây là cơ hội tốt ngàn năm khó gặp để hâm nóng tình cảm với cô giáo Tiểu Hứa, thế là đầu của nó chầm chậm nghiêng sang phía Hứa Tùy.
Ngay khi đầu của nó còn cách cô giáo Tiểu Hứa khoảng 2cm, thì một đôi tay lạnh lẽo đã tóm c.h.ặ.t vào sau gáy vận may của nó. Đôi mắt của Châu Kinh Trạch nhìn thẳng màn hình, nhưng tay tuyệt không nhàn rỗi chút nào, lôi thẳng Thịnh Ngôn Gia quay trở lại chỗ ngồi.
Châu Kinh Trạch nhìn nó với ánh mắt cảnh cáo, nhưng thanh âm lại uể oải: "Ngoan ngoãn một chút."
Thịnh Ngôn Gia cảm thấy vô cùng tủi thân, suốt quá trình đều che mắt, xem hết bộ phim kinh dị thông qua khe hở ngón tay, cuối cùng đổ nguyên một tầng mồ hôi lạnh.
Hứa Tùy thích xem phim kinh dị, không chú ý đến những chuyện xảy ra ở bên này, lúc bộ phim kết thúc cô còn lưu luyến chụp lại bức ảnh làm kỷ niệm.
Cô đăng lên vòng bạn bè, để chế độ chỉ mình tôi, dòng chữ đi kèm là: Như mơ.
Châu Kinh Trạch hai tay đút túi, nâng mí mắt nhìn cô một cái: "Cậu thích phim kinh dị đến thế cơ à?"
Hứa Tùy vội vã tắt màn hình, nhìn sang chàng trai đứng bên trái, khẽ đáp một câu: "Ừm."
Rất thích.
Ba người cùng nhau rời khỏi rạp chiếu phim, Thịnh Ngôn Gia đi phía trước, nhìn thấy Spider Man ở trong máy gắp thú bông, bò rạp lên trên cửa kính, ngữ khí kích động: "Anh, anh mau đi đổi tiền xu đi, em muốn gắp thú bông."
Châu Kinh Trạch chỉ đành đi đổi một giỏ tiền xu chơi game cho ông lớn này, Tóc xoăn đặt giỏ sang một bên, đứng đối diện máy gắp thú bông chơi quên lối về.
Hứa Tùy đứng bên cạnh, đột nhiên nhìn về phía máy gắp thú bông ở tít trong cùng, cô đi qua đó một cách vô thức, đứng trước nó ngẩn ngơ. Bất thình lình, một bóng màu đen hắt xuống, giọng nói lãnh đạm vang lên: "Muốn à?"
Hứa Tùy gật đầu, ngữ khí mang theo ý cười hờ hững: "Có chút, khi còn nhỏ bố của mình bởi vì công việc nên thường xuyên phải đi sớm về muộn, vì vậy ông đã mua một con b.úp bê vải để làm bạn với mình. Sau này ông qua đời, rồi lại chuyển nhà, con b.úp bê vải đó cũng mất luôn."
"Nhưng mình đã lớn thế này rồi, không cần nó nữa." Hứa Tùy vừa cười vừa chỉ vào con b.úp bê vải bên trong cửa kính.
Châu Kinh Trạch không tiếp lời, anh bỏ điếu t.h.u.ố.c đang ngậm trong miệng xuống, ngữ khí vừa b.ắ.ng nhắng vừa bất cần: "Để ông Châu gắp cho cậu."
Kết quả năm phút sau, Châu Kinh Trạch đã phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình, anh dùng mấy chục đồng tiền xu cũng chẳng gắp được cái khỉ khô gì. Đồng xu trong lòng bàn tay Châu Kinh Trạch men theo gan bàn tay trượt xuống khe nhét xu, anh đằng hắng giọng: "Lần này chắc chắn sẽ được."
Cái móc của máy gắp thú bông móc vào phần bụng của con b.úp bê vải, chầm chậm di chuyển tới chỗ lối ra, ánh mắt của hai người mong đợi, Hứa Tùy phấn khích: "Hình như nó sắp ra rồi."
Kết quả "bộp" một tiếng, b.úp bê vải lại rơi về vị trí cũ.
Không khí như lặng hẳn đi, Châu Kinh Trạch tự phải lên tiếng trong sự ngượng ngập: "Mình đi đổi xu."
Hai phút sau, Châu Kinh Trạch cầm một giỏ tiền xu quay trở lại, anh đứng trước máy gắp thú bông, sắc mặt bình thản bỏ xu vào trong, gắp bao nhiêu lần thì cũng thua bấy nhiêu lần.
Đúng lúc này, bên cạnh xuất hiện một cặp tình nhân, chàng trai chỉ tốn có hai xu đã dễ dàng gắp được một con b.úp bê, cô gái vui sướng nhảy cẫng lên ôm lấy cổ chàng trai, phấn khích nói: "Ông xã, anh giỏi quá đi!"
"Muốn chơi nữa không?"
