Thổ Lộ - Chương 90
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:05
Dứt lời, Lương Sảng đi lấy hàng chuyển phát nhanh quay về, ngữ khí kích động: "Châu Kinh Trạch đang ở dưới tầng, mẹ kiếp, cậu ta cũng phô trương quá đi mất, đứng ở đó thôi mà đã có mấy đứa con gái muốn xin Wechat của cậu ta rồi."
"Nhưng mà cậu ta tới ký túc của bọn mình làm gì, chắc không phải lại thích cô gái nào đấy chứ? Hay là đến tìm cậu hả Tây Tây?" Lương Sảng hỏi.
Hồ Thiến Tây khịt mũi, sau đó nhảy xuống khỏi ghế, buột miệng nói: "Tìm mình á, cậu ấy muốn sai bảo mình thì chỉ cần một cuộc điện thoại thôi, cậu ấy..."
Nửa câu sau "Qua đây tìm cô gái nào đó thì có" bị Hồ Thiến Tây nuốt ngược trở lại sau khi liếc nhìn người ngồi bên tay phải, cô ấy nói: "Cũng có thể, lúc rảnh rỗi quá thì cậu ấy hay làm vậy."
Hàng mi đen dày của Hứa Tùy run rẩy, cả quá trình cô không nói một câu nào, tiếp tục đọc sách.
Vừa dứt lời thì di động của Hồ Thiến Tây vang lên, cô ấy nhìn tên hiển thị, vẻ mặt nghi hoặc đi ra ngoài ban công nghe điện thoại.
Chẳng mấy chốc Hồ Thiến Tây quay vào phòng, gọi cô: "Tùy Tùy."
"Hử?"
"Châu Kinh Trạch đang đợi cậu bên dưới." Hồ Thiến Tây giơ nhật ký cuộc gọi trên di động về phía cô lắc lắc.
Hồ Thiến Tây vừa nói xong, các cô gái khác ở trong phòng lần lượt thở gấp, kinh ngạc nói: "Châu Kinh Trạch đến tìm cậu!"
"C.h.ế.t tiệt, Tùy Tùy, có phải Châu Kinh Trạch thích cậu không?" Lương Sảng lập tức phản ứng lại.
Mặc dù biết rõ Châu Kinh Trạch tới tìm mình là vì chuyện đó, song khi nghe thấy câu nói đùa của Lương Sảng thì trái tim Hứa Tùy vẫn không thể tránh khỏi mà đập rộn lên.
"Không phải." Hứa Tùy lên tiếng phủ nhận.
Sau đó cô nhìn sang Hồ Thiến Tây, đang định nói "Mình không muốn đi", Hồ Thiến Tây vừa nhìn ánh mắt của cô đã lập tức tiếp lời: "Cậu ấy nói nếu cậu không xuống thì cậu ấy sẽ ở đó đợi tới khi cậu chịu xuống thì thôi."
Phục rồi, đây quả thực là tác phong của Châu Kinh Trạch, không đạt được mục đích thì sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Hứa Tùy chỉ đành xuống tầng, lúc chạy xuống dưới cô vừa nhìn đã thấy ngay Châu Kinh Trạch đang đứng ở cổng lớn ký túc xá cách đó không xa, dáng vẻ biếng nhác uể oải, cúi đầu nhấn di động, đôi mắt đen tuyền lộ ra tia lạnh lẽo.
Những cô gái đi qua không kìm lòng được mà lén nhìn Châu Kinh Trạch, sau đó đỏ mặt xì xào to nhỏ với bạn của mình.
Hứa Tùy chạy bước nhỏ tới trước mặt Châu Kinh Trạch, trên vầng trán sáng mịn đổ một tầng mồ hôi, cô không thích bị nhiều người nhìn ngó, thế là kéo ống tay áo của Châu Kinh Trạch đi đến dưới tàng cây du ở bên ngoài ký túc xá.
Khi gió thổi, lá cây kêu lên xào xạc, hắt xuống dưới đất những ánh nắng nhỏ vụn. Châu Kinh Trạch hai tay đút túi, đứng dưới tàng cây mờ ảo, bóng râm đổ xuống bờ vai anh.
Châu Kinh Trạch cúi đầu, nhướng chân mày, như cười như không nhìn tay cô, ngón tay trắng ngần thon nhỏ đang giữ rịt lấy ống tay áo của anh.
Mặt Hứa Tùy nóng bừng, lập tức buông tay, sau khi bình ổn lại hơi thở thì hỏi: "Cậu tìm mình có chuyện gì?"
Câu nói này đã nhắc nhở Châu Kinh Trạch, anh mỉm cười, ngữ khí b.ắ.ng nhắng: "Không có chuyện thì không được tìm cậu à?"
Hứa Tùy mím môi không tiếp lời, Châu Kinh Trạch tiếp tục mở miệng, nghiến răng:
"Mình đã gọi điện thoại cho cậu, cũng đã nhắn tin."
Nhưng đều không nhận được câu trả lời, lần đầu tiên trong đời Châu đại thiếu gia đây bị gạt sang một bên.
"Không phải đợt Tết mình đã nói với cậu rồi sao? Gửi nhầm tin nhắn là vì di động của mình hỏng rồi." Hứa Tùy không muốn nhắc lại chuyện đó, song vẫn nói ra, cô giải thích: "Quay lại trường mình vẫn chưa mua di động mới."
Sau khi nói xong câu này, cả hai đều rơi vào trầm mặc, Châu Kinh Trạch nhớ lại chuyện khốn khiếp mình đã làm trước kia. Hứa Tùy di chuyển gót chân, nói:
"Không có chuyện gì thì mình đi trước đây." Hứa Tùy đứng trước mặt anh, cụp mắt.
Đối diện với gương mặt ngoan thế này khiến cho Châu Kinh Trạch cảm thấy bản thân như bị mất khả năng lên tiếng, lại còn trông như thể bản thân vô cùng khốn nạn vậy.
Đột nhiên, Châu Kinh Trạch liếc thấy một cánh bồ công anh dính trên mái tóc cô, ngón tay buông thõng bên ống quần, cổ họng ngứa ran, đầu ngón tay khẽ động song lại đút lại vào trong túi.
"Được, vậy cậu quay về nhớ đọc tin nhắn."
"Ừm."
Sau khi quay về Hứa Tùy vẫn chưa đi mua di động mới, có điều cô định cuối tuần này sẽ đi xem di động, bởi vì nếu cô còn không mua, mẹ và bà ngoại không liên lạc được cho cô sẽ lo lắng.
Nhưng có một câu hỏi vẫn luôn xoay vòng trong lòng Hứa Tùy, Châu Kinh Trạch có ý gì? Định làm lành sao?
