
Thoái Đoạn Nghiệt Duyên
Trước khi rời khỏi nhân thế, nương ta từng mộng thấy mối hôn sự ta sắp bước vào chẳng phải lương duyên, nên bà dặn bằng mọi giá ta phải lên kinh thành để hủy bỏ hôn sự ấy.
Trên đường đi về kinh, ta lỡ ăn phải nấm độc, may giữ được mạng, nhưng từ đó cổ họng lại chẳng phát ra được tiếng nào.
Ta lần theo đường xa, trải qua bao khốn khó mới đặt chân tới được kinh thành, vừa đưa hôn thư ra đã bị người trong tướng phủ hiểu lầm rằng ta đến để buộc họ thực hiện lời hẹn năm xưa.
Khổ một nỗi, ta không biết chữ, miệng không thể nói, tay lại chẳng viết ra được điều gì cho rõ ràng.
Hạ Chi Chu chỉ đưa mắt nhìn ta thoáng qua, rồi quay đi với vẻ lạnh nhạt.
“Một cô nương thôn dã lớn lên nơi đồng hoang núi vắng như nàng, lấy gì để ngồi vào vị trí chủ mẫu tướng phủ? Nếu đã muốn với tới cành cao, trước hết hãy gột sạch cái khí quê mùa bám sâu trong xương cốt kia đi. Chừng nào học được chút dáng vẻ của người có giáo dưỡng, khi ấy hãy đến nói chuyện hôn sự với ta.”
Ta cố học mãi, nhưng những phép tắc khuôn thước kia dường như chẳng chịu lưu lại trong lòng.
Mỗi lần ta đặt hôn thư xuống rồi tìm cách trốn khỏi phủ, chưa kịp đi xa đã bị người ta bắt trở về.
Ánh mắt Hạ Chi Chu khi nhìn ta lạnh buốt như sương phủ cuối canh.
“Nàng lén ra ngoài là muốn để khắp kinh thành đồn rằng tướng phủ bạc đãi nàng hay sao? Nàng sốt ruột muốn ép ta cưới nàng đến mức ấy à?”






![[tn] Đội Trưởng, Cơm Đến Rồi!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69e79111e5721bdaae175eee.jpg%3Ftime%3D1776783635072&w=3840&q=75)





