Thời Gian Khó Tiếp Diễn - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 15:01
8
“Nương nương, người có cảm thấy U Phi giống giống Tiêu cô nương không?” Thu Cúc vừa giúp ta thu dọn đồ đạc vừa lải nhải.
Ta vội vàng gói những thứ đáng quý với mình, nghe nàng nói vậy thì trầm ngâm, nói ra thì thấy cũng giống giống.
Bảo sao giữa một rừng mỹ nữ, Kỳ Dần lại chú ý tới nàng ấy.
Quả nhiên, Tiêu Khâm Vãn là người trong lòng hắn.
Đêm muộn. khi ta đã ngủ thì công công thân cận của Hoàng thượng lại tới.
Mẹ nó, không để người ta nghỉ ngơi à?
Ta thở phì phò đứng lên, xem rốt cuộc ông ta muốn nói gì.
“Lão nô thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
Phúc công công nói rồi muốn hành lễ.
Tuy ta đang cáu nhưng vẫn giữ được phong thái nên có của Hoàng hậu: “Không cần đa lễ, công công có gì cứ nói.”
Phúc công công: “Hoàng thượng phái lão nô tới hỏi ý nương nương, ngày mai có muốn cùng Hoàng thượng tới Mai thành không?”
“Mai thành?”
Nghe tới hai chữ này, lòng ta thắt lại.
Mai thành, đúng như cái tên, đó là nơi mai nở rực rỡ giữa ngày đông lạnh.
Từng căn nhà, mỗi con đường đều trồng.
Từ xa nhìn lại, hoa đỏ trên nền trắng tuyết tựa như ảo mộng.
Mà đó cũng là nơi ta dự định đến đầu tiên sau khi rời hoàng cung.
“Tại sao Hoàng thượng lại muốn đến Mai thành?”
Ta ổn định lại tâm trạng, bình tĩnh lên tiếng.
“Chuyện này… Lão nô không biết.”
Nhìn thái độ ngập ngừng của Phúc công công, ta đã đoán được: “U Phi có đi không?”
Phúc công công không phủ định, cũng không khẳng định.
Nhưng như vậy cũng đủ biết câu trả lời.
Nếu đã thế…
Ta từ chối một cách nhã nhặn: “Thay ta tạ ơn Hoàng thượng, ta sẽ không đi.”
Ta khờ mới đi cùng.
Người ta đã nói rõ muốn được ở riêng hai người, ta đi thì thành kiểu gì?
Mà vừa hay bọn họ cả đi cả về từ Mai thành cần hai ngày một đêm, vậy thì ta cũng không cần phải chào tạm biệt Kỳ Dần, càng không cần đau đầu nghĩ xem nên nói gì.
Với số vàng bạc châu báu và đồ Thái thượng hoàng để lại cho ta, ta có thể tự do đi đến nơi mình muốn.
Còn Mai thành, đợi bọn họ hồi cung ta tới vẫn kịp.
Ta thầm sắp xếp lại lộ trình của mình một lần nữa, chắc chắn không còn gì sai sót, nhưng ngẩng đầu lên thì lại phát hiện Phúc công công vẫn chưa đi.
“Phúc công công, còn có chuyện gì khác sao?”
“Hoàng thượng còn có một câu bảo lão nô truyền đạt lại với nương nương, Hoàng thượng nói nếu nương nương không đi thì không được bước chân khỏi cửa cung của người dù chỉ một bước.”
Ta sửng sốt.
Kỳ Dần có ý gì?
Dường như hắn đã biết mai ta sẽ rời đi?
Đột nhiên ta nhớ ra gì đó.
Sau khi Phúc công công đi, ta lập tức mở tung đống đồ đã gói ghém cẩn thận, kết quả không thấy thủ dụ Thái thượng hoàng đưa cho ta trước khi c.h.ế.t đâu.
Rõ ràng ta đã cất nó ở nơi bí mật nhất.
“Nương nương, sao vậy? Nương nương đang tìm gì vậy?”
Thu Cúc thấy ta rỡ hết chỗ đồ đã đóng gói thì khó hiểu.
Ta ngồi dưới đất, nhìn Thu Cúc, đột nhiên òa khóc.
Đừng nói là nàng mà ngay đến ta cũng chưa từng thấy bản thân khóc.
Đây là lần đầu tiên.
Ta mong mỏi từng ngày. c.ắ.n răng nhẫn nhịn, đi trước mũi đao, bò trên chảo dầu, vất vả lắm mới đợi được đến hôm nay.
Ta chỉ muốn tự làm chủ bản thân trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại, chẳng lẽ khó thế sao?
Ta khóc, khóc quên trời quên đất, khóc cạn nước mắt.
Như thể muốn khóc hết nước mắt của cả đời này trong một lần.
Ngay cả khi Thu Cúc đi gọi Kỳ Dần, ta cũng không hay biết.
9
Ta không biết mình đã khóc bao lâu, khóc mệt rồi thì lấy khăn tay lau nước mắt nước mũi.
“Khóc đã chưa?”
Giọng của Kỳ Dần vang trên đầu ta, ta ngẩng đầu nhìn hắn, bấy giờ mới ý thức được mình vẫn ngồi trên đất.
Tựa như một… Bát phụ.
Ta vội vàng đứng dậy, vẫn không quên hành lễ.
Đôi khi ta cảm thấy có lễ nghi cũng rất tốt, có thể phân biệt rạch ròi quan hệ giữa hai người bọn ta.
Giữ cho người ở địa vị thấp kém luôn tỉnh táo biết thân biết phận.
“Nàng còn giữ cái khăn này?”
Ta nhìn cái khăn vừa được dùng để lau nước mũi, thoáng sững người, sau đó đưa cho Kỳ Dần: “Người muốn thì trả lại cho người này.”
Ta thấy rõ sự khinh ghét trong mắt Kỳ Dần, hắn cũng hơi né người về sau.
Tâm trạng của ta lập tức tốt lên, ngay cả trong giọng nói cũng chẳng nghe ra chút đau khổ buồn tủi nào: “Ngày mai thần thiếp muốn đi Mai thành với Hoàng thượng.”
Ta không hỏi có phải hắn đã lấy mất thủ dụ của Thái thượng hoàng không.
Bởi vì ta biết, ta có hỏi thì hắn cũng sẽ không trả lời.
Không thì hắn đã không lén lấy nó đi.
Chỉ là ta không hiểu tại sao hắn phải làm vậy.
Ta rời đi, chẳng phải hậu vị sẽ là của Tô Viễn U sao?
Kỳ Dần không hỏi lý do ta khóc, có lẽ hắn lười hỏi, chỉ đáp một chữ “ừ” ngắn gọn.
Đêm nay hắn không đi, cũng không ép buộc ta.
Hắn ôm ta từ phía sau, không nói một câu nào.
Hắn chưa bao giờ ôm ta như vậy, đây là lần đầu tiên.
Bấy giờ ta mới chợt nhận ra, trong mấy ngày này đã có rất nhiều lần đầu giữa ta và hắn.
Nếu như…
Không có nếu như!
Đêm nay ta mơ về lần đầu tiên ta g.i.ế.c người.
Vì là lần đầu tiên nên ta đã phạm phải một chút sai lầm.
Nhưng cũng may ta không làm nhục mệnh, mục tiêu được giải quyết.
Chỉ là ta bị thương ở chân, m.á.u chảy không ngừng.
Ngay khi ta hoàn thành nhiệm vụ, tính về bẩm báo với Thái thượng hoàng thì Kỳ Dần lại chặn trên đường ta về.
Ta hỏi hắn muốn làm gì?
Hắn không nói lời nào, lấy từ trong áo ra một bình t.h.u.ố.c bột, rắc lên vết thương trên chân ta.
Sau đó hắn móc ra khăn tay băng bó cẩn thận vết thương của ta lại.
Ta đang định nói cảm ơn, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã xoay người rời đi.
Từ đó về sau, dường như ta và hắn trở nên ăn ý khó nói thành lời.
Hồi Kỳ Dần còn nhỏ, vì tận mắt nhìn thấy mẫu phi bị gian thần hại ch3t mà đột nhiên hắn không nói chuyện.
Nhưng dù hắn không nói lời nào thì hai bọn ta vẫn nhiều lần không mưu mà hợp.
Có lẽ khí đó ta nói rất nhiều, dần dần hắn lại có thể cất tiếng được lần nữa, chỉ là rất ít nói.
Câu đầu tiên hắn nói là gọi tên của ta: Lưu Ly.
Câu thứ hai hắn gọi phụ hoàng,
Câu phụ hoàng này khiến Thái thượng hoàng sướng tận trời.
Thái thượng hoàng nói ta là phúc tinh của Kỳ Dần, nói sự xuất hiện của ta ở thế gian này là vì Kỳ Dần.
Ta coi đó là một lời khen, nhưng lại không biết nó sẽ trở thành gông xiềng trói buộc ta.
Hôm sau, ta, Kỳ Dần và Tô Viễn U đến Mai thành.
Trên đường đi, ta cứ cảm giác mình đã quên mất một việc, nhưng nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra là việc gì.
Mai thành vẫn đẹp như trước.
Thời tiết này lại đúng độ mai nở.
Ta đứng trước một gốc mai buộc đầy tơ đỏ.
Cây mai này là gốc mai thủ hộ Mai thành.
Năm nào cũng có rất nhiều nam thanh nữ tú đến đây cầu khấn.
Tất cả đều đến để cầu duyên.
Duy chỉ có ta là đã giải quyết một mạng người dưới gốc cây này.
Ngày đó trời đổ tuyết lớn, khắp nơi một màu trắng xóa.
Tới đêm thì tuyết ngừng rơi, mặt trăng đặc biệt sáng trong.
Ta đuổi theo hung thủ hại c.h.ế.t mẫu phi của Kỳ Dần tới đây, gã ôm gốc mai, xin ta tha mạng,
Ta không nói gì, dùng thanh chủy thủ Kỳ Dần đưa ta để g/iết tên hung thủ.
Đó là lần duy nhất ta g.i.ế.c người đổ m.á.u.
Máu của hung thủ đỏ rực như mai nở đầu cành, nhuộm đỏ tuyết trắng.
Hôm sau, ta và Kỳ Dần cùng đến nơi này.
Ta hỏi hắn: “Tin vào mệnh trời không?”
Hắn đáp: “Ta không tin ta nằm một chỗ không làm gì cũng có thể thống nhất được thiên hạ.”
