Thời Gian Khó Tiếp Diễn - Chương 6

Cập nhật lúc: 25/08/2026 15:01

12

Ta hỏi phụ thân của Ngụy Như Sĩ rất lâu, ông mới chịu nói cho ta biết, khắp hoàng cung chỉ có m//áu của Thái thượng hoàng hòa hợp với ta, tỷ lệ thành công cao nhất.

Thái thượng hoàng tự nguyên cứu ta.

Một khắc ấy, đầu óc ta trống rỗng, ta phát hiện, đôi khi con người ta đau thương quá độ, không cứ sẽ rơi lệ.

Tuy Thái thượng hoàng rất nghiêm khắc khi ta luyện võ, nhưng ta biết vì ngài sợ ta c.h.ế.t.

Ngài nói, lười luyện võ là đang lấy tính mạng của bản thân ra đùa cợt.

Lần đầu tiên ta g.i.ế.c người mắc sai lầm dẫn đến bị thương, ngài không chỉ tức giận mà còn phạt ta rất nặng.

Mới đầu ta không phục, rõ ràng ta đã hoàn thành nhiệm vụ, tại sao ngài lại đối với ta như vậy.

Nhưng rồi sư phụ dạy võ đã nói cho ta biết, Thái thượng hoàng thà phạt ta còn hơn để ta ch3t trong tay kẻ khác.

Từ đó về sau, ta không còn phạm phải sai lầm.

Duy chỉ lần trúng độc ngoài ý muốn ấy.

Thái thượng hoàng luôn nói, nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với bản thân.

Khi ta giải quyết tên đại thần bán nước bắt tay với quân địch cuối cùng, con gái của gã đột nhiên xuất hiện.

Bé gái ấy mới chỉ năm tuổi.

Năm ta được Thái thượng hoàng nhặt về cũng lớn tầm như vậy, ta nhất thời mềm lòng, ngồi xuống nói chuyện với bé gái, lại không ngờ trong tay bé gái là một con d.a.o đã tẩm độc, muốn đồng quy vu tận với ta.

Bé gái trúng độc c.h.ế.t, ta cũng không may mắn thoát, chỉ là không lập tức mất mạng.

Sau đó, để cứu ta, Thái thượng hoàng đã không ngừng tìm kiếm người đổi m//áu cho ta.

Thậm chí ngày còn hi sinh chính bản thân mình.

Ta nhớ mãi những lời Thái thượng hoàng nói với ta trước mấy ngày băng hà.

Ngài nói: “Lưu Ly, trẫm sắp c.h.ế.t rồi, Thái t.ử trẻ tuổi bồng bột, trẫm không yên lòng, dù hai con bằng tuổi nhau nhưng nó nghe lời con, con có thể thay ta bảo vệ nó mấy năm được không?”

“Con có thể từ chối, trẫm không bắt ép con, những năm qua con đã vất vả rồi.”

Ta nghe ngài nói mà cảm thấy mũi cay cay, lòng đau như cắt.

Ta không muốn ông lão già nua trước mặt này c.h.ế.t.

“Có thể đổi m.á.u lại không?”

Ông lão già nua nằm trên giường cười không ngớt, thậm chí còn cười chảy nước mắt.

“Lưu Ly, con xuất cung đi, không ai sẽ cản con.”

Thái thượng hoàng cho ta tự do, nhưng ta không đi.

Sau đó xảy ra chuyện bức hôn Kỳ Dần.

Trước khi Thái thượng hoàng băng hà đã cho ta một thủ dụ, ngài nói: “Với năng lực của Kỳ Dần, ba năm là hoàng triều có thể ổn định, đến lúc đó nếu con không yêu Kỳ Dần thì có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

Chỉ là Thái thượng hoàng không ngờ tới, độc trong ta lại phát tác, thời gian sống chỉ được ba năm lẻ mấy ngày.

Lần này thật sự không có t.h.u.ố.c chữa.

Ngay cả phụ thân của Ngụy Như Sĩ cũng hết cách.

“Mỳ hoành thánh nguội rồi, ông chủ, đổi bát khác.”

Giọng nói Ngụy Như Sĩ kéo ta trở lại, ta thấy mắt hắn đã hết đỏ thì tươi cười vui vẻ với hắn,

Một bát mỳ hoành thánh mới được mang lên, nhưng ta còn chưa kịp ăn thì Kỳ Dần đã đến.

Hắn nói: “Hai người còn chưa nói xong?”

Lúc nói, ánh mắt nhìn xuống bát mỳ hoành thánh của ta.

13

“Người có muốn ăn không?” Ta đẩy đẩy bát mì hoành thánh về phía hắn.

Kỳ Dần liếc nhìn nhưng không ăn: “Nói xong rồi đi thôi.”

Hắn kéo ta hơi mạnh bạo, ta bất giác nhíu mày.

Không biết sao tự dưng Ngụy Như Sĩ nổi điên, đi tới đ.ấ.m Kỳ Dần một phát.

Danh xưng thiên hạ đệ nhất chưa đủ để lột tả hết võ công của Ngụy Như Sĩ.

Tất nhiên đòn đ.á.n.h của hắn cũng mạnh vô cùng, tốc độ cực nhanh, ám vệ kịp phản ứng thì cũng đã muộn.

Kỳ Dần ăn trọn cú đ.ấ.m này, bị thương không nhẹ.

Những ám vệ kia muốn lao tới đ.á.n.h nhau với Ngụy Như Sĩ nhưng lại bị Kỳ Dần phất tay ngăn lại.

Ta liếc nhìn vị trí bị Ngụy Như Sĩ đ.á.n.h trúng, trong lòng hơi hơi khó chịu.

Nhưng ta không trách cứ Ngụy Như Sĩ, hắn chỉ đang bất bình thay ta mà thôi.

Cơ mà thật ra cũng đâu có gì để bất bình?

Ta được Thái thượng hoàng nuôi dạy từ nhỏ, mạng của ta cũng do Thái thượng hoàng cứu, dù ta dâng cái mạng này bằng hai tay cho Kỳ Dần cũng không quá đáng.

Ta theo Kỳ Dần về chỗ trọ, trước kia ta và hắn cũng từng ở đây.

Chỉ là lúc ấy mỗi người một gian.

“Ta giúp ngài bôi t.h.u.ố.c?”

Về đến phòng, ta thấy hắn vẫn nhíu c.h.ặ.t mày, biết nhất định rất đau.

Dù võ công của Kỳ Dần không bằng Ngụy Như Sĩ, nhưng vừa rồi hắn vẫn có thể tránh được.

Nhưng hắn lại không tránh.

“Ừ.” Kỳ Dần đám một từ ngắn gọn.

Ta vốn định gọi ngự y đi cùng tới, nhưng hắn đã nói thế, thôi được rồi.

“Ta sẽ cố gắng cẩn thận, ngài cố gắng chịu.”

Ta cởi nửa bên áo của hắn ra, nhìn thấy chỗ bị Ngụy Như Sĩ đ.á.n.h thương.

Xung quanh bầm tím, nơi nghiêm trọng nhất còn rươm rướm má//u.

Ta mấp máy môi, cẩn thận giúp hắn bôi t.h.u.ố.c.

“Lưu Ly.”

“Sao ạ?”

Thời gian lặng lẽ trôi…

“Nàng đừng bỏ ta lại được không?”

Tay ta khựng lại, trái tim cũng nhói đau: “Ngài quen có ta rồi, dần sẽ quên thôi.”

Kỳ Dần túm lấy bên tay đang xức t.h.u.ố.c cho hắn, đuôi mắt hồng hồng. Hắn im lặng nhìn ta, như thể nếu ta không đồng ý, hắn sẽ không bỏ tay ra.

Ta thầm thở dài nơi đáy lòng, mỉm cười: “Tô muội muội rất tốt, muội ấy tốt hơn ta.”

“Hơn nữa muội ấy cũng có nét giống Tiêu Khâm Vãn, có thể giúp ngài bù đắp tiếc nối không cưới được Tiêu Khâm Vãn.”

“Giống ở đâu? Sao ta không cảm thấy? Hơn nữa, ta chưa bao giờ nghĩ sẽ cưới Tiêu Khâm Vãn.” Kỳ Dần trở nên kích động.

Có lẽ vì ta nhắc tới Tiêu Khâm Vãn, chạm vào vết dằm trong tim hắn.

Mà hắn có thừa nhận hay không cũng đâu liên quan tới ta.

“Ừ.” Ta cất t.h.u.ố.c đi,

Hắn đã tự mặc lại áo, ta tưởng hắn sẽ qua phòng của Tô Viễn U nhưng hắn lại ở lại.

“Năm xưa, nếu không vì báo ân, nàng… Có yêu ta không?”

Ta chưa bao giờ thấy Kỳ Dần chật vật như vậy, tựa như một con gà chọi thua trận.

Xem ra, cú đ.ấ.m kia đã khiến hắn chịu đả kịch không nhỏ.

Ta giúp hắn cởi áo ngoài, đêm cuối cùng, ta hy vọng có thể cho nhau ký ức đẹp đẽ nhất.

“Kỳ Dần, ta yêu ngài.”

Lời này có mấy phần thật, mấy phần giả, chính ta cũng không rõ.

Thậm chí ta cũng không biết tình cảm ta dành cho Kỳ Dần là thế nào nữa.

Không yêu thì sao lại đau lòng khi hắn bị thương.

Còn yêu, sao có thể chấp nhận hắn thích người con gái khác.

Thậm chí còn hy vọng hắn có thể hạnh phúc bên người con gái khác.

Thật ra, cuộc đời này ngắn ngủi mấy năm, tại sao cứ phải phân định rạch ròi yêu với không yêu?

Nhưng nếu hắn đã muốn câu trả lời, cho hắn thì cũng có sao?

Trước sống c.h.ế.t, tất cả mọi chuyện đều thật nhỏ bé.

“Năm xưa, ta...”

Kỳ Dần còn chưa nói hết câu thì đã rơi vào hôn mê.

Vừa rồi lúc bôi t.h.u.ố.c cho hắn, ta đã bỏ t.h.u.ố.c mê vào trong.

Lúc ta đồng ý theo Kỳ Dần đi Mai thành cũng đã có quyết định này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thời Gian Khó Tiếp Diễn - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD