Thôi Nhân - 4
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:02
7
Đường thủy chậm.
Gần một tháng mới có thể đến Giang Nam.
Nửa tháng đầu, ta gần như luôn co mình trong khách phòng.
Lần đầu ngồi thuyền, ta nôn rất dữ.
Thấy ta dần thích ứng, di mẫu liền bảo ta ra ngoài hóng gió.
Còn hơn cứ mãi buồn bực trong phòng.
“Trên thuyền phần lớn đều là nữ quyến quan gia, con mang khăn che mặt ra ngoài là được.”
“Ta sẽ sai người đi theo con.”
Ta gật đầu.
Cảm giác mệt mỏi do thuyền bè giày vò thoáng chốc tan biến.
Thay vào đó là sự tò mò và phấn khích với bên ngoài.
Kiếp trước, vì nguyên nhân của Xuân Yểu, ta gần như không muốn nhắc tới hai chữ Giang Nam.
Càng đừng nói là tự mình đặt chân tới.
Ta có chút không kịp chờ mà đi về phía ngoài khách phòng.
Vừa ra cửa, liền va phải một nữ t.ử.
Khi ta kinh hô thành tiếng, một bóng người đã nhanh ch.óng lướt qua từ phía sau.
Hắn ôm lấy nữ t.ử sắp ngã vào lòng, căng thẳng hỏi: “Cẩn thận, có sao không?”
Thấy nữ t.ử lắc đầu, hắn lại đau lòng trách một câu.
“Đã bảo nàng nằm trong phòng, nàng lại cứ muốn ra ngoài.”
“Dọa c.h.ế.t ta rồi.”
Khăn che mặt rơi xuống đất.
Ta được nha hoàn đỡ lấy, mặt đầy kinh ngạc.
Người trước mắt sau khi nhìn rõ ta cũng có cùng phản ứng.
Ta không muốn dây dưa, xoay người định rời đi, lại bị Bùi Duật lên tiếng gọi lại.
“Thôi Nhân, sao nàng lại ở đây?”
“Ta chẳng phải đã sai người nói với nàng, đợi ta về kinh sẽ đi hạ sính sao?”
“Nàng nhất định phải đi theo ta làm gì?”
Ta dừng bước.
Quay đầu lại, nhìn thấy biểu cảm như muốn ăn thịt người của Bùi Duật, trong lòng dâng lên phản cảm và chán ghét.
Sắc mặt cũng theo đó trầm xuống.
“Bùi công t.ử, cái gì gọi là ta nhất định phải đi theo ngươi?”
“Chẳng lẽ con thuyền này ngươi ngồi được, ta lại ngồi không được?”
Bùi Duật nhíu mày.
Dường như hắn chưa từng nghĩ ta sẽ phản ứng như vậy.
“A Nhân, đừng náo nữa.”
“Yểu nương đã là thiếp thất của ta, dù thế nào ta cũng nên đưa nàng ấy về Dương Châu một chuyến, nhìn lại nơi nàng ấy lớn lên từ thuở nhỏ.”
“Đợi đến bến tiếp theo, nàng liền quay về đi.”
8
Bùi Duật căn bản không cho ta cơ hội nói chuyện.
Hắn cẩn thận bế ngang Xuân Yểu lên, đi thẳng về khách phòng.
Nha hoàn đi theo ta tức đến đỏ bừng cả mặt.
Đợi Bùi Duật đi rồi, nàng mới phẫn uất mở miệng.
“Vị Bùi công t.ử này chẳng lẽ bị điên rồi sao, lại tưởng mình là báu vật ai ai cũng thèm muốn chắc?”
Ta hồ nghi nhìn chằm chằm bóng lưng Bùi Duật, rồi bật cười khẽ.
“Thôi vậy, về thôi.”
Sau đó mãi cho đến khi tào phảng cập bờ, ta cũng không bước ra khỏi khách phòng thêm lần nào.
Di mẫu nghe nói Bùi Duật đưa Xuân Yểu về Dương Châu thăm thân, cũng kinh ngạc lắc đầu liên tục.
“Bùi phu nhân này cũng quá tự quyết, lại giấu Bùi Duật mà định hôn sự xong xuôi.”
“Nhưng nếu ở Dương Châu lại gặp phải thì nên làm thế nào?”
Ta cười, bóp nhẹ tay di mẫu.
“Dương Châu lớn như vậy, sao có thể khéo đến mức lại gặp.”
“Cho dù gặp thì đã sao, con cũng đâu nợ hắn gì.”
Ngày đó thấy Bùi Duật trân trọng Xuân Yểu như vậy, ta đã hoàn toàn nghĩ thông.
Đời này, quả thật ta không còn nợ gì Bùi Duật hắn nữa.
Trên hắn tôn kính phụ mẫu, dưới có nhi nữ.
Chính thê gia thế tốt, thiếp thất hợp lòng.
Những ngày tháng kiếp trước hắn vì ta mà đối địch với tất cả mọi người, sẽ không còn nữa.
Nhưng Dương Châu rộng lớn như vậy, cuối cùng ta vẫn lại gặp Bùi Duật.
Rõ ràng lúc xuống thuyền, ta và di mẫu đã cố ý đợi đến cuối cùng.
Chúng ta vẫn đụng phải hắn.
Bùi Duật bước nhanh tới trước mặt ta, trước tiên hành lễ với di trượng và di mẫu, rồi nhìn về phía ta.
“A Nhân, ta muốn nói riêng với nàng vài câu.”
Ta cụp mắt xuống.
Vừa định mở miệng từ chối, liền thoáng nhìn thấy ngọc bội treo bên hông Bùi Duật.
Dây tết treo ngọc bội đã đổi thành kiểu mới.
Bùi Duật thúc giục.
Ta ngẩn ra, chậm rãi lên tiếng.
“Vừa khéo ta cũng có vài lời muốn nói với Bùi công t.ử.”
9
Đời này, Bùi Duật đã mất đi rất nhiều kiên nhẫn với ta.
Dương Châu nhiều mưa.
Khi chúng ta xuống thuyền, vừa mới có một trận mưa.
Ven đường lầy lội.
Bùi Duật chỉ lo kéo ta sang một bên, hoàn toàn không để ý nước bẩn b.ắ.n lên làm dơ váy ta.
Ta vừa đứng vững, lời chất vấn và sự tự cho là đúng của Bùi Duật đã ập tới trước mặt.
“Ta chẳng phải đã bảo nàng xuống thuyền ở Tế Ninh rồi về kinh sao?”
“A Nhân, nàng quá tùy hứng rồi.”
“Yểu nương có thai, ta chăm sóc nàng ấy đã rất hao tâm thần, rất khó còn lo được cho nàng.”
“Nàng không nên đi theo.”
“Thôi vậy, ta biết trong lòng nàng có ta, lần này ta sẽ không so đo với nàng.”
“Mấy ngày này ta phải ở lại bầu bạn với Yểu nương, nàng chơi chán rồi thì tự về trước đi.”
Bùi Duật nói rất nhiều.
Nhưng ta một chữ cũng không nghe lọt.
Chỉ nhìn chằm chằm miếng ngọc bội kia mà ngẩn người.
“Bùi Duật, dây tết kia đâu?”
Bùi Duật ngẩn ra.
“Dây tết nào?”
Ta chỉ vào ngọc bội bên hông hắn.
“Dây tết vốn dùng để treo cái này.”
Nhìn biểu cảm của Bùi Duật, ta đã hiểu rõ.
Hắn không nhớ nữa.
Cũng may, hắn không nhớ nữa.
Một tia buồn bã cuối cùng đè dưới đáy lòng ta cũng biến mất.
Ta nhếch môi.
“Không sao, ta nhớ nhầm rồi.”
Miếng ngọc bội kia không có ý nghĩa gì đặc biệt.
Thậm chí cũng không đáng mấy đồng.
Đó là thứ mà một năm nọ, khi Bùi Duật lén ra ngoài đi xem hoa đăng với ta, chúng ta đã mua bên đường.
Ngọc bội tổng cộng có hai miếng.
Miếng của ta đã đặt trong rương hòm trả lại cho Bùi Duật.
