Thôi Vân Chiêu - Chương 2

Cập nhật lúc: 13/07/2026 00:01

Chương 2

Lúc rời khỏi hoàng cung, trời đã nhá nhem tối.

Xe ngựa vừa đến đại lộ Chu Tước thì bất ngờ dừng lại.

Xa phu bẩm từ bên ngoài:

"Tiểu thư, xe ngựa của phủ Vĩnh Ninh hầu đang chắn đường."

Ta vén rèm nhìn ra.

Chiếc xe ngựa màu đen quen thuộc đập vào mắt.

Là của Tề Diễn.

Hắn vừa bước xuống xe, đang đi thẳng về phía ta.

Ta buông rèm xuống.

Ngay sau đó, giọng nói của hắn vang lên bên ngoài.

"Thôi tiểu thư, có thể mượn nàng chút thời gian được không?"

Điều phải đến… rốt cuộc vẫn đến.

Ta xuống xe, theo hắn đi tới một góc phố vắng người.

Vừa dừng chân, hắn đã hỏi ngay:

"Hoàng hậu nương nương triệu nàng vào cung?"

"Đúng."

"Đã nói những gì?"

Ta ngước mắt nhìn hắn.

"Chẳng phải Thế t.ử đã đoán được rồi sao?"

Hắn khẽ nhíu mày.

"Nàng từ chối?"

"Đúng."

Ta bình thản đáp:

"Thế t.ử và Ôn cô nương vốn là trời sinh một đôi, ta không dám quấy nhiễu."

Hắn nhìn ta thật lâu, ánh mắt phức tạp.

"Thôi Vân Chiêu, nàng có biết đạo thánh chỉ ban hôn ấy có ý nghĩa gì không?"

"Nếu nàng đồng ý, nàng sẽ là Thế t.ử phi của phủ Vĩnh Ninh hầu, sau này là nhất phẩm Hầu phu nhân. Dù Ôn Dư Lan có bước vào cửa, nàng ấy cũng không thể vượt qua địa vị của nàng."

Ta chợt bật cười.

"Vậy thì sao?"

"Ý Thế t.ử là... ta nên mang ơn đội nghĩa nhận lấy thánh chỉ, rồi cùng Ôn cô nương chung một phu quân, ngày ngày chờ ngươi bố thí cho chút thương hại ít ỏi?"

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.

"Ta không có ý đó."

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Vậy ý Thế t.ử là gì?"

Ta lùi một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

"Đã nói đến mức này rồi, chi bằng Thế t.ử cứ thẳng thắn."

"Ngươi luôn cho rằng Thôi Vân Chiêu ta là kẻ ham vinh hoa phú quý, vì đạt mục đích mà bất chấp thủ đoạn."

"Bây giờ chính ta chủ động rút lui, thành toàn cho ngươi và người trong lòng."

"Lẽ ra ngươi phải vui mới đúng hà tất còn đến hỏi ta những điều này?"

Hắn sững người.

Rất lâu sau mới khàn giọng hỏi:

"Đêm qua... nàng trúng xuân d.ư.ợ.c, có phải bị người hãm hại không?"

Ta hỏi ngược lại:

"Quan trọng sao?"

"Người cần cứu, Thế t.ử cũng đã cứu rồi."

"Cớ gì còn phải bận lòng đến chuyện của một kẻ không liên quan như ta?"

"Nếu nàng thật sự bị hãm hại, ta có thể điều tra giúp..."

"Không cần."

Ta cắt ngang lời hắn.

"Cho dù có phải bị hãm hại hay không, kết quả cũng sẽ không thay đổi."

"Thế t.ử… từ nay về sau, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta."

"Mỗi người cưới gả riêng, không còn liên quan đến nhau."

"Đó mới là kết cục tốt đẹp nhất."

Nói xong, ta xoay người bước về phía xe ngựa.

Phía sau, hắn cất tiếng gọi.

"Thôi Vân Chiêu!"

Ta không hề quay đầu.

Chỉ khẽ dặn xa phu:

"Tiếp tục lên đường."

Ba ngày sau, thánh chỉ ban hôn được truyền xuống.

Thế t.ử phủ Vĩnh Ninh hầu Tề Diễn đón cưới Ôn thị Dư Lan làm chính thê, chọn ngày lành cử hành hôn lễ.

Tin tức nhanh ch.óng lan khắp kinh thành.

Ai nấy đều khen Thế t.ử trọng tình trọng nghĩa, không phụ ân nhân.

Phủ tướng quân vẫn vắng lặng như cũ.

Ta dặn quản gia đóng cửa từ chối khách, lấy cớ đang mắc bệnh nên không tiếp ai.

Xuân Đào không khỏi khó hiểu.

"Tiểu thư, người thật sự không buồn chút nào sao? Thế t.ử... vốn dĩ phải là cô gia của người."

Ta đang tỉa một chậu lan, nghe vậy chỉ mỉm cười.

"Thứ không thuộc về ta, có cưỡng cầu được cũng chỉ chuốc lấy trái đắng."

"Nhưng mà..."

Ta đặt chiếc kéo xuống.

"Xuân Đào, đi thu dọn hành lý đi. Phụ thân vừa gửi thư, cho phép ta về Bắc Cảnh ở một thời gian. Vài ngày nữa chúng ta sẽ lên đường."

Xuân Đào mừng rỡ.

"Về Bắc Cảnh ạ? Thật sao, tiểu thư? Chúng ta đã ba năm chưa trở về rồi!"

Ta nhìn về phương Bắc, khóe môi khẽ cong.

"Đúng vậy... ba năm rồi."

Kinh thành này...

Sự phồn hoa là của người khác.

Sự náo nhiệt cũng là của người khác.

Chỉ có Bắc Cảnh… mới là nhà của ta.

Một ngày trước khi lên đường, phủ tướng quân đón một vị khách không mời mà đến.

Là Ôn Dư Lan.

Nàng mặc váy màu hồng nhạt, cài trâm vàng trên tóc, dáng vẻ đã có phong thái của vị hôn thê Thế t.ử.

Gương mặt dịu dàng đoan trang, khác hẳn vị biểu tiểu thư yếu đuối, rụt rè trong ký ức của ta.

Nàng mỉm cười, dịu giọng gọi:

"Thôi tỷ tỷ, muội mạo muội đến thăm, mong tỷ đừng trách."

Ta mời nàng ngồi, sai Xuân Đào dâng trà.

"Ôn cô nương hôm nay đến đây có chuyện gì chỉ giáo?"

Nàng nhấp một ngụm trà.

"Không dám nói là chỉ giáo. Chỉ là có vài lời, muốn nói rõ với tỷ tỷ."

"Chuyện ở bãi săn hôm ấy... đa tạ tỷ đã thành toàn."

Ta ngước mắt nhìn nàng.

Nàng khẽ nói:

"Muội biết... vốn dĩ người gả cho Diễn ca ca phải là tỷ."

"Chỉ là muội may mắn hơn, mới có được cơ hội này. Nếu trong lòng tỷ còn oán trách, Dư Lan nguyện xin tạ tội."

Vừa nói, nàng vừa định đứng dậy hành lễ.

Ta đưa tay ngăn lại.

"Không cần. Ta không oán, cô nương cũng không cần xin lỗi."

Nàng sững người.

"Tỷ thật sự... không hề để tâm sao?"

"Không."

Nàng do dự một lúc rồi mới nói:

"Nhưng... mấy ngày nay Diễn ca ca luôn nhắc đến tỷ."

"Chàng nói chuyện tỷ trúng xuân d.ư.ợ.c đêm đó có lẽ là bị người hãm hại, còn bảo sẽ điều tra cho rõ..."

Ta nhẹ nhàng đặt chén trà xuống.

"Ôn cô nương."

"Tề Diễn là vị hôn phu của cô nương."

"Hắn quan tâm ai, nhớ đến ai... đều là chuyện cô nên để tâm."

"Không liên quan đến ta."

Sắc mặt nàng hơi tái đi.

Ta đứng dậy.

"Nếu hôm nay cô nương đến chỉ để dò xét lòng ta, vậy thì không cần."

"Ta chúc hai người bạc đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm."

"Ngoài ra, ta sẽ không tranh, cũng chẳng giành."

"Câu trả lời này, cô nương đã hài lòng chưa?"

Ôn Dư Lan hé môi, cuối cùng chỉ khẽ đáp:

"Hài lòng."

Sau khi tiễn Ôn Dư Lan đi, Xuân Đào tức giận bĩu môi.

"Nàng ta rõ ràng đến để khoe khoang! Tiểu thư, sao người có thể nhịn được chứ?"

Ta bật cười, đưa tay véo nhẹ má nàng.

"Có gì đâu mà nhịn với không nhịn."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thôi Vân Chiêu - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD