Thôi Vân Chiêu - Chương 4

Cập nhật lúc: 13/07/2026 00:02

Chương 4

"Chàng nói... trong lòng chàng đã có người."

"Chàng không thể gần gũi muội."

"Muội biết... người đó chính là tỷ."

"Tỷ tỷ, muội cầu xin tỷ."

"Tỷ khuyên chàng một lần được không?"

"Muội là thê t.ử của chàng... chẳng lẽ phải thủ tiết sống cả đời sao..."

Ta lùi một bước, kéo giãn khoảng cách.

"Thế t.ử phi tìm nhầm người rồi."

"Chuyện giữa phu thê hai người, ta không có quyền xen vào."

Nàng vội nắm lấy tay áo ta.

"Nhưng chỉ có tỷ mới khuyên được chàng!"

"Tỷ tỷ, coi như thương xót muội..."

Ta ngắt lời nàng.

"Ôn Dư Lan."

"Năm đó là chính cô muốn gả cho hắn."

"Bây giờ nếm trái đắng, cũng nên tự mình chịu lấy."

"Liên quan gì đến ta?"

Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.

Ta còn chưa kịp nói thêm, phía sau đã vang lên tiếng bước chân.

Tề Diễn.

Hắn mặc trường bào gấm màu đen, đứng dưới gốc mai.

Không biết đã nghe được bao lâu.

Hắn thản nhiên lên tiếng:

"Dư Lan, nàng về trước đi."

Ôn Dư Lan nhìn hắn, rồi lại nhìn ta.

Cuối cùng chỉ cúi đầu lặng lẽ rời đi.

Trong vườn mai...

Chỉ còn lại ta và hắn.

Sắc mặt ta lạnh xuống.

Ta xoay người định rời đi.

"Vân Chiêu."

Hắn gọi ta.

Bước chân ta khựng lại.

Hắn nhìn ta chăm chú.

"Nửa năm nay..."

"Ta luôn lặp đi lặp lại một giấc mộng."

"Trong mộng, ta cưới nàng."

"Ta lạnh nhạt với nàng suốt mười năm."

"Cuối cùng nàng bệnh c.h.ế.t trong một đêm đông..."

"Ta khi đó mới ôm t.h.i t.h.ể nàng, hối hận không kịp."

Hơi thở ta chợt nghẹn lại.

Hắn...

Cũng sống lại rồi sao?

Không.

Không đúng.

Nếu thật sự trọng sinh, hắn phải có đầy đủ ký ức.

Theo lời hắn nói...

Đó chỉ là những giấc mộng đứt quãng.

Ta bình tĩnh đáp:

"Chỉ là mộng mà thôi."

Giọng hắn khàn đặc.

"Nhưng mọi chuyện trong mộng... quá chân thật."

"Ta mơ thấy nàng nấu canh cho ta."

"Chính tay ta hất đổ bát canh ấy, làm bỏng tay nàng."

"Ta mơ thấy phụ thân nàng t.ử trận."

"Mà ta lại làm ngơ."

"Ta mơ thấy nàng sốt cao."

"Nha hoàn đến cầu xin ta mời đại phu."

"Thế nhưng ta chỉ nói... bảo nàng chờ."

Bàn tay ta siết c.h.ặ.t.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

"Nếu... những điều đó không phải là mộng thì sao?"

Hắn c.h.ế.t lặng.

Ta khẽ hỏi:

"Nếu ngươi thật sự từng đối xử với ta như vậy..."

"Lạnh nhạt với ta suốt mười năm."

"Trơ mắt nhìn ta c.h.ế.t vì bệnh."

"Ngươi sẽ thế nào?"

Sắc mặt hắn từng chút một trở nên tái nhợt.

Ta nhìn hắn, chậm rãi nói:

"Tề Diễn."

"Kiếp trước, vì một lần sai lầm mà chúng ta trở thành phu thê."

"Ngươi nghi ngờ ta, hiểu lầm ta."

"Lạnh nhạt với ta suốt mười năm."

"Cuối cùng trở thành một đôi oán ngẫu."

"Bây giờ ông trời cho chúng ta một cơ hội làm lại."

"Ngươi nên biết trân trọng Ôn Dư Lan."

"Còn ta..."

"Cũng nên đi về tương lai của chính mình."

Hắn cuống quýt lắc đầu.

"Không!"

"Nếu những giấc mộng ấy là thật..."

"Nếu ta thật sự từng làm tổn thương nàng như vậy..."

"Vân Chiêu… hay cho ta một cơ hội bù đắp."

Ta bật cười.

"Bù đắp?"

"Ngươi định bù đắp thế nào?"

"Hưu Ôn Dư Lan rồi cưới ta?"

"Hay để ta làm thiếp của ngươi, tiếp tục nhìn hai người ân ái?"

Hắn lập tức đáp:

"Ta có thể hòa ly."

Ta tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Rồi sao?"

"Tề Diễn, ngươi nghe cho rõ."

"Bất kể là kiếp trước hay kiếp này… Thôi Vân Chiêu ta tuyệt đối sẽ không còn bất kỳ dây dưa nào với ngươi."

"Ngươi đã cưới Ôn Dư Lan, vậy hãy đối xử t.ử tế với nàng ấy."

"Còn ta..."

"Hay giữa chúng ta… đã kết thúc từ lâu rồi."

Dứt lời.

Ta xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.

Tề Diễn vẫn không chịu từ bỏ.

Kể từ sau hôm đó, hắn bắt đầu thường xuyên xuất hiện trước mặt ta.

Có lúc là vô tình gặp nhau trên yến tiệc.

Có lúc lại tiện đường ghé phủ tướng quân đưa chút đồ.

Thậm chí, có khi hắn còn cưỡi ngựa lặng lẽ đi theo phía sau xe ngựa của ta.

Lời đồn trong kinh thành cũng dần lan ra.

Ai nấy đều nói Thế t.ử phủ Vĩnh Ninh hầu vẫn chưa dứt tình với Thôi tiểu thư, vì vậy mới lạnh nhạt với vị tân nương vừa cưới.

Ôn Dư Lan cũng tìm đến ta mấy lần.

Lần nào nàng cũng khóc đến lê hoa đái vũ, cầu xin ta buông tha Tề Diễn.

Ta bị làm phiền đến mức không chịu nổi, dứt khoát đóng cửa không tiếp khách.

Phụ thân nhận ra điều bất thường, bèn hỏi ta:

"Vân Chiêu, giữa con và Tề Diễn... có chuyện gì sao?"

Ta im lặng thật lâu.

Cuối cùng chỉ kể lại những chuyện của kiếp trước dưới dạng một cơn ác mộng, giấu đi chuyện trọng sinh.

Nghe xong, sắc mặt phụ thân lập tức sa sầm.

"Nếu tên tiểu t.ử đó thật sự dám đối xử với con như vậy..."

"Phụ thân sẽ đ.á.n.h gãy chân hắn ngay!"

Ta khẽ cười trấn an.

"Chỉ là một giấc mộng thôi, phụ thân đừng tức giận."

Ông trầm giọng đáp:

"Mộng do tâm sinh."

"Nhất định hắn đã làm điều gì khiến con bất an, con mới mơ thấy như vậy."

"Vân Chiêu, sau này con tránh xa hắn một chút."

"Phụ thân sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt, sớm định chuyện chung thân."

Ban đầu ta định từ chối.

Nhưng nghĩ lại...

Nếu đã có hôn ước, có lẽ Tề Diễn sẽ hoàn toàn từ bỏ.

Ta khẽ gật đầu.

"Mọi chuyện xin phụ thân quyết định."

Phụ thân làm việc rất nhanh.

Nửa tháng sau, ông đã chọn được một người.

Lâm Nghiễn, công t.ử phủ họ Lâm, giữ chức Thị độc Hàn Lâm viện.

Gia thế thanh quý.

Phẩm hạnh đoan chính.

Lớn hơn ta hai tuổi.

Đến nay vẫn chưa thành thân.

Phụ thân sắp xếp cho chúng ta gặp mặt.

Lâm Nghiễn là một quân t.ử ôn hòa.

Cử chỉ nho nhã, lời nói lễ độ, đối đãi với người chân thành mà chu đáo.

Sau lần gặp ấy, hắn nhờ bà mối chuyển lời:

"Nếu Thôi tiểu thư bằng lòng, đời này Lâm Nghiễn nhất định sẽ nâng niu, trân trọng nàng, tuyệt không phụ bạc."

Ta gật đầu.

Hôn sự nhanh ch.óng được định xuống.

Hôn kỳ vào mùa xuân năm sau.

Tin tức vừa truyền ra, cả kinh thành đều xôn xao.

Ai nấy đều tiếc nuối.

Đều nói Thôi tiểu thư vừa trở về kinh đã vội đính hôn, lại còn gả cho một vị Hàn Lâm thanh bần, thật đáng tiếc.

Nhưng ta lại cảm thấy...

Như vậy rất tốt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thôi Vân Chiêu - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD