Thời Vi - 7

Cập nhật lúc: 13/07/2026 17:02

Bố tôi cũng lo lắng ghé sát vào màn hình. 

"Con gái yêu, con đi Quảng Châu một mình thì làm sao bố mẹ yên tâm được chứ?" 

"Không phải con là đứa sợ nóng nhất, lại sợ gián nhất sao, con mà dám đi Quảng Châu á? Đừng để đến lúc đó lại khóc lóc gọi điện bảo bố đến bắt gián cho con nhé, ha ha ha." 

"..." 

Tôi có chút cạn lời. Chỉ đành giải thích bừa với họ một tràng về những điểm tốt của ngôi trường đại học tôi vừa trúng tuyển, lại bày tỏ việc có Mộc Mộc đi cùng thì hai đứa sẽ chăm sóc lẫn nhau.

Họ vẫn không thể buông bỏ sự lo lắng. 

"Con với Giản Nghiễm cãi nhau à? Thế thì cũng không thể vì một phút bốc đồng mà đổi sang một nơi xa xôi như vậy chứ." 

"Vạn nhất qua vài ngày nữa con hối hận rồi lại muốn tìm Giản Nghiễm, lúc đó không có chỗ cho con khóc đâu nhé." 

"Đúng vậy, lần này mà xa nhau là cách biệt hai nơi suốt bốn năm trời đấy. Trước đây con về nhà ngoại có nửa tháng thôi mà đã khóc lóc đòi về tìm Giản Nghiễm rồi..."

Tôi càng nghe càng thấy không dễ chịu, dứt khoát giải thích rõ ràng với họ một lần cho xong: 

"Giản Nghiễm có bạn gái rồi, con cứ giữ khoảng cách quá gần với anh ấy như vậy thì không tốt lắm." 

"Bố mẹ ơi, con luôn có cuộc sống của riêng con, con không muốn chỉ sống mãi trong thế giới của anh ấy nữa." 

"Cho nên, xin bố mẹ... xin bố mẹ hãy ủng hộ quyết định của con, và trước tiên hãy giữ bí mật giúp con nhé."

Bố mẹ nhìn nhau, im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn đồng ý với tôi. Họ chỉ đưa ra yêu cầu bảo tôi nhanh ch.óng về nước. Ngày khai giảng không còn lại bao nhiêu, họ cũng muốn ở bên cạnh tôi nhiều hơn.

11

Nghe mẹ tôi nói, sau khi Giản Nghiễm nhận được giấy báo nhập học thì ngay ngày hôm sau đã lại cùng bạn bè đi du lịch tiếp rồi. Rất nhiều ngày không về nhà. Mẹ Giản thì thỉnh thoảng lại hướng mẹ tôi dò hỏi ngày tôi về nước.

Ngày về nước, bố mẹ mặc âu phục chỉnh tề cùng nhau đến sân bay đón tôi. Chờ đến khi tôi ngủ một giấc tỉnh dậy bước xuống xe, lại phát hiện đã đến một khách sạn năm sao. Tôi vẫn còn đang mơ màng thì đã bị mẹ kéo thẳng vào đại sảnh. Vừa bước vào, tôi liền liếc nhìn thấy Giản Nghiễm đã lâu không gặp. Bước chân tôi lập tức khựng lại.

Giản Nghiễm mặc một bộ vest được cắt may vừa vặn, ung dung đứng cạnh đài phun nước, vóc dáng cao ráo của anh ta tự khắc trở thành một phong cảnh đẹp đẽ. Chỉ qua một kỳ nghỉ hè, nét ngây ngô thiếu niên đã phai nhạt đi rất nhiều, trông giống hệt như dáng vẻ trưởng thành của anh ta mà tôi từng tưởng tượng trước đây. Trong lòng tôi ngũ vị tạp trần, cuộc chạm trán mà tôi đã né tránh bấy lâu nay lại đột ngột ập đến như thế.

Thấy tôi đứng c.h.ế.t lặng, mẹ nhỏ giọng giải thích: 

"Vi Vi, hôm nay là tiệc mừng của Giản Nghiễm, vừa vặn đón con đến đây để cùng ăn cơm luôn." 

Bố tôi cũng nói thêm một câu: 

"Vi Vi, con chẳng phải không muốn tổ chức tiệc mừng sao?" 

"Giản Nghiễm đứa trẻ này cũng thật có tâm, nó đặc biệt bảo bố mẹ nó chọn ngày vào đúng ngày con về nước, coi như là để chúc mừng cho cả hai đứa luôn."

Giản Nghiễm dường như có cảm ứng, lúc anh ta tùy ý quay đầu lại, tầm mắt vừa vặn chạm thẳng vào tôi. Tim tôi bỗng nhiên hụt mất một nhịp. Mặc dù lúc ở Mỹ đã làm tốt chuẩn bị tâm lý để quay về đối mặt với anh ta, nhưng chuyện đến nước này rồi vẫn có chút chột dạ.

Giản Nghiễm là người phản ứng lại trước. Đang định đi về phía chúng tôi thì đột nhiên Chiêm Hựu Tình từ đâu xuất hiện, khoác lấy cánh tay anh ta. Chiêm Hựu Tình kéo anh ta đi cùng, cười rạng rỡ bước tới chào hỏi: 

"Chào em gái Thời Vi, em về rồi đấy à? Tốt quá rồi, hôm nay cuối cùng cũng có thể chính thức làm quen với em." 

"Trước đây tổng thấy em và A Nghiễm ở cùng một chỗ, tuy rằng chị ở lớp bên cạnh nhưng cứ không có cơ hội làm quen, thật sự rất đáng tiếc."

Cô ta đã khách khí như vậy, tôi cũng không tiện không nể mặt. Chỉ có thể miễn cưỡng nặn ra nụ cười, gật đầu "Ừm" một tiếng.

Gương mặt Giản Nghiễm có chút không tự nhiên. Anh ta ngượng ngập mở miệng: 

"Cô ấy thì có cái gì hay để làm quen chứ, đúng là một đứa trẻ con hay hờn dỗi ích kỷ, anh còn tưởng cô ấy trốn sang Mỹ không thèm về nữa rồi cơ."

Tôi không tiếp lời, cũng chẳng biết phải tiếp thế nào. Bộ váy dạ hội màu bạc bó sát của Chiêm Hựu Tình lấp lánh những hạt kim cương nhân tạo, tôn lên làm cho cả người cô ta như đang phát sáng, đứng cạnh Giản Nghiễm ngày hôm nay trông đặc biệt xứng đôi. Tôi cúi đầu nhìn lại chính mình, áo thun trắng, quần jean, giày vải, tóc tai cũng là kiểu vừa ngủ dậy còn hơi bù xù, tùy ý giống như vừa mới đi một chuyến đến trạm nhận chuyển phát nhanh vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.