Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 309
Cập nhật lúc: 22/03/2026 22:01
Nha dịch trẻ tuổi kia rụt cổ lại, nhìn trái nhìn phải, thấy trong t.ửu phường không có mấy gương mặt lạ, mới lại xáp lại gần thấp giọng nói: "Ngươi nói xem vị Cố đại nhân này đang yên đang lành quan Kinh thành không làm, treo cái danh Tuần phủ chạy đến Thái Nguyên chúng ta làm gì?"
Giọng một người khác càng thấp hơn, nghe không rõ lắm: "... Cũng không biết là vị đại nhân nào bị nhắm tới rồi, không lẽ là... sao?"
"Khó nói là ai... Ta thấy mấy ngày nay, ra vào dịch quán không chỉ có quan viên của Thái Nguyên phủ chúng ta, hình như còn có cả quân gia từ bên Nhạn Môn Quan tới... E rằng không phải bên vệ sở biên ải, đã xảy ra sai sót gì rồi chứ?"
Thạch Uẩn Ngọc đang cúi đầu sắp xếp danh sách rượu nước trong tay, nghe được ba chữ Cố đại nhân, đầu ngón tay khựng lại.
Cố Lan Đình.
Xem ra sự im ắng của hắn trong khoảng thời gian này không phải là không có việc gì làm, những thứ cần điều tra, cần chuẩn bị trong bóng tối, e rằng đều đã hòm hòm rồi.
Đây là chuẩn bị cất lưới ra tay rồi sao?
Nhìn như vậy e rằng hắn sắp phải bận rộn rồi, đến lúc đó sẽ không rảnh rỗi tiếp tục chằm chằm vào nàng nữa.
Nàng thở phào nhẹ nhõm được một nửa, giương mắt nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống ngoài cửa sổ, chỉ thấy sau cửa sổ khách điếm xéo đối diện bên kia đường, dường như đã không còn bóng người.
Mặt phố vắng lặng, chỉ có gió đêm thổi qua.
Đêm đó, trong phường liền lan truyền tin tức, nói là Thái Nguyên Tri phủ cùng mấy vị yếu nhân của Sơn Tây Bố Chính Sứ ty, Án Sát Sứ ty, liên thủ thiết yến tại Vọng Hồ Lâu trong thành, để tẩy trần đón gió cho Khâm sai Tuần phủ Cố Lan Đình.
Yến tiệc kết thúc, vị Cố đại nhân này không trở về dịch quán, mà trực tiếp dọn vào ở hậu đường Thái Nguyên phủ nha, để tỏ rõ công vụ khẩn cấp, thức khuya dậy sớm vì việc nước.
Mấy ngày sau đó, Cố Lan Đình không còn xuất hiện ở quán rượu nữa.
Trong thành thoạt nhìn sóng yên biển lặng, chỉ có trạm gác trong ngoài phủ nha hơi tăng lên, quan lại ra vào thần sắc vội vã, toát ra một cỗ áp bách trước cơn mưa dông.
Sự bình yên quỷ dị bực này kéo dài chừng nửa tháng, cho đến một buổi sáng sớm, trống Đăng Văn trước cửa Thái Nguyên phủ nha bị đ.á.n.h vang dội.
Người đ.á.n.h trống là mấy bách tính áo quần rách rưới của Đại Đồng phủ, một mực đòi kiện Chỉ huy Đồng tri vệ sở Nhạn Môn Quan Triệu Quảng Đức, cùng Sơn Tây Bố Chính Sứ ty Hữu Tham chính Tiền Dung, khóc lóc t.h.ả.m thiết tố cáo bọn chúng tham ô quân lương, ăn bớt thảo mạt, lén lút bán quân khí ra ngoài biên ải, thậm chí dung túng binh lính gây họa cho xóm làng, cưỡng chiếm ruộng dân, ép c.h.ế.t mạng người cùng mười mấy tội lớn khác.
Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, nhất thời dân tình sục sôi, chấn động toàn thành.
Cố Tuần phủ vừa mới nhậm chức không lâu cực kỳ coi trọng vụ án này, không giống như những quan viên tầm thường đùn đẩy trì hoãn, mà lập tức hạ lệnh, lấy quyền Tuần phủ trực tiếp tiếp quản vụ án này, đồng thời thỉnh xuất mật chỉ của Hoàng đế cùng Vương mệnh kỳ bài, sấm rền gió cuốn.
Cố Lan Đình trước tiên sai người trấn an bách tính cáo trạng, phong tỏa nghiêm ngặt tin tức, đồng thời bí mật phái tinh nhuệ bôn ba đến Nhạn Môn Quan cùng các châu phủ liên quan, khống chế nhân chứng then chốt, tịch thu sổ sách văn thư.
Bất quá chỉ trong ba năm ngày, từng bằng chứng phạm tội xác thực bay đến Thái Nguyên, Cố Lan Đình tọa trấn phủ nha, bày mưu nghĩ kế, điều binh khiển tướng, bắt người, thẩm vấn, đối chiếu, định án, các khâu liên kết c.h.ặ.t chẽ, kín kẽ không một kẽ hở.
Thủ đoạn quả quyết, bố cục chu mật của Cố Lan Đình, khiến cho quan trường Sơn Tây từ trên xuống dưới vốn còn ôm vài phần khinh mạn hay tâm lý ăn may, không ai không kinh hãi.
Triệu Quảng Đức, Tiền Dung cùng bè đảng mấy chục người, gần như không kịp phản kháng bao nhiêu liền bị tóm gọn, tống vào ngục chờ xét xử.
Thương lẫm phủ khố bị niêm phong, số lượng thâm hụt tham ô khiến người ta nhìn mà giật mình, Cố Lan Đình mượn ngọn gió đông này, càng là một mẻ hốt gọn thanh trừng mấy chỗ tích tụ tệ nạn của chính vụ và phòng thủ biên cương Sơn Tây, sau đó bắt tay vào chỉnh đốn lại trị, kiểm kê quân bị, chấn nhiếp khiến những quan viên còn lại nơm nớp lo sợ, hiệu suất làm việc cao chưa từng có.
Chỉ là, cục diện biên ải không yên, rút dây động rừng.
Các bộ Mông Cổ dường như đã đ.á.n.h hơi được động tĩnh, những tháng gần đây quấy rối biên giới ngày càng thường xuyên, những toán kỵ binh nhỏ liên tục thăm dò.
Cố Lan Đình tuy có lòng mượn vụ án này nhổ tận gốc những con mọt sâu xa hơn, nhưng cũng không thể không e ngại sự an nguy của phòng thủ biên cương, cân nhắc thiệt hơn, đành phải tạm thời đè xuống một phần manh mối, củng cố quan phòng trước, những chuyện còn lại để sau tính tiếp.
Trận bão táp càn quét quan trường và quân đội biên ải Sơn Tây này, đến nhanh mà đi cũng vội.
Ngày tháng lại trôi qua non nửa tháng, thời tiết lặng lẽ bước vào cuối xuân, tơ liễu thưa dần, bóng râm càng thêm rậm rạp.
Thạch Uẩn Ngọc khoảng thời gian này vẫn kinh doanh t.ửu phường như cũ, thỉnh thoảng từ miệng Viên Chiếu Nghi nghe được chút chuyện quan trường.
Hứa Niết cũng từ Nhạn Môn Quan gửi tới một bức thư, trong thư nói đến ngoài quan ải dị động liên tục, quân vụ bận rộn, hắn nhất thời khó lòng rút ra được để về Thái Nguyên, lại lo lắng Cố Lan Đình vẫn ở Thái Nguyên, sợ hắn gây bất lợi cho nàng, đặc biệt dặn dò nếu Cố Lan Đình lại có hành động bức bách, có thể lập tức sai người đưa thư đến quan thành, hắn nhất định lập tức chạy về, bảo vệ nàng chu toàn.
Thạch Uẩn Ngọc nắm c.h.ặ.t tờ giấy viết thư, dưới ánh đèn trầm mặc hồi lâu.
Cuối cùng, nàng nhấc b.út hồi âm, chỉ vỏn vẹn vài lời, nói mình mọi chuyện đều ổn, việc buôn bán của t.ửu phường suôn sẻ, xin hắn nhất định phải lấy quốc sự phòng thủ biên cương làm trọng, không cần bận tâm, càng đừng vì nàng mà tự ý rời bỏ chức vụ.
Nhân tình dễ nợ khó trả, nàng không muốn tiếp tục nợ Hứa Niết.
Lại qua vài ngày, Cố Lan Đình đem mấy vụ án khẩn cấp nhất trong tay thu xếp ổn thỏa, quan viên liên quan kẻ thì áp giải vào Kinh, kẻ thì xử lý tại chỗ, những việc quan trọng về phòng thủ biên cương cũng tạm thời an bài thỏa đáng, rốt cuộc cũng có chút thời gian rảnh rỗi.
