Thông Phòng Của Quyền Thần - Chương 34
Cập nhật lúc: 15/03/2026 17:09
Bản gốc mật thư của cháu ngoại Chu Đình Nho và thương nhân muối về việc chia chác, cũng như việc diệt khẩu hai vị giáo thụ sau đó, còn có sổ sách lưu thủy diêm dẫn giả hoàn chỉnh, và lời khai của các nhân chứng quan trọng.
Đêm đó, Cố Lan Đình chia hai đội kỵ binh tinh nhuệ, một đội công khai mang theo văn thư giả đi đường quan lộ để dụ địch, một đội ngầm vượt Trần Thương, giấu sổ sách thật vào bên trong yên ngựa, dùng tốc độ tám trăm dặm khẩn cấp đưa thẳng đến Tư Lễ Giám.
Thiên t.ử nổi trận lôi đình, ba ngày sau đã giáng xuống hình phạt.
Hành động sấm sét lần này, đã khiến cho quan lại Dương Châu trở tay không kịp.
Cũng phải trách họ đã quen xưng vương xưng bá ở vùng đất giàu có này, không coi Cố Lan Đình, một người trẻ tuổi, ra gì.
Cháu ngoại của Chu Đình Nho và tri phủ Dương Châu ngay trong ngày bị áp giải ra pháp trường c.h.é.m đầu, nhiều vị Diêm vận sứ bị cách chức lưu đày ba ngàn dặm, các quan lại khác liên quan đến vụ án hoặc bị biếm đi biên thùy, hoặc bị cách chức vĩnh viễn không được bổ dụng.
Còn kẻ đầu sỏ Chu Đình Nho, vì hoàng đế cần duy trì sự cân bằng của triều cục, chỉ bị bãi quan về quê với tội danh “trị gia không nghiêm, thất sát”, bảo toàn được tính mạng và gia sản.
Vụ án lấy nhỏ thấy lớn này, nói trắng ra vẫn là án tham ô và đảng tranh.
Vây cánh của Chu Đình Nho trải rộng khắp triều đình và dân gian, nắm giữ chính sách muối, môn sinh cố cựu khắp thiên hạ, động đến một mình ông ta thì sẽ ảnh hưởng đến toàn cục.
Hoàng đế ở sâu trong cung, đối với đảng tranh trong triều vừa lợi dụng lại vừa kiêng dè. Phái Cố Lan Đình tra án, ý là để đả thảo kinh xà, chỉnh đốn quan lại, đồng thời cũng muốn cân bằng triều cục, không muốn gây ra biến động dữ dội. Chu Đình Nho ngã đài, hoàng đế tước đoạt quyền lực của ông ta, lợi dụng việc này để thanh trừng vây cánh, củng cố hoàng quyền.
Ngoài ra cũng là để răn đe Cố Lan Đình, biến hắn thành một cô thần, một thanh đao có điểm yếu trong tay.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, chốn quan trường thăng trầm xưa nay đều là họa phúc đi đôi.
Vụ án Dương Châu kết thúc, Cố Lan Đình giao lại các công vụ xong xuôi, liền phân phó khởi hành trở về Hàng Châu.
Đang là tháng sáu mùa hạ, khí nóng Giang Nam bốc hơi ngùn ngụt.
Xa xa núi xanh như mực, mây mù lượn lờ. Hai bên quan đạo cây xanh rợp bóng, trong hồ sen lá sen phủ kín mặt nước, những đóa sen hồng trắng vươn mình thẳng tắp, theo gió đưa hương.
Đoàn xe gồm ba cỗ xe ngựa, hơn mười kỵ binh hộ vệ, men theo quan đạo chậm rãi tiến về phía trước.
Mặt trời ch.ói chang, xe ngựa đi qua làm tung lên bụi mịn. Các hộ vệ lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, ngay cả ngựa cũng thỉnh thoảng phì mũi, nóng nảy không yên.
Thạch Uẩn Ngọc và Cố Lan Đình cùng ngồi một xe.
Nàng tựa vào bên cửa sổ, mấy ngày liền bôn ba mệt mỏi, cộng thêm trong xe oi bức, không khỏi cảm thấy buồn ngủ.
Hôm nay nàng mặc một chiếc váy lụa mỏng màu hồng sen, khoác ngoài một chiếc áo lụa mỏng màu trắng trăng, tóc đen dùng trâm ngọc bích b.úi lỏng.
Vì khí nóng hun người, gương mặt trắng như tuyết của nàng ửng lên một vầng hồng nhàn nhạt, tựa như đóa sen hồng mới nở.
Cố Lan Đình đang cầm một cuốn sách đọc, khẽ nghiêng mắt, liền thấy dáng vẻ này của nàng.
Ánh nắng xuyên qua khe rèm xe chiếu lên người nàng, càng làm nổi bật làn da trắng hơn tuyết, một đoạn cổ ngọc lộ ra ngoài cổ áo, vì khí nóng mà rịn ra những giọt mồ hôi li ti, óng ánh đáng yêu.
Có lẽ vì quá buồn ngủ, đầu nàng gật gà gật gù, suýt chút nữa đã đập vào góc cạnh của chiếc bàn nhỏ bằng gỗ đàn hương trong xe.
Cố Lan Đình lập tức đưa tay ra đỡ, lòng bàn tay vững vàng đỡ lấy vầng trán sắp ngã của nàng.
Lòng bàn tay tiếp xúc mềm mại mịn màng, tóc mây mỹ nhân hơi rối, má phấn nhuốm hồng, dáng vẻ lười biếng yếu ớt.
Hô hấp hắn chợt gấp gáp, nhất thời quên cả cử động.
Thạch Uẩn Ngọc đột nhiên bừng tỉnh, cảm thấy trán mình đang áp vào một lòng bàn tay ấm áp, lập tức giật mình một cái, vội vàng rụt người về phía sau.
Cố Lan Đình thấy nàng né tránh như vậy, trong lòng chợt dấy lên sự không vui.
Hắn chậm rãi thu tay về, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại ấm áp của làn da nàng, đang định nói gì đó, bỗng nghe thấy tiếng xé gió từ bên ngoài xe truyền đến.
“Bảo vệ đại nhân!”
Hộ vệ bên ngoài xe còn chưa dứt lời, một mũi tên sắc bén đã xuyên qua cửa sổ xe, “keng” một tiếng găm vào vách xe, đuôi tên rung lên.
Thạch Uẩn Ngọc sợ đến mức mặt mày tái mét, cố gắng lắm mới không hét lên.
Ánh mắt Cố Lan Đình chợt lạnh đi, lập tức vén rèm xem xét.
Trong rừng bên đường xông ra hơn ba mươi thích khách áo đen, đang cùng hộ vệ c.h.é.m g.i.ế.c.
Giữa ánh đao bóng kiếm, đã có mấy hộ vệ ngã xuống.
“Ở yên trong xe đừng động đậy.”
Cố Lan Đình trầm giọng phân phó, rồi nhảy xuống xe ngựa.
Thạch Uẩn Ngọc co ro trong góc xe, nghe tiếng binh khí va chạm và tiếng kêu t.h.ả.m thiết bên ngoài, càng thêm kinh hãi.
Nàng lén vén một góc rèm, Cố Lan Đình tay cầm trường đao, thân như du long, ánh đao lướt qua đâu m.á.u thịt bay tung tóe.
Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi, Cố Lan Đình mà c.h.ế.t, nàng có thể có kết cục tốt sao?
Trên đất nằm không ít người c.h.ế.t, còn có cả tay chân cụt, mùi m.á.u tanh nồng nặc, Thạch Uẩn Ngọc cảm giác như m.á.u đổ vào khoang mũi, khiến nàng suýt nữa nôn ọe.
Nàng từng thấy cảnh tượng này bao giờ đâu? Sợ đến mức toàn thân run rẩy, vội vàng hạ rèm xe xuống, mặt trắng bệch che miệng mũi, hít sâu mấy hơi, gắng sức nuốt mấy ngụm nước bọt mới đè nén được cảm giác cuộn trào trong dạ dày.
Thấy chiến sự kịch liệt, nếu ở lại trong xe, e rằng khó thoát một kiếp.
Nàng c.ắ.n răng, nhân lúc mọi người đang hỗn chiến, lén lút xuống xe ngựa, khom lưng chui vào bụi cây ven đường, chỉ muốn tìm một nơi kín đáo để tạm lánh.
Cố Lan Đình c.h.ế.t hay không không quan trọng, nàng không thể c.h.ế.t.
Cố Lan Đình tuy đang trong trận chiến ác liệt, nhưng khóe mắt vẫn luôn để ý đến động tĩnh của xe ngựa.
Bỗng thấy một bóng người màu hồng sen lén lút chui vào bụi cây, không phải Ngưng Tuyết thì là ai?
