Thứ Có Tì Vết - Chương 5
Cập nhật lúc: 16/09/2026 03:03
Ngày Lục Chi Hoài đến nhà cầu hôn, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm chân thành của anh, tôi đã buông hết cảnh giác, để bản thân chìm vào tình yêu ấy.
Sau khi kết hôn, tôi từng chút từ bỏ những sở thích anh không thích, cố gắng vun đắp cuộc sống vợ chồng, chưa từng hoài nghi rằng bản thân cũng sẽ có một cuộc hôn nhân viên mãn như ba mẹ.
Nhưng thực tế lại giáng cho tôi một cái tát thật mạnh.
Có lẽ tôi và Lục Chi Hoài… từ đầu đã là một sai lầm. Trên đời này, vợ chồng ở bên nhau chưa chắc vì tình yêu. Chỉ đáng tiếc tôi hiểu điều ấy… hơi trễ.
Nhưng không sao. Tôi, Giang Vận Đường, trước giờ chẳng sợ mắc sai lầm, cũng chưa từng ngại sửa sai.
Nếu anh ta không xứng — vậy cứ vứt bỏ.
7
Lục Chi Hoài tìm đến tận nhà, bởi tôi đã chặn sạch mọi phương thức liên lạc của anh.
“Vận Đường, anh thừa nhận… hôm đó anh nói hơi quá. Chỉ vì anh quá nóng ruột nên mới buột miệng nói ra những lời không nên nói.”
Tôi chỉ nhìn anh, chẳng trả lời. Hôm đó anh chưa từng hỏi tôi dù chỉ một câu đã trực tiếp kết tội. Ba năm vợ chồng, vậy mà chút tin tưởng tối thiểu giữa hai người cũng không còn.
“Đợi chuyện này lắng xuống, anh sẽ đưa cô ấy ra nước ngoài. Cô ấy sẽ không còn xuất hiện trước mặt em.” Anh bảo đảm, giống như đang xử lý một món phiền phức.
Nhưng tôi… đã chẳng còn muốn tin bất kỳ lời nào từ anh.
“Thế nào? Anh sợ tôi tiếp tục làm hại cô ta?” Tôi nhìn thẳng vào anh, giọng lạnh lẽo. “Lục Chi Hoài, tới bây giờ anh vẫn cho rằng người đứng sau là tôi?”
“Chuyện qua rồi, đừng nhắc nữa.” Lục Chi Hoài bực bội bóp trán, rõ ràng đang né tránh.
“Chát!” Tôi không do dự giơ tay tát thẳng vào mặt anh.
“Lục Chi Hoài, cút! Cô ta là thứ gì mà xứng để tôi gánh tội thay?” “Tại sao anh không điều tra? Anh sợ tra ra thì màn kịch tự biên tự diễn của cô ta sẽ bị lật tẩy sao?”
Lục Chi Hoài ôm mặt, kinh ngạc nhìn tôi — anh không phải kẻ ngu, chắc chắn đã sớm phát hiện chuyện có vấn đề.
Nơi xảy ra chuyện chẳng phải chỗ hẻo lánh, nếu tôi thật sự muốn xử lý Lục Chi Ninh, tại sao lại chọn ngay khu vực cạnh phố đông người?
Chưa kể đám người kia nói năng ấp úng, rõ ràng là diễn viên thuê tạm.
Quan trọng hơn — nếu thật sự là người tôi thuê, tại sao tôi đứng trước mặt mà chẳng có ai nhận ra?
“Vận Đường, em thật sự không cần ép cô ấy đến đường cùng như vậy. Chi Ninh vốn đã khổ, chuyện năm đó khiến ba mẹ anh luôn bất mãn, nếu bây giờ họ biết chuyện này, e rằng cô ấy sẽ bị đuổi khỏi Lục gia. Không còn nhà họ Lục chống lưng, một cô gái như cô ấy… làm sao sống nổi trong xã hội phức tạp này?”
Tôi gần như bị chọc tức đến bật cười.
“Cô ta khổ? Nếu anh đau lòng đến thế thì cưới luôn cô ta đi.”
Lục Chi Hoài nhìn tôi như không dám tin: “Cô ấy là em gái anh!”
“Thật sao? Nếu chỉ là em gái, vậy năm ấy trong đầu anh nghĩ những gì?” Tôi không chút khách sáo x.é to.ạc lớp đạo đức giả của anh.
“Năm đó… chẳng phải anh cũng từng động lòng sao? Nếu thật sự chỉ là tình đơn phương của Lục Chi Ninh, sao ba anh phải hoảng đến mức đưa cô ta ra nước ngoài ngay lập tức?” “Anh cũng biết rõ cô ta không thể gánh nổi vị trí phu nhân nhà họ Lục, nên mới im lặng chấp nhận sắp xếp của ba anh — chẳng phải sao?”
Lục Chi Hoài bị tôi chọc trúng tâm tư, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Lục Chi Hoài, chẳng ai ép anh phải cưới tôi, đúng không? Nhà họ Lục quyền thế như thế, đâu cần anh hy sinh hôn nhân để củng cố địa vị. Anh hoàn toàn có thể cả đời không cưới.”
“Là chính anh bước tới nhà tôi cầu hôn, chính anh nói sẽ yêu tôi cả đời. Tôi đã tin. Kết quả thì sao? Tôi chỉ là người thay thế?” Tôi nghiến từng chữ, giọng đầy phẫn nộ.
“Không, không phải thế, Vận Đường, anh cưới em vì anh yêu em. Chi Ninh ra nước ngoài nhiều năm, anh đã buông từ lâu…” Ánh mắt anh hiện rõ hoảng loạn, hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Lục Chi Hoài, lừa tôi như vậy thú vị lắm sao?” Tôi lạnh nhạt hỏi.
“Anh không lừa em, anh thật sự yêu em! Cho dù trước đây từng có tình cảm với Chi Ninh thì tất cả cũng chấm dứt từ khi cô ấy ra nước ngoài rồi.” Anh nghiêm túc bảo đảm.
“Vậy tức là… hai người từ trước tới nay chưa từng vượt giới hạn?”
“Chưa bao giờ! Em phải tin anh!”
Tôi bật cười, cười đến cả người run lên. Lục Chi Hoài thấy vậy còn tưởng tôi đã nguôi giận, sắc mặt lập tức thả lỏng, nhẹ nhõm ngồi xuống bên cạnh. “Vận Đường, sau này chúng ta sống cho tốt nhé. Anh sẽ cùng em làm tất cả những việc em thích.”
“E rằng chẳng còn cơ hội.” Tôi lạnh giọng cắt ngang.
Tôi đưa điện thoại cho anh. Một người bạn vừa gửi cho tôi bản siêu âm của Lục Chi Ninh từ hôm trước — t.h.a.i được năm tuần, tính thời gian vừa đúng ngày sinh nhật cô ta, hôm Lục Chi Hoài đích thân tổ chức tiệc.
Lục Chi Hoài như bị sét đ.á.n.h, ngây người tại chỗ: “Không… không thể nào… Rõ ràng anh nhìn thấy cô ấy uống t.h.u.ố.c tránh…”
Giọng anh đột nhiên nghẹn lại, ánh mắt đau đớn nhìn tôi: “Vận Đường… anh xin lỗi… anh chỉ nhất thời không khống chế được… em tha thứ cho anh được không? Hôm đó cô ấy mặc áo ngủ của em, anh… anh lúc ấy không nhận ra…”
“Là thật sự không nhận ra, hay anh cố tình cho phép mình trượt xuống? Lục Chi Hoài, trong lòng anh hiểu rõ nhất.”
Mặt anh lập tức tái nhợt, cả người như bị rút sạch sức lực, ánh mắt trống rỗng mất hết sinh khí.
“Vận Đường… chẳng lẽ em chưa từng có một mối tình thời trẻ khiến mình không quên được sao?”
