Thú Cưng Cả Khu Đều Là Tai Mắt Của Tôi - Chương 18

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:06

Người đó nín thở đứng nhìn rất lâu, rất lâu, cho đến khi nhịn tới mức đại não thiếu oxy mới dùng sức hít sâu một hơi.

Cố Tiểu Khả chớp mắt thật nhanh, cưỡng ép đè nén cảm xúc mãnh liệt trong lòng xuống, quay đầu đi, nghiến c.h.ặ.t răng mím môi, không để bản thân phát ra tiếng động.

Kể từ đó, Cố Tiểu Khả dành dụm tất cả tiền tiêu vặt của mình để mua nguyên liệu làm bánh cho Mạc Thần Trạch, còn lén lút dò hỏi sở thích của anh để tặng quà.

Kẻ nhát gan đến tột cùng như Cố Tiểu Khả chẳng bao giờ dám lộ diện, người đó cũng biết mình chẳng có mặt mũi nào đứng trước mặt Mạc Thần Trạch, chỉ dám nhờ chú mèo tam thể được cứu mạng năm xưa giúp mình đưa quà.

Người đó cũng chẳng dám nói lời nào, chỉ là mỗi khi tặng quà đều lén kẹp theo một mảnh giấy nhỏ, bên trên vẽ một bức tranh đơn giản cùng một dòng phụ chú——

【Hy vọng mỗi ngày của anh đều vui vẻ】

Bạn cùng phòng của Mạc Thần Trạch đều biết anh từng cứu một con mèo, và con mèo này mỗi tuần đều đến tặng quà báo ơn.

Dần dần, Cố Tiểu Khả nhận ra tâm thái tặng quà của mình đã thay đổi.

Từ sự tự trách, áy náy lúc ban đầu chuyển thành...

Lừa được người chứ không lừa được mình, vành tai Cố Tiểu Khả đỏ bừng, sau một hồi dày vò bản thân mới buộc phải thừa nhận rằng, người đó đã thích chàng trai thiện lương và chính trực ấy mất rồi.

Những lần tặng quà sau đó trở nên vừa ngọt ngào vừa đắng chát, mỗi phút giây thầm mến, tâm cảnh đều biến hóa nghiêng trời lệch đất, giây trước còn thấy hạnh phúc như đang bay bay, giây sau đã như thể vừa thất tình.

Cố Tiểu Khả đắn đo dày vò rất lâu, cuối cùng mới hạ quyết tâm, dự định tự tay vẽ một bức thư tình để tỏ tình với nam thần.

Bởi vì Mạc Thần Trạch sắp ra nước ngoài du học.

Cố Tiểu Khả liên tục cổ vũ bản thân, khó khăn lắm mới lấy hết dũng khí khi đi ngang qua nam thần, nhét mảnh giấy thư tình trong túi cho anh, rồi thẹn đỏ mặt chạy biến.

Sau khi về trường, người đó thấp thỏm không yên suốt hai tiết học, trong đầu hiện ra đủ loại suy đoán, không biết nam thần xem xong thư tình sẽ có phản ứng thế nào.

Kết quả thò tay vào túi, mảnh giấy dùng để tỏ tình vẫn còn đó, còn tờ một tệ thì mất tiêu.

Người đó đã đầy vẻ e thẹn mà nhét tờ một tệ vào tay nam thần...

Kể từ đó, Cố Tiểu Khả không còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt Mạc Thần Trạch nữa.

Mãi cho đến khi người đó đột ngột phát hiện nam thần đã về nước, không những về mà còn dọn đến ở cùng một khu phố với mình.

Cố Tiểu Khả nhớ lại trước đó nam thần cứ vô tình chớp mắt trái, lẽ nào vết thương của anh...

【Viện trưởng!

Viện trưởng người sao thế?】

Tiếng sủa của Hổ Nha kéo Cố Tiểu Khả ra khỏi dòng hồi ức, cô ngẩn người một lát rồi tiếp tục nghiêm túc viết nhận xét cho Hổ Nha.

Cố Tiểu Khả vốn tính nhát gan, cô không chắc việc nam thần kẹp tấm thẻ đ.á.n.h dấu trang vào nhật ký rốt cuộc là có ý gì, nên chỉ đành giả vờ như không hiểu.

Mắt trái của anh hồi phục thế nào rồi?

Tại sao anh lại chớp mắt, là do bị khô sao?

Có ảnh hưởng đến thị lực không?

Còn nhìn rõ được bao nhiêu?

Dù rất muốn biết, nhưng Cố Tiểu Khả không sao mở lời được, chỉ có thể tranh thủ những lúc nam thần đến làm khách để lén pha cho anh một tách trà kỷ t.ử.

Buổi chiều, Mạc Thần Trạch đến đón Hổ Nha tan học đúng giờ.

Cố Tiểu Khả do dự mãi, cuối cùng mới lấy hết can đảm nói: "Tấm thẻ đ.á.n.h dấu trong nhật ký của Hổ Nha..."

Mạc Thần Trạch mỉm cười, khẽ hỏi: "Đẹp không?"

Cố Tiểu Khả vội vã gật đầu: "Đẹp, đẹp lắm ạ."

"Anh tự làm đấy."

Khi nói câu này, giọng điệu của Mạc Thần Trạch dường như còn vương chút đắc ý nho nhỏ.

Cố Tiểu Khả không dám đáp lời.

"Hình vẽ đơn giản trên đó là do một chú mèo nhỏ đáng yêu tặng anh hồi đại học," giọng của Mạc Thần Trạch trầm thấp, quyến rũ đến lạ kỳ, "Anh rất thích nên đã làm thành thẻ đ.á.n.h dấu để dùng mỗi ngày."

Vành tai Cố Tiểu Khả đỏ bừng lên trong nháy mắt.

Vừa hay có người nuôi ch.ó khác đến đón thú cưng tan học, cô lập tức đón tiếp để trò chuyện, không dám nhìn nam thần thêm một giây nào nữa.

Mạc Thần Trạch nhìn bóng lưng gần như là chạy trối c.h.ế.t của Cố Tiểu Khả, cúi đầu bật cười rồi dắt ch.ó nhà mình về.

Đến khi Cố Tiểu Khả quay đầu lại thì nam thần đã rời đi.

Tâm trạng cô có chút phức tạp, chẳng rõ là hụt hẫng hay là vừa trút được gánh nặng.

Sau khi về nhà, Mạc Thần Trạch mở nhật ký ra, chăm chú đọc nhận xét hôm nay của Hổ Nha.

Nội dung học hôm nay đúng là sở trường của Hổ Nha, bạn nhỏ này đương nhiên thể hiện rất xuất sắc, lại nhận được một bông hoa hướng dương thật lớn.

Mạc Thần Trạch lấy máy ảnh chụp lấy liền ra, chụp một tấm hình bông hoa hướng dương của Hổ Nha.

Sau đó anh dời chuồng ch.ó của nó đi, dán tấm ảnh lên bức tường bên cạnh để Hổ Nha có thể ngắm nhìn bông hoa của mình bất cứ lúc nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thú Cưng Cả Khu Đều Là Tai Mắt Của Tôi - Chương 18: Chương 18 | MonkeyD