Thú Cưng Cả Khu Đều Là Tai Mắt Của Tôi - Chương 83
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:18
Hắn muốn g.i.ế.c người diệt khẩu!
Tên buôn người nhấc chiếc xe đạp của Cố Tiểu Khả lên, dùng sức ném mạnh xuống chân núi.
Sau đó hắn quay người, nở một nụ cười lạnh lẽo rồi tiến về phía xe đông lạnh, mở cửa cabin, ngồi lên và khởi động xe lùi lại.
Cố Tiểu Khả bị lạnh đến run cầm cập, cô giơ tay đập mạnh vào cửa thùng xe nhưng nó vẫn trơ trơ không chút lay chuyển.
Chỉ dựa vào sức người đơn thuần, căn bản không thể nào phá nổi cánh cửa sắt này.
Trừ phi...
Cố Tiểu Khả hà hơi vào móng vuốt của mình, rồi từ từ để lộ ra hàm răng sắc lẹm và bộ móng vuốt móc câu sắc bén.
Nhưng khi cô định ra tay cào rách thùng xe bằng sắt, cô lại khựng lại mất ba giây.
Nếu tự cứu mình bằng cách này, cô chắc chắn sẽ không thể che giấu được cấu tạo cơ thể kỳ dị của mình nữa.
Lúc đó, gã đàn ông bên ngoài sẽ là nhân chứng sống, và chiếc xe bị cô cào nát bét này sẽ là bằng chứng thép.
Vì vậy, trừ khi đến bước đường cùng, cô không thể dùng phương pháp này để thoát thân.
Cố Tiểu Khả thu lại móng vuốt, mở ba lô lấy điện thoại ra.
Khi định gọi điện cầu cứu, cô thoáng khựng lại một nhịp.
Sau đó, cô không chút do dự quay số gọi cho nam thần Mạc Thần Trạch.
Tút—— tút—— tút—— tút—— tút——
Tiếng chuông reo đến hồi thứ năm mới có người bắt máy.
"Xin lỗi em, lúc nãy anh đang họp."
Giọng Mạc Thần Trạch vương chút ý cười, dường như việc nhận được điện thoại của Cố Tiểu Khả là một điều vô cùng hạnh phúc.
Lén lút lẻn ra khỏi phòng họp để nghe điện thoại, vị Mạc tổng cao lãnh chưa từng làm chuyện này bao giờ.
Chỉ là Cố Tiểu Khả rất hiếm khi gọi cho anh vào giờ làm việc, vì vậy chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn.
"Có chuyện gì vậy em?"
Chiếc xe đông lạnh trang trí hình Heo Peppa lao vun v.út trên đường núi, con đường vắng vẻ đến mức chẳng hề bắt gặp một chiếc xe nào khác.
Cố Tiểu Khả lạnh đến mức không cầm chắc nổi điện thoại, cộng thêm việc xe đông lạnh vào một khúc cua gấp, cô bị va mạnh vào thành xe, chiếc điện thoại trực tiếp bị hất văng ra xa.
Sau khi cửa thùng xe đóng lại, bên trong tối om như mực.
Cố Tiểu Khả mãi không nhặt được điện thoại, cô chỉ còn cách hét lớn cầu cứu, rồi lặp đi lặp lại mô tả vị trí địa lý của mình cũng như diện mạo của chiếc xe đông lạnh.
Đến khi cô vất vả lắm mới lần mò nhặt được điện thoại, nhìn lại thì hỡi ôi, điện thoại đã tự động tắt nguồn mất rồi.
Trong điều kiện nhiệt độ thấp, điện thoại rất dễ bị tự động sập nguồn.
Hoặc cũng có thể cú va đập vừa rồi đã làm hỏng điện thoại.
"C.h.ế.t tiệt!" Cố Tiểu Khả văng một câu c.h.ử.i thề.
Cô thử khởi động lại máy, nhưng dù thao tác bao nhiêu lần, chiếc điện thoại vẫn cứ trơ ra như đá, nhất quyết không chịu làm việc tiếp.
Mạc Thần Trạch nhận thấy có điều bất thường, vội hỏi: "Tiểu Khả?
Alo?"
Kể từ khi cuộc gọi được kết nối, Mạc Thần Trạch chỉ nghe thấy mơ hồ một tiếng động trầm đục, rồi sau đó phía bên kia báo máy bận.
Ánh mắt anh tối sầm lại, lập tức gọi lại ngay.
[Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.]
Lòng Mạc Thần Trạch bỗng dâng lên một nỗi hoang mang vô cớ.
Anh lập tức tạm dừng cuộc họp, khẩn cấp thông báo cho Hạ Hầu Nghị nhờ định vị vị trí điện thoại của Cố Tiểu Khả.
Sau khi đã sắp xếp mọi phương án để tìm kiếm tung tích Cố Tiểu Khả, anh quay lại văn phòng, khóa c.h.ặ.t cửa, kéo rèm lại rồi vào phòng nghỉ nằm xuống, cưỡng ép bản thân phải đi vào giấc ngủ.
Ngặt nỗi tâm không tịnh, cứ mãi chẳng thể chợp mắt.
Mạc Thần Trạch ngồi dậy, sai thư ký tìm cho một viên t.h.u.ố.c ngủ, rồi dùng điện thoại đặt báo thức, mười phút sau cứ cách hai giây lại reo một lần.
Sau cùng thấy vẫn chưa chắc chắn, anh lại gọi điện cho Chu Xuyên, ra lệnh cưỡng chế đúng mười lăm phút sau phải gọi mình dậy bằng được.
Sau đó, Mạc Thần Trạch uống t.h.u.ố.c ngủ, cứ thế mặc nguyên quần áo nằm xuống ngủ.
Thuốc ngủ có hiệu quả rất nhanh, chưa đầy một phút anh đã rơi vào giấc ngủ sâu.
Khi vào giấc, cuối cùng anh lại thấy quyển kịch bản lơ lửng trên không trung, trên đó hiển thị:
[Dịch dinh dưỡng: 0 lọ]
[Nguyệt thạch: 3 viên]
[JJ tệ: 6 điểm]
Mạc Thần Trạch không nói thừa một lời, trực tiếp hỏi: "Cố Tiểu Khả hiện đang ở đâu?
Có phải cô ấy đang gặp nguy hiểm không?"
Quyển kịch bản rất sảng khoái, trực tiếp hiện ra dòng chữ:
[Xác nhận tiêu hết số JJ tệ còn lại để mua nội dung liên quan đến kịch bản?]
[Vui lòng trả lời: Có/Không]
Mạc Thần Trạch không chút do dự trả lời ngay: "Có."
[Dịch dinh dưỡng: 0 lọ]
[Nguyệt thạch: 3 viên]
[JJ tệ: 0 điểm]
Ngay giây tiếp theo, Mạc Thần Trạch đã nhìn thấy hiện trạng của Cố Tiểu Khả lúc này.
[Tên buôn người nhấc chiếc xe đạp của Cố Tiểu Khả lên, dùng sức ném mạnh xuống chân núi.]
