Thu Hoạch Bằng Chứng - 6
Cập nhật lúc: 24/07/2026 05:03
"Thôi, không sao, chỉ cần còn sao kê chuyển khoản là được. Ngoài những khoản đó, dưới tên cậu hiện có những tài sản gì?"
Tôi đáp: "Tớ có một sổ tiết kiệm mở từ trước khi kết hôn, trong đó vẫn còn hơn hai mươi vạn. Chiếc xe đứng tên tớ. Còn căn nhà thì đứng tên anh ta, nhưng tiền trả góp hằng tháng là hai đứa cùng nhau trả."
Lâm Tụng ghi chép lại từng mục một.
Cuối cùng cô ấy đặt b.út xuống nhìn tôi: "Bây giờ cậu muốn ly hôn luôn à?"
"Không vội."
Cô ấy nhướng mày: "Không vội?"
"Tớ muốn đợi một thời điểm tốt hơn."
"Thời điểm gì?"
Tôi đưa tài liệu "Phương án" đó cho cô ấy xem.
Cô ấy xem trong hai phút, rồi từ từ mỉm cười.
"Tô Uyển, cậu ác thật đấy."
"Tớ không ác." Tôi nâng ly rượu sake trước mặt nhấp một ngụm nhỏ: "Tớ chỉ là không muốn thua thôi."
10
Tuần thứ bảy, mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch.
Trong phòng phát trực tiếp, chị Hạnh bắt đầu dạy bước thứ năm: "Nâng cấp mập mờ."
Châu Hoài Niệm làm theo y hệt.
Phần báo cáo của cô ta ngày càng bạo dạn hơn: "Hôm qua lúc tăng ca, anh ấy đã hôn lên trán em."
Phần bình luận phát cuồng.
Video quay màn hình của tôi vẫn đều đặn chạy.
Cùng đêm hôm đó, Trần Húc Niên về nhà, tôi ghé sát cổ áo anh ta ngửi thử.
Mùi đào trắng, nồng hơn một chút rồi.
Tôi không hề có phản ứng gì, mỉm cười giúp anh ta treo áo khoác lên.
Trông anh ta có chút bất an nhẹ.
Đó là sự bất an khó lòng che giấu chỉ xuất hiện khi một kẻ làm chuyện xấu đối diện với người bị hại hoàn toàn không hay biết gì.
Nhưng rất nhanh đã bị sự "bình thường" của tôi trấn an.
Anh ta cảm thấy an toàn, điều này chính là thứ tôi muốn.
Tuần thứ tám, tôi lấy lý do sau khi đi làm trở lại cần rà soát và lập kế hoạch tài chính, đường hoàng yêu cầu Trần Húc Niên giao toàn bộ hồ sơ tài chính trong nhà cho tôi.
Anh ta không hề nảy sinh lòng nghi ngờ, thậm chí còn rất chu đáo giúp tôi lập một danh sách.
Bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, đăng ký xe ô tô, cơ cấu cổ phần công ty của anh ta, thông tin tài khoản quỹ, cổ phiếu.
Tôi chụp ảnh lưu lại tất cả các bản sao lưu, gửi cho Lâm Tụng.
Lâm Tụng trả lời hai chữ: [Đủ rồi.]
Tuần thứ chín, Phương Đạt lại gửi tin nhắn cho tôi.
[Chị dâu, dạo này hai người họ càng lúc càng không thèm né tránh người khác nữa. Trưa hôm qua còn công khai nắm tay nhau đi ăn. Trong công ty có không ít người tận mắt chứng kiến.]
Kèm theo tin nhắn là một bức ảnh chụp lén từ khá xa. Dù hình ảnh hơi mờ, vẫn có thể nhận ra bóng dáng hai người đang tay trong tay bước đi cạnh nhau.
Tôi hỏi Phương Đạt: [Tại sao cậu lại giúp tôi?]
Cậu ta trầm mặc một lát, gửi tới một đoạn tin nhắn thoại: "Em đi theo tổng giám đốc Trần đã ba năm, trước giờ vẫn luôn kính trọng cấp trên của mình. Nhưng dạo gần đây nhìn những chuyện anh ấy làm, trong lòng em cảm thấy rất khó chịu. Chị từng giúp em sửa hai bản báo cáo tổng kết, còn giới thiệu việc làm cho bạn gái em. Chị là người tốt, chị không đáng phải chịu những chuyện như thế này."
Tôi đáp lại một câu cảm ơn rồi rồi nói: "Phương Đạt, sau khi chuyện này kết thúc, nếu cậu cần công việc mới, tôi sẽ giúp cậu giới thiệu."
Cậu ta gửi một biểu tượng nắm đ.ấ.m.
Đồng minh đã vào vị trí.
11
Tuần thứ mười, điều tôi chờ đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
Trong buổi phát trực tiếp, chị Hạnh bắt đầu hướng dẫn bước cuối cùng: Để đối phương ở lại qua đêm.
Cô ta nói rất uyển chuyển, nhưng ai nghe cũng hiểu hàm ý phía sau.
"Khi mối quan hệ đã tiến đến giai đoạn này, em phải tạo cho anh ta một không gian hoàn toàn riêng tư, để anh ta tự buông bỏ lớp phòng bị cuối cùng. Có thể đặt một phòng khách sạn yên tĩnh, hoặc mời anh ta đến chỗ em. Chỉ cần bước qua cánh cửa ấy, từ đó về sau anh ta sẽ không còn dễ dàng thoát khỏi em nữa."
Giọng của Châu Hoài Niệm trong cuộc gọi trực tuyến run rẩy: "Nhưng mà... lỡ như anh ấy từ chối thì sao?"
"Anh ta sẽ không từ chối đâu. Những gì em làm ở các bước trước đã đủ để dẫn dắt rồi. Lúc này, anh ta đã hình thành sự lệ thuộc về mặt cảm xúc đối với em. Chỉ cần em mở lời, anh ta nhất định sẽ đến."
Buổi phát trực tiếp kết thúc.
Tôi lặng lẽ ngồi trước màn hình máy tính, bắt đầu chuẩn bị cho bước cuối cùng trong kế hoạch của mình.
Tôi không định đợi đến khi bọn họ thật sự ở lại qua đêm mới hành động.
Chính vào ngày họ hẹn gặp nhau hôm ấy, tôi sẽ chính thức khép lại tấm lưới đã giăng suốt bấy lâu.
Tôi gửi tin nhắn cho Lâm Tụng: [Tuần sau, chuẩn bị sẵn sàng tài liệu khởi kiện.]
Lại gửi tin nhắn cho Phương Đạt: [Nếu tuần sau có ngày nào đó anh ta đột nhiên nói muốn đi công tác hoặc tăng ca đến rất muộn, hãy báo cho tôi ngay lập tức.]
Phương Đạt trả lời trong vòng một giây: [Đã rõ.]
Tiếp đó, tôi quyết định đi một nước cờ cuối cùng.
Tôi mở khung tin nhắn riêng của phòng phát trực tiếp chị Hạnh, bình tĩnh gõ từng chữ gửi cho cô ta một tin nhắn.
