Thu Hồi Môn - 7

Cập nhật lúc: 08/09/2026 16:07

Ta đứng dậy, bước đến tấm vải đỏ lựu, ngón tay vê một góc vải.

“Vì hôn sự này, mẫu thân ta tự tay chọn sáu xấp vải.”

“Bà sợ ta gả vào Lục gia chịu ủy khuất, đến ma ma theo của hồi môn cũng chọn người tháo vát nhất.”

“Các ngươi thì hay rồi, trước tiên bắt ta cúi đầu trước mặt mọi người, sau đó còn nhớ thương chia sạch những thứ ta mang sang.”

“Nếu ngươi có dù chỉ một chút xem ta là con người, sẽ không có ngày hôm nay.”

Cổ họng Lục Thừa Viễn nghẹn lại.

“Ta thật lòng từng thích nàng.”

“Ngươi nói thích, ta nghe chỉ thấy ghê tởm.”

Sắc m.á.u trên mặt hắn rút sạch.

Ta hất cằm về phía cửa.

“Ngươi có thể đi rồi.”

“Còn lì ở đây không đi, ta sẽ bảo hộ viện ném cả ngươi lẫn bộ đồ dính bùn này ra ngoài.”

Lục Thừa Viễn đứng một lúc, cuối cùng cúi đầu.

Hắn đi rất chậm, bóng lưng dần bị màn mưa ngoài hành lang nuốt mất.

Mẫu thân nhìn ta, không khuyên một câu.

Khi phụ thân tan nha trở về, nghe chuyện này chỉ nói: “Lần sau đừng để loại người ấy giẫm bẩn ngưỡng cửa nhà ta.”

Ta cười: “Con biết rồi, phụ thân.”

Chiều hôm ấy, Kinh Triệu phủ lại đưa tới một tờ giấy nhắn.

Lục Cẩm Thư muốn gặp ta.

Thanh Hòa đặt tờ giấy cạnh tay ta, bĩu môi nói: “Lúc này nàng ta mới nhớ đến cô nương.”

“Theo nô tỳ thấy, cứ để nàng ta ở trong ngục mà nghĩ cho kỹ.”

Ta hong khô tấm thiệp vừa viết xong, nghĩ một lúc rồi vẫn đứng dậy thay y phục.

“Đi một chuyến.”

“Nàng ta gây ra trận lớn như vậy, ít nhất cũng phải để nàng ta biết, chuyện không phải khóc vài tiếng là có thể xóa đi.”

Cửa sổ nữ lao Kinh Triệu phủ rất nhỏ, ánh nắng xiên vào chỉ chiếu sáng nửa mảnh đất ẩm lạnh.

Lục Cẩm Thư co ro trên đống rơm, y phục nhăn nhúm thành một mớ, cây trâm trân châu trên tóc đã không còn.

Nghe tiếng bước chân, nàng ta đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt ban đầu là mong chờ, nhìn thấy ta lại lập tức cụp xuống.

“Tạ Hành.”

Giọng nàng ta khàn đặc.

“Cuối cùng ngươi cũng chịu đến gặp ta.”

Ta đứng ngoài song gỗ.

“Có lời thì nói nhanh.”

Nàng ta c.ắ.n môi, nước mắt rơi xuống.

“Ta biết sai rồi.”

“Ngươi có thể nói với Thôi đại nhân một câu, bảo ông ấy đừng đưa ta tới am được không?”

“Ta mới mười sáu tuổi.”

“Đến đó rồi, cả đời ta sẽ xong.”

“Khi ngươi bắt ta nhận sai ở hỉ đường, có từng nghĩ sau này cả đời ta sẽ sống thế nào không?”

Mặt Lục Cẩm Thư trắng bệch, vội nói: “Khi ấy ta không nghĩ nhiều như vậy.”

“Ta chỉ sợ.”

“Ngươi sợ gì?”

Nàng ta im lặng rất lâu, sau đó mới lấy mu bàn tay lau nước mắt.

“Trước kia ta từng thích một người.”

“Hắn là thư lại bên cạnh ca ca ta, tên Trình Phóng.”

“Hắn nói sẽ cưới ta, bảo ta đưa số trang sức dành dụm được cho hắn làm lộ phí, nói chờ hắn từ nơi ngoại nhiệm trở về sẽ đến cầu thân.”

“Ta tin.”

“Sau đó ta phát hiện mình có thai, hắn lập tức trở mặt, nói ta là cô nương nhà quan, không thể dính dáng với hắn.”

“Hắn chạy mất, đến thư ta nhờ người đưa đi cũng không hồi âm.”

Nàng ta nói đứt quãng, ngón tay bứt rơm, kẽ móng tay đầy đất xám.

“Mẫu thân đưa ta đi bốc t.h.u.ố.c, dọc đường vẫn mắng ta làm bà mất mặt.”

“Về phủ, ca ca nói chỉ cần đè chuyện xuống, ta vẫn có thể gả chồng như thường.”

“Trong nhà lại đang nợ tiền, mẫu thân nói chờ ngươi vào cửa, ngày tháng rộng rãi hơn, ai còn đuổi theo hỏi chuyện của ta.”

“Bà còn nói tính ngươi kiêu ngạo, càng sợ mất mặt thì càng dễ cúi đầu.”

Ta nhìn nàng ta.

Từ nhỏ nàng ta đã được Tần thị nuông chiều thành tính tùy hứng, tiện tay là có thể trút giận lên người khác.

Nhưng nàng ta trở thành như hôm nay cũng không phải tự nhiên mà mọc ra một lòng dạ xấu xa.

Trong căn nhà Lục gia ấy, ai cũng dạy nàng ta tính toán, lại không một ai dạy rằng làm sai thì phải tự mình gánh chịu.

“Cho nên ngươi viết tên ta lên phương t.h.u.ố.c của mình.”

Nàng ta gật đầu, khóc càng dữ dội.

“Ta không muốn ngươi c.h.ế.t.”

“Ta chỉ muốn ngươi đừng truy cứu ta.”

“Lục Cẩm Thư, ngươi cho rằng danh tiết bị hủy chỉ là vài câu nhàn thoại, qua mấy ngày là hết.”

“Nhưng có những cô nương sau khi bị người ta vu như vậy, đến cửa nhà cũng không ra nổi, hôn sự tan vỡ, phụ mẫu còn chê nàng làm gia đình mất mặt.”

“Lúc ngươi chỉ vào ta nói câu ấy trước mặt mọi người, thứ ngươi nghĩ đến lại chỉ là làm sao giữ được chính mình.”

Tiếng khóc của nàng ta nghẹn trong cổ họng.

Ta nhìn những ngón tay nàng ta siết đến trắng bệch.

“Trình Phóng lừa ngươi, ngươi có thể đi tìm hắn.”

“Mẫu thân ngươi dùng lời dỗ dành ngươi, ngươi cũng có thể cãi với bà ấy.”

“Nhưng ngươi cố tình nhét tờ phương giả vào hộp trang điểm của ta, còn chọn đúng ngày ta thành thân để nói ra.”

“Lục Cẩm Thư, chuyện này không ai có thể thay ngươi che chắn.”

“Làm sai chính là làm sai.”

Nàng ta bám song gỗ, khóc đến gần như không thở được.

“Ngươi thật sự không thể giúp ta một chút nào sao?”

“Ta có thể giúp ngươi nói rõ sự thật.”

Trước khi quay đi, ta nhìn lại nàng ta.

“Đến am rồi, hãy sống cho minh bạch hơn.”

Sau lưng vang lên một tiếng khóc thét sắc nhọn.

Ta không quay đầu.

Ra khỏi nữ lao, mặt trời bên ngoài rất gắt, ch.ói đến đau mắt.

Thanh Hòa đưa cho ta một chén trà ấm, ta uống hai ngụm rồi đi về phía xe ngựa.

Nửa tháng sau, phán quyết của Kinh Triệu phủ được ban xuống.

Lục Cẩm Thư làm giả văn thư, vu cáo hủy danh tiết người khác, bị phạt trượng rồi đưa đến Từ Vân Am ngoài thành thanh tu, chưa được cho phép thì không được trở lại kinh thành.

Nàng ta vốn muốn mượn danh tiếng của ta che đi chuyện xấu của mình, cuối cùng cả kinh thành lại nhớ rõ câu nàng ta từng nói giữa hỉ đường.

Tần thị xúi giục nữ nhi, lại chiếm dụng trang sức trong của hồi môn Tạ gia, bị buộc quy thành bạc bồi thường.

Bà ta tiếc những châu trâm ấy, khóc lóc cầu Lục Quảng Thành xoay xở giúp.

Lục Quảng Thành tự lo thân còn chưa xong, đến nhìn bà ta một cái cũng thấy phiền.

Lục Thừa Viễn xúi giục vu cáo, tự ý lấy của hồi môn của vị hôn thê làm bảo đảm, bị cách chức ở Kinh Vệ.

Người của tiền trang cách vài ngày lại đến chặn trước cửa Lục gia đòi nợ.

Hắn trốn hai lần, về sau dứt khoát tháo cả then cửa.

Lá thư Lục Quảng Thành bí mật dùng của hồi môn của ta làm bảo đảm được đưa lên Ngự Sử Đài, chức quan của ông ta cũng không giữ nổi.

Để bồi thường cho Tạ gia và trả nợ tiền trang, Lục gia bán tổ trạch cùng hai cửa hàng, chuyển đến một tiểu viện dột nát ở phía tây thành.

Nghe nói ngày chuyển nhà, Tần thị ôm một chiếc hộp đựng trang sức cũ nhất quyết không buông.

Lục Quảng Thành giật lấy chiếc hộp đập xuống đất, trâm cài bên trong lăn vào bùn nước.

Hai người cãi lớn ngoài ngõ, hàng xóm đều mở cửa sổ nhìn.

Lục Thừa Viễn đứng trong mưa, một câu cũng không nói.

Khi những tin này truyền đến tai ta, ta đang ngồi trên lầu hai cửa hàng tơ lụa Tạ gia, cùng mẫu thân chọn hoa văn mới cho mùa thu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thu Hồi Môn - Chương 7: 7 | MonkeyD