Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng - Chương 17

Cập nhật lúc: 25/07/2026 09:03

“Bụng thật đói, chúng ta mau ăn một chút gì đi.” Nhạc Thiên phát hiện đã qua mười hai giờ trưa, tung tăng như chú chim nhỏ lấy ra hộp thức ăn mở ra.

Bốn hộp thức ăn được xếp gọn gàng đầy màu sắc của sushi cùng bánh quy, ngoài ra trung tâm còn có hai hộp hoa quả, Cầu Thiệu Ngôn thấy thật ngon miệng.

“Nhìn có vẻ ăn thật ngon.” Cầu Thiệu Ngôn ngồi xếp bằng, Tiểu Ân rất tự động nhảy lên đùi anh, vui vẻ lèo nhèo.

“Đây chính là sáng sớm hôm nay tôi làm .” Nhạc Thiên đắc ý ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Vậy thì cảm ơn rồi.” Nói xong, Cầu Thiệu Ngôn định đưa tay ra cầm một miếng sushi, thì động tác Nhạc Thiên so với anh còn nhanh hơn, tay trắng nhỏ bé đ.á.n.h vào mu bàn tay của anh. “Thế nào?”

“Trước tiên phải rửa tay mới có thể ăn.” Nhạc Thiên từ trong túi lấy ra khắn giấy ướt giống như mẹ anh nhắc đi nhắc lại “Anh vừa mới ôm Tiểu Ân! Hơn nữa mới lúc nãy leo núi cũng không biết có đụng cái vật gì bẩn không, chờ một chút đau bụng xem anh làm sao?”

Cầu Thiệu Ngôn nhìn cô cười, tim anh tràn đầy kích động, lại nhanh ch.óng đè nén nhịp tim đập mạnh dùng giọng nói bình ổn nói chuyện “Anh đã biết, cảm ơn Nhạc tiểu thư nhắc nhở.”

“Biết cảm ơn là tốt rồi.” Nhạc Thiên lấy khăn giấy ướt đưa cho anh.

Cầu Thiệu Ngôn dịu dàng cười, không nói nhận lấy khăn giấy ướt cô đưa tới, nhưng trong lòng là vì sự quan tâm của cô đối với anh mà cảm thấy vui sướng.

Cô còn quân tâm anh, giống như trước đây đều chăm sóc anh, có lẽ bây giờ lòng cô không có anh, mà anh có nắm chắc, cũng có quyết tâm nhất định phải có được lòng cô lần nữa kéo về, để cho đời này cô chỉ có thể ở cùng anh.

Mà anh cũng sẽ cố gắng hết sức có thể để yêu thương cô, bảo vệ cô, để cho cô không buồn không lo chỉ yên tâm cười, bởi vì chỉ cần có thể trông thấy nụ cười vui vẻ của cô, như vậy là đủ rồi.

“Ha ha xem ăn ngon hay không.” Nhạc Thiên chỉ vào miếng sushi chờ đợi lời bình của anh.

Cầu Thiệu Ngôn dùng ngón tay đã được lau sạch cầm một miếng sushi bỏ vào miệng, mùi vị thơm mát mang theo vị chua khiến anh cảm giác mỹ vị cực kỳ “Ăn thật ngon.”

Nghe anh ăn xong nói, Nhạc Thiên rốt cuộc yên tâm. “Nếu ăn ngon, vậy phải ăn nhiều một chút.”

“Không cần em nói, anh cũng sẽ làm như vậy.”

Nhạc Thiên hài lòng nhìn bộ dạng anh ăn, cô nghĩ thầm, loại cảm giác này thật lỳ quái! Co rõ ràng hận anh đến nghiến răng nghiến lợi, còn tuyên bố lời thề nói đời này tuyệt đối sẽ không yêu anh lần nữa, thế mà khi hai người mặt đối mặt ngồi trên bãi cỏ xanh biếc của cảnh sắc tuyệt mỹ này, lòng cô lại quên mất anh đối với cô ác ý bỏ rơi, ngược lại bắt đầu lo lắng cho anh.

Anh có khỏe không? Lúc ở Mỹ anh có khỏe hay không? Thoạt nhìn anh giống như có chút cô đơn lạnh lẽo? Liên tiếp những câu hỏi dồn nén này khiến Nhạc Thiên cơ hồ không thở nổi.

Quên đi! Dù sao cô cũng không có ý nghĩ cùng anh hợp lại, hôm nay hai người cùng nhau ra ngoài cũng chỉ vì nguyên nhân tối qua anh nói, muốn cô cùng anh lấy danh nghĩa bạn bè tốt ra ngoài.

Nhạc Thiên nghĩ, nếu là người yêu thì không được, còn bạn bè kia còn có thể tiếp tục làm chứ!

***

“Ba mẹ em có khỏe không?” Trên đường trở về Cầu Thiệu Ngôn vừa lái xe vừa hỏi.

“Ừ, họ đều rất tốt.” Chỉ là liên tục lẩm bẩm …..….. Nhưng mà Nhạc Thiên lại không nói ra miệng.

“Bác trai về hưu rồi sao?” Cầu Thiệu Ngôn dời mắt về phía khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, một lòng muốn biết tất cả chuyện của Nhạc Thiên.

“Một năm trước ba tôi đã về hưu, mẹ tôi tiếp tục giảng dạy tại trường, khoảng tháng tám năm sau chắc là sẽ nghỉ hưu.” Cha Nhạc Thiên là một hiệu trưởng trường học, còn mẹ Nhạc Thiên là giáo viên tiểu học, gia đình cô chỉ khá giả bên ngoài còn hết sức đơn giản.

“Vậy thì tốt rồi, sau này họ có thể đi du sơn ngoạn thủy, yên tâm dưỡng lão.” Mong muốn cô có thể chia sẻ chuyện trong nhà cho anh nghe, Cầu Thiệu Ngôn hết sức hồi hộp.

“Mới là lạ!” Nhạc Thiên không cho là đúng liền bĩu môi một cái, “Họ vẫn nhắc đi nhắc lại, nói nếu như tôi không mau lập gia đình, vậy họ không thể nào yên tâm mà sống, chỉ là tôi cũng không phải không có năng lực làm việc, làm gì nhất định phải lập gia đình họ mới có thể yên tâm chứ?”

“Có lẽ họ thấy em giờ vẫn như một đứa trẻ! Cha mẹ không phải đều như vậy sao, cho dù con mình đã lập gia đình, thì họ vẫn như cũ thấy chúng vẫn là đứa trẻ, cả đời đều không thể yên tâm.” Đôi mắt đen của Cầu Thiệu Ngôn nhìn tình hình xe cộ trước mắt, giọng nói trầm thấp nói lên lời này, nghe vào tai Nhạc Thiên, thế nào mang theo một chút bi thương?

“Anh…… rất cô đơn sao?” Lời cô tới quá đột ngột, chợt đến Nhạc Thiên còn chưa ý thức được lời nói đã bật thốt lên. “A, ý tôi là nói……Ừ….. Cái đó……” Cô gãi gãi đầu không biết nên cứu vãn làm sao.

Ngược lại thì Cầu Thiệu Ngôn không để bụng, khé cười nhẹ, “Nói đều đã nói không cần che giấu.”

“Thật xin lỗi….” Cô bĩu môi giả vờ trêu đùa trên chân Tiểu Ân.

“Không sao, em hỏi anh cô đơn không, là hỏi anh bây giờ hay trước kia?” Cầu Thiệu Ngôn nghiêng đầu nhìn cô, giọng khàn khàn giống như giai điệu của đàn vi-ô-lông-xen nghe thật êm tai.

“Tôi…..” Nhạc Thiên vừa ngẩng đầu lên lập tức ngã vào đôi mắt đen của anh, trong lúc nhất thời vẫn không tìm được tiếng nói. “……..Tôi không biết”

Nhìn cô dáng vẻ khổ sở, Cầu Thiệu Ngôn quan tâm mà vuốt mái tóc đen bóng của cô, “Coi như anh chưa hỏi có được không?”

“Ừ.” Nguy hiểm thật, anh không có ý định truy cứu, nếu không Nhạc Thiên không biết nên làm sao mới tốt.

Thật ra thì Nhạc Thiên cũng không hiểu mình rốt cục nghĩ như thế nào, cô rõ ràng tự nói với mình nên buông tay để người đàn ông đáng ghét này cách xa cô, mà cô cũng cho là mình đã buông tay để cho anh dần biến mất trong cuộc sống mình, nhưng lúc anh xuất hiện lại, nhịp tim cô đập điên cuồng, hơi thở phập phồng đến tột cùng là như thế nào?

Anh giống như con chim ưng ngông cuồng, đôi mắt sắc bén kia sẽ nhắm chính xác con mồi, sau đó dùng móng vuốt chim mạnh mẽ và thuận lợi nhấc con mồi lên, mà lúc này con mồi đã bị anh ăn sạch sành sanh, anh lại không chút lưu tình mà đem xác con mồi ném vào vực sâu trong sơn cốc, không bao giờ quay đầu lại mà bay lượn đi…..

Cô không có đôi cánh rộng bay trên trời cao như anh, không cách nào cùng anh bay lượn, mà cô cũng không có lý do cho anh có thể lưu luyến, có thể để cho anh chỉ vì cô dừng lại, cho nên để cho cô không bị tổn thương cần phải quyết tâm c.h.ặ.t đứt tất cả ở đây, đừng ngu ngốc tự đưa tới cửa một lần nữa.

“Anh đưa em về nhà rồi, hôm nay rất cảm ơn em cùng anh đi chơi.” Cầu Thiệu Ngôn dịu dàng nhìn cô rơi vào trong suy nghĩ, nhẹ nhàng nói chuyện không muốn quấy nhiễu cô.

“Ừ, cảm ơn anh…..” Nhạc Thiên cúi đầu giả vờ v**t v* Tiểu Ân, không dám cùng anh nhìn thẳng vào nhau.

Cầu Thiệu Ngôn khẽ cười một cái, ngay sau đó chạy xe đi tới phía trước, sau cùng lái vào bãi đậu xe chỗ cô ở.

“Đến nhà em rồi.” Cầu Thiệu Ngôn tắt máy lập tức mở cửa xuống xe, sau đó mở cửa ghế sau ra lấy một cái túi lớn, “Anh giúp em đem những thứ này lên lầu.”

“Không cần đâu!” Nhạc Thiên khách khí từ chối, đến gần anh nhận lấy cái túi, “Anh lái xe cả ngày cũng mệt mỏi rồi, nhanh một chút về nghỉ ngơi đi, vì thức ăn bên trong bị chúng ta ăn hết vào bụng rồi nha! Cho nên một chút cũng sẽ không nặng.”

“Ừ” Cầu Thiệu Ngôn nhàn nhạt mỉm cười, lại đem cái túi giao cho cô, “Đêm bình an, hy vọng ngày mai em có thể có một ngày nghỉ vui vẻ.”

"Cám ơn." Nhạc Thiên ôm Tiểu Ân nhẹ nhàng cười, mới xoay người chuẩn bị rời đi.

Cầu Thiệu Ngôn đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng gầy nhỏ của cô dần dần bị ánh hoàng hôn bao phủ thì tim anh thật đau……..

“Nhạc Thiên, nếu như anh nói anh rất cô đơn đấy?” Giọng nói anh nhàn nhạt mà bên trong lại nén chìm nỗi bi thương nhất.

Lời nói đó truyền vào trong tai Nhạc thiên, khiến cô kinh ngạc quay đầu lại, nhìn bóng lưng cao thẳng của anh đứng dưới ánh đền đường, lòng cô căng thẳng, không chút nghĩ ngợi chạy về phía anh….

Tiểu Ân cũng rất phối hợp từ trong lòng cô nhảy xuống, để cho Nhạc Thiên có thể giang hai cánh tay ôm lấy anh thật c.h.ặ.t

“Nếu như anh cô đơn, em sẽ ở bên anh.” Cô đem khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trong l.ồ.ng n.g.ự.c rộng của anh, ngây ngốc nói.

Cô biết có lẽ một năm sau anh sẽ rời đi, nhưng thật sâu vẫn yêu anh không cách nào giấu kín, cô còn tưởng rằng từ lâu cô đã sớm quên anh, nhừng mà không phải, cô vẫn còn yêu anh.

Hung hăng buông tay yêu một lần nữa, toàn vẹn đạt đến những gì tốt đẹp nhất của mối tình đầu, lần này nếu anh phải đi, cô nhất định sẽ hiểu……

“Tiểu Thiên…… Anh yêu em….”Cầu Thiệu Ngôn cúi đầu dùng ngón tay dài nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đôi môi mỏng nhẹ nhàng dán vào đôi môi thơm mềm của cô, đem tất cả toàn yêu thương rưới vào trong miệng cô, thật lâu không thả………..

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng - Chương 17: Chương 17 | MonkeyD