Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng - Chương 8

Cập nhật lúc: 25/07/2026 09:01

Cô lại dám cự tuyệt anh? Cô cũng lại có thể biết cự tuyệt anh?.

Ngày trước, anh muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, hoàn toàn không nghĩ tới phải rơi vào tình trạng bị cự tuyệt khốn đốn như vậy, lúc này như chỉ dạy sự cao ngạo của anh, trong nhất thời không cách nào chấp nhận.

Đùa gì thế! Cùng anh ăn cơm? Cô lại không phải người ngu! Nhạc Thiên lái chiếc xe ô tô nhỏ màu trắng vượt qua dòng xe đông nghịt, nghĩ đến hành động của anh cô chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung “Không thể hiểu được”.

Đáng ghét, lại đèn đỏ! Nhạc Thiên chầm chậm đạp phanh xe cho xe nhỏ dừng lại, lúc này cô có chừng nửa phút thời gian bỏ trống, mà lúc này c.h.ế.t tể tế cũng không xong, gương mặt tuấn tú vô tình lạnh lùng của Cầu Thiệu Ngôn đột nhiên xuất hiện trong đầu cô, khiến cô không cách nào trốn chạy.

Hai người gặp nhau đã là chuyện bao lâu trước kia? Tính toán cho tới nay đã qua năm năm rồi!.

Ngay lúc đó cô tin tưởng anh sẽ là tình yêu đầu tiên của mình đời này, cũng sẽ là chỗ dựa cuối cùng, cho nên cô đem tất cả dâng hiến cho anh, bất kể là tình yêu chân thật nhất còn là tất cả lần đầu tiên, kết quả lại rơi vào kết cục chật vật như vậy.

Sau hai năm kết giao, hai người đã trải qua sự quấn quít ph*ng đ*ng nhất, hôm sau khi cô tỉnh lại đưa tay sờ tìm Cầu Thiệu Ngôn vốn nằm ở bên cạnh cô, làm thế não cũng sờ không tới.

Nghĩ tới đây, hốc mắt Nhạc Thiên dần dần mơ hồ, ngoài cửa xe một mảng mịt mù.

Cô còn nhớ rõ buổi sáng hôm đó, cô đem đôi tay trắng nõn phát hiện đệm giường bên cạnh đã sớm lạnh lẽo, giống như chưa từng có người nằm trước đó, làm cô khẩn trương đứng dậy ở trong phòng tìm hắn, cuối cùng chỉ tìm được một mẫu giấy trắng viết năm chữ……

Tạm biệt, anh yêu em.

Chỉ năm chữ đó liền muốn đuổi cô đi? Dùng năm chữ đó liền muốn xóa bỏ tất cả những gì hai người từng có? Nhạc Thiên nhớ ngày đó cô ngồi trên mặt đất thật lâu.

Lúc đó còn tưởng rằng đây chỉ là trò đừa của anh, cô điên cuồng gọi điện thoại di động cho anh, điên cuồng gõ cửa nơi anh ở, đều nhận được là “Thuê bao không liên lạc được” cùng với “ Chàng trẻ tuổi này đã sớm dọn nhà đi”, tất cả mọi thứ như vậy muốn cô tiếp nhận thế nào?

Sau khi anh đi, cô đau khổ nửa năm, cho đến một ngày nào đó, cô trở lại bờ sông Đạm Thủy nơi hai người gặp nhau lần đầu, nhìn trước mắt nhìn từng khuôn mặt xa lạ sau đó đột nhiên tỉnh ngộ, hiểu rằng anh sẽ không trở lại nữa, cũng hiểu anh là một người yêu kém cỏi nhất.

Đau thương vì một người đàn ông kém như vậy đúng là chuyện ngu đần nhất……..

Ngày đó, trên mặt lạnh nhạt anh nở ra nụ cười, mà anh Cầu Thiệu Ngôn sẽ bị cô hung hăng ném ra khỏi đầu, tuyệt tình theo anh nói tiếng vĩnh viễn không gặp.

Nghĩ đến đây, Nhạc Thiên vội vàng lấy tay lau đi nước mắt trên mặt, vừa lúc đèn xanh sáng lên cô đạp chân ga.

“Cầu Thiệu Ngôn, anh cho rằng tôi vẫn là tôi trước đây sao? Anh có phần xem tôi quá đơn giản rồi! Tôi tuyệt đối sẽ không trở lại làm người của anh!” Nhac Thiến c.ắ.n răng nghiến lợi nói chuyện, giống như người đàn ông ghê tởm nhất trong lịch sử đang ở trước mắt.

Tám giỡ rưỡi sáng., xe nhỏ đáng yêu của Nhạc Thiên đến đúng giờ vào bãi đậu xe ngầm “Tập đoàn phát triển đất đai Triệu Dương”, sau khi cô dừng xe lại, một bóng dáng cao lớn hướng xe nhỏ cô đi tới.

"Chào buổi sáng!" Kế toán trưởng Lâm Hàn hướng Nhạc Thiên nở nụ cười.

“Trưởng phòng Lâm, chào buổi sáng” Nhạc Thiên mở cửa xuống xe, quay đầu sáng lạn cười một tiếng “ Hôm nay tinh thần ngài xem ra thật tốt!”

"Vậy sao? Cám ơn cô." Lâm Hàn gãi gãi đầu cười cười.

Anh là một trong người đàn ông vừa hấp dẫn vừa độc thân trong tập đoàn Triệu Dương khiến các nhân viên nữ phải lén lét thảo luận sôi nổi, bộ dạng anh không chỉ lịch sự, ngay cả tính cách cũng tốt đến nỗi không thể bắt bẻ, tiền lương hàng năm gần trăm vạn làm cho các cô gái chạy theo như vịt.

“Hôm nay anh liền đến công ty sớm như vậy, có phải hay không bên bộ phận kế toán còn có chuyện gì phải bận rộn hay sao?” Nhạc thiên mang theo cái túi sóng vai cùng anh mà đi, nụ cười tươi vui này trên lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng sáng cô.

“Ừ, Tổng giám đốc mới tiếp nhận công ty, chúng tôi muốn chuẩn bị một bữa tiệc chào đón ngài ấy, cho nên đang kiểm tra kinh phí công ty có hay không còn thừa lại lấy ra làm việc này”. Nụ cười cô khiến lòng Lâm Hàn động lòng, vội vàng đem ánh mắt từ khuôn mặt cô dời đi.

“Tiệc chào đón ư?” Nhạc Thiên vặn mi nhớ tới khuôn mặt lãnh khốc của Cầu Thiệu Ngôn, cho nên không kiềm chế được chán ghét nói chuyện “Tôi nghĩ không cần đâu, sẽ không ai hoan nghênh ngài ấy”

"Hả? Cô nói cái gì?" Lâm Hàn nghiêng đầu nhìn cô, kinh ngạc khi chính mình nghe cô nói này lời nói.

“À? Không có gì, tôi không có nói cái gì” Nhạc Thiên giật mình che miệng. Thảm! Cô tại sao có thể ở trước mặt người khác nói lung tung chứ!

"Vậy sao?" Thấy cô khẩn trương mãnh liệt lắc đầu, Lâm Hàn hiểu rồi hướng cô nở ra nụ cười dịu dàng. “Tôi nghe nói Tổng giám đốc là một người lạnh nhạt, anh ta gấy khó khăn cho cô sao?”

“Sẽ không, Tổng giám đốc ngài ấy hoàn……tốt” trong lúc nhất thời Nhạc Thiên thật đúng là không biết nên thế nào hình dung chuyện phát sinh giữa Cầu Thiệu Ngôn cùng cô vào ngày hôm qua,đành phải kể lại đơn giản chuyện hôm qua.

“Nếu như cô có bị bất gì oan ức, tôi có thể không có cách giúp đỡ cô, nhưng chỉ cần tôi có thể giúp cô thì không cần khách khí” Lâm Hàn ôn nhu nói, đáy mặt lộ ra vẻ tán thưởng đối với cô.

“Lời nói chính là anh nói đó nha, đến lúc đó nếu như tôi thật tìm anh, anh cũng đừng có không giữ lời hứa!” Nhạc Thiên không ý thức đuợc trong mắt anh có sự nhiệt tình, nghịch ngợm trừng mắt.

"Tuyệt đối sẽ không!” Cô thật đáng yêu…. Khiến cho anh thật nhớ hiện tại liền muốn đem tâm ý ẩn dấu đã lâu bày tỏ.

Lúc này, hai người đi tới trước thang máy, Nhạc Thiên đã sớm nhấn cửa thang máy lúc ở bãi đậu xe, rất nhanh cửa thang máy mở ra, cô cất bước đi vào “ Nhạc Thiên……..” Lâm Hàn đột nhiên đứng nghiêm tức nói chuyện, khiến Nhạc Thiến đứng trong thang máy trợn tròn hai mắt.

“Sao vậy?” Nhìn bộ dáng nghiêm túc của anh làm Nhạc Thiên cũng khẩn trương theo.

“Cái đó…. Vào ngày nghỉ có thể cùng tôi đi chơi không? Đến núi dương Minh ngắm hoa hoặc đến bờ biển Phước Long du ngoạn đều được……” Lâm Hàn đỏ mặt khẩn trương nói, chỉ là lời của anh chưa nói hết, một giọng nói lạnh lùng từ phía sau anh truyền đến, dọa anh quay đầu nhìn lại, chẳng biết người đàn ông này đứng sau lưng lúc nào không hay.

"Không được!" Cầu Thiệu Ngôn từ góc bên cạnh thang máy rẽ ra ngoài, đang c.h.ế.t để cho anh nhìn thấy một màn này.

“Tổng giám đốc” Nhạc Thiên nhìn chằm chằm người này không biết từ nơi nào lại xuất hiện, anh nói vậy làm cho Lâm Hàn hiểu được thân phận của người đàn ông đáng sợ đang ở trước mắt này.

“Tồng giám đốc?" Lâm Hàn vẫn còn ngơ ngác đứng đó, hai chân không cách nào di động.

“Ta muốn đi thang máy”Mới lúc nãy nhìn xa xa thấy Tiểu Thiên của anh cùng với anh ta nói chuyện vui vẻ, khiến Cầu Thiệu Ngôn ôm một bụng tức giận.

"Vâng" Lâm Hàn cất bước nhường đường, mà lúc này Nhạc Thiên cũng tính đi ra thang máy để ngừoi đàn ông bá đạo này đi lên trước.

“Em đi đâu?" Cầu Thiệu Ngôn nhìn cô cùng người đàn ông không biết tên này muốn đi ra ngoài, giọng nói tràn đầy không vui.

“Tổng giám đốc mời đi trước”

“Cùng đi với tôi” Cầu Thiệu Ngôn hoàn toàn không kiêng dè kéo cổ tay mảnh mai Nhạc Thiên lại, kiên quyết lôi cô vào thang máy

"Tổng giám đốc, ngài đừng quá phận!" Nhạc Thiên ngẩng đầu lên giận trừng hắn.

"Đóng cửa lại." Cầu Thiệu Ngôn không để ý tới phẫn nộ của cô, mở miệng nói với vệ sĩ bên cạnh.

"Vâng" Vệ sĩ nhấn nút thang máy đem cửa thang máy đóng lại, trong thang máy có sáu người đàn ông to lớn đứng cùng Nhạc Thiên thấp bé.

"Buông tôi ra." Từ trên cổ tay truyền đến nhiệt độ ấm ấp của Cầu Thiệu Ngôn, khiến Nhạc Thiên gấp gáp mà nghĩ muốn rút tay.

"Em thích anh ta sao? Chủ nhật này em muốn cùng anh ta đi chơi sao?” Cầu Thiệu Ngôn hiển nhiên không có ý định để ý tới yêu cầu của cô, cúi đầu dùng con người đen giận hờn nhìn vào đôi mắt tròn của cô.

“Tôi muốn hay không muốn đi chơi với anh ta là chuyện riêng của tội, mà tôi có thích hay không thích anh ta cũng càng là chuyện riêng của tôi, tôi không cần Tổng giám đốc xen vào!” Cô tuyệt đối không yếu thế, với loại đàn ông ghê tởm này cô tuyệt đối không dùng lời nói nhẹ nhàng.

"Em?" Cầu Thiệu Ngôn phát hiện Tiểu Thiên của anh đã thay đổi rất nhiều, chỉ là cô hung hãn lại làm cho anh cảm thấy vô cùng thú vị. Lúc này anh buông lỏng khóe miếng rồi từ khóe miệng nở nụ cười với cô.

“Làm gì?” Tức giận là chuyện của anh! Thế nào hiện giờ đột nhiên nở nụ cười, khiến Nhạc Thiện một hồi run lên từ chân dọc theo đường đi thẳng tới sống lưng “ Xin Tổng giám đốc đừng cười như vậy? Nhìn rất đáng sợ?”

"Đáng sợ? Có không? Tâm trạng anh bây giờ rất tốt !" Cầu Thiệu Ngôn đem một bàn tay khác sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô “Tiểu Thiên, em thật sự rất đáng yêu. . . . . ."

Lời của anh còn chưa nói hết, môi mỏng đẹp mắt kia không để ý tại chỗ nào còn có người khác, bất thình lình dán lên trên đôi môi đầy đặn đang hé mở của cô, lừoi to cường ngạnh cậy hàm răng cô, chui vào bên trong khoang miệng cô mà lưu luyến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD