Thứ Nữ Ăn Dưa Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Đình Lén Sủng Thế Tử Phi - Chương 129: Đối Chất Trên Triều Đường, Lão Hồ Ly Mặt Không Biến Sắc, Cắn Ngược Một Cái!
Cập nhật lúc: 15/04/2026 06:01
Trong lòng Cảnh An Đế tràn đầy lửa giận, nhìn cũng không muốn nhìn Lâu Dịch Tăng lấy một cái, sợ mình không nhịn được mà rút đao c.h.é.m hắn ngay trong đại điện.
Nhưng vì không muốn bại lộ tiếng lòng của Thịnh Chiêu, vẫn cố gắng kiềm chế cơn giận của mình, gật đầu với Thịnh Chiêu.
Thịnh Chiêu lập tức dõng dạc nói.
"Thần muốn hạch tội Đốc Sát Viện Hữu Phó Đô Ngự Sử Lâu Dịch Tăng tham tang uổng pháp, tuẫn tư vũ tệ (ăn hối lộ trái pháp luật, làm việc thiên tư gian lận), thảo gian nhân mệnh!"
Thịnh Chiêu nói xong câu này, còn cố ý dừng lại một lát, ánh mắt từ từ quét qua văn võ cả triều, muốn xem bộ dạng khiếp sợ của mọi người.
Tuy nhiên, trên triều đường lại tĩnh mịch như tờ, ngoại trừ sắc mặt Lâu Dịch Tăng hơi đổi, sau đó lại rất nhanh khôi phục như thường.
Các đại thần đều đang đợi Tiểu Thịnh đại nhân nói ra câu tiếp theo, lại không một ai lên tiếng.
Thịnh Chiêu nghi hoặc, [Hửm? Sao bọn họ đều không kinh...]
Câu này còn chưa nói xong, các đại thần lập tức như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, rất nhanh đã phản ứng lại.
Cảnh tượng này sao bọn họ lại thấy quen thuộc thế nhỉ?
Lần trước Tiểu Thịnh đại nhân hạch tội Thái t.ử và Hoàng hậu cũng diễn ra một màn như vậy, bây giờ không biểu hiện tốt một chút, lát nữa lại phải diễn sâu như lần đó.
Không được, mau diễn đi!
Không thấy ánh mắt cảnh cáo của Bệ hạ sao!
Trên triều đường lập tức nổ tung, tràn ngập đủ loại tiếng xì xào bàn tán.
"Cái gì?!"
"Lại có chuyện này sao?"
"Lâu đại nhân hắn? Không thể nào chứ?"
Tống đại nhân đứng trước Thịnh Chiêu, quay đầu lại, vẻ mặt khiếp sợ, "Tiểu Thịnh đại nhân lời này là thật?"
Trương Đình Kính cố ý nâng cao âm lượng, "Lâu đại nhân, sao có thể làm ra loại chuyện này?!"
Hạ Thượng thư vừa bị phạt một tháng bổng lộc, đang xót tiền, cũng coi như tìm được chỗ trút giận rồi.
Run rẩy chỉ vào Lâu Dịch Tăng, "Ngươi, ngươi, ngươi sao có thể..."
Nhìn biểu hiện của mọi người, câu nói chưa nói xong của Thịnh Chiêu cũng nuốt trở lại bụng.
Nàng đã nói mà, người khác sao có thể biết trước nàng được chứ!
Nàng vẫn là Ngự Sử mạnh nhất Đại Cảnh, hóng dưa ở tuyến đầu!
Lúc này, ánh mắt của quần thần đều đổ dồn về phía Lâu Dịch Tăng.
Lâu Dịch Tăng dưới sự chú ý của mọi người, sắc mặt không hề thay đổi, chậm rãi chỉnh lại ống tay áo, khóe miệng ngậm một nụ cười như có như không.
Hắn hơi hất cằm lên, ánh mắt ôn hòa nhìn về phía Thịnh Chiêu, giống như đang nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện.
Tiếp đó chắp tay cười, không nhanh không chậm nói.
"Tiểu Thịnh đại nhân cớ sao lại nói lời này? Bản quan tự hỏi làm quan nhiều năm, luôn thanh chính liêm minh, khắc kỷ phụng công, không biết đã đắc tội Tiểu Thịnh đại nhân ở chỗ nào, lại khiến ngài vu khống ngay trên triều đường?"
Lúc nói đến hai chữ "vu khống", ngữ điệu thậm chí còn hơi cao lên, mang theo vài phần ý vị đau đớn xót xa.
Thịnh Chiêu không khỏi âm thầm chậc lưỡi trong lòng.
[Chậc chậc, tố chất tâm lý của Lâu đại nhân này, thật không tồi nha! Thế này mà cũng mặt không biến sắc ngụy biện được! Chi Chi, ngươi nhìn người ta kìa, không những không hoảng, còn c.ắ.n ngược lại ta một cái, khiến người khác tưởng ta vì thù riêng mà trả đũa, xem cái định lực này đi!]
Hệ thống lập tức tiếp lời.
[Chứ còn gì nữa? Dù sao người ta cũng có gan tham ô nhiều bạc như vậy mà, tố chất tâm lý không vững vàng, đã sớm vỡ mật lúc nhận món hối lộ đầu tiên rồi! Người này ngay cả tiền mua mạng của t.ử tù cũng dám nhận, chút cảnh tượng nhỏ này thì tính là gì chứ!]
Lâu Dịch Tăng nói xong câu này, giống như Thịnh Chiêu vừa nãy, cũng cố ý dừng lại một chút.
Một bộ dạng nắm chắc phần thắng, quan sát phản ứng của văn võ bá quan.
Nếu không có gì bất ngờ, mọi người đều sẽ nghi ngờ là Thịnh Chiêu này vì thù riêng mà cố ý hạch tội hắn.
"Chư vị đồng liêu đều nghe thấy rồi đấy, Tiểu Thịnh đại nhân chỉ trích vô cớ như vậy..."
Ánh mắt hắn quét qua những đại thần ngày thường giao hảo.
Lại thấy đối phương hoảng loạn quay mặt đi, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía trước đại điện, lúc thì chỉnh lại quan phục, lúc thì nhíu mày lẩm bẩm một mình, nhất quyết không chạm mắt với hắn.
Hắn lại nhìn về phía quan viên mấy ngày trước còn cùng hắn nâng chén ngôn hoan, người nọ lại trực tiếp lùi lại nửa bước, trốn ra sau lưng đồng liêu.
Lâu Dịch Tăng: ?
Hắn đột nhiên phát hiện văn võ cả triều giống như tránh tà thần vậy, bất động thanh sắc lấy hắn làm trung tâm tạo ra một vòng tròn trống không.
Nụ cười trên mặt dần dần cứng đờ.
Đám người này đang giở trò gì vậy? Bọn họ không phải là huynh đệ tốt sao?
Mấy vị đại thần kia hừ lạnh một tiếng trong lòng.
Người ta Tiểu Thịnh đại nhân dừng lại, là mọi người đều tình nguyện sủng ái nàng, chơi cùng nàng!
Ngươi hùa theo dừng lại làm cái quái gì?
Ngày thường là ngày thường, bây giờ là bây giờ, ngày thường cũng không biết ngươi có thể làm ra loại chuyện táng tận lương tâm này nha!
Nhưng Lâu đại nhân không hổ là đại tham quan, sự nghi hoặc trong mắt chỉ thoáng qua rồi biến mất, hắn cố làm ra vẻ rộng lượng xua xua tay.
Thậm chí còn thở dài một hơi.
"Tiểu Thịnh đại nhân tuổi trẻ khí thịnh, bản quan hiểu được, nhưng trên triều đường, mỗi tiếng nói mỗi cử chỉ đều rất hệ trọng, sau này nên chú ý nhiều hơn mới phải."
Thật là một bộ dạng tiền bối khổ tâm khuyên bảo!
Thịnh Chiêu nhìn khuôn mặt đạo đức giả của người này thì tức không chỗ phát tiết.
"Lâu đại nhân, vụ án con trai thương nhân buôn muối ở Gia Châu g.i.ế.c người năm ngoái, ngài lấy cớ chứng cứ còn điểm đáng ngờ để trả hồ sơ vụ án về xét xử lại, cuối cùng sửa án thành lưu đày, có chuyện này không?"
Lâu Dịch Tăng sửng sốt một chốc.
Chuyện này làm kín kẽ không một kẽ hở, thư sinh bị g.i.ế.c kia đã c.h.ế.t rồi, ngay cả phụ thân hắn cũng tự vẫn mà c.h.ế.t, trong nhà không còn ai khác.
Còn gia đình phú thương kia vì muốn giữ mạng cho con trai, càng không thể tiết lộ!
Cho dù nàng lôi chuyện này ra, thì có thể làm gì được?
Có tìm nát trời, cũng không tìm ra bất kỳ chứng cứ nào chứng minh hắn làm chuyện đó!
Chẳng qua chỉ là bắt gió bắt bóng mà thôi.
Lâu Dịch Tăng nghĩ đến đây, lập tức phản bác.
"Quả thực có chuyện này, nhưng vụ án này quả thực có điểm đáng ngờ, bản quan y luật phúc thẩm, có lỗi gì chứ?"
Những người vừa nãy nghe thấy tiếng lòng của Thịnh Chiêu, đều âm thầm c.h.ử.i rủa tên họ Lâu này trong lòng.
C.h.ế.t đến nơi rồi còn cứng miệng!
Thịnh Chiêu tiếp tục hỏi, "Vậy xin hỏi Lâu đại nhân, vụ án này sau khi trả về xét xử lại, Tri phủ Gia Châu tại sao đột nhiên sửa án? Mà tội phạm đi được nửa đường, lại tại sao bị sơn phỉ cướp ngục, đến nay vẫn không rõ tung tích?"
Lâu Dịch Tăng khẽ nhíu mày, vẫn giữ vẻ trấn định.
"Địa phương xét xử vụ án tự có suy tính của họ, còn chuyện cướp ngục, là do trị an địa phương sơ hở, liên quan gì đến bản quan? Tiểu Thịnh đại nhân nếu có bằng chứng xác thực, không ngại lấy ra xem, nói miệng không bằng chứng, há chẳng phải là cấu kết hãm hại."
"Tiểu Thịnh đại nhân à..." Trong mắt hắn lóe lên tia tinh quang, sau đó lộ ra một nụ cười khổ bất đắc dĩ, cố ý kéo dài giọng điệu, không nhanh không chậm vuốt râu.
"Bản quan hiểu tâm tư tân quan nhậm chức muốn lập công của ngài, nhưng phá án phải chú trọng bằng chứng xác thực, sao có thể dựa vào suy đoán mà định tội?"
Thịnh Chiêu thầm mắng một tiếng lão hồ ly.
[Chi Chi, chuyện này còn nhân chứng vật chứng gì không?]
Hệ thống: [Ký chủ, trong nhà thư sinh đó chỉ có một người cha nương tựa lẫn nhau, không còn ai khác nữa.]
Một bộ phận đại thần không nghe thấy tiếng lòng của Thịnh Chiêu đã bắt đầu thấp giọng nghị luận, lờ mờ bắt đầu nghi ngờ, theo lời Lâu đại nhân nói, đây quả thực là quy trình bình thường.
Tiểu Thịnh đại nhân lẽ nào thực sự là công báo tư thù? Hay là nóng lòng lập công, tùy ý vu khống?
Đúng là tâm tính trẻ con, không làm nên trò trống gì!
Cảnh An Đế thu hết những hành động nhỏ của đám người này vào trong mắt.
Thịnh Chiêu đảo mắt một cái, còn thực sự tưởng không có chứng cứ thì không trị được hắn sao?
Đến mấy biệt viện kia, lục soát một cái là biết ngay!
Nàng lười phí lời với Lâu Dịch Tăng, trực tiếp chắp tay hướng về phía Cảnh An Đế.
"Bệ hạ minh giám, thần không phải là ăn nói lung tung. Nửa năm trước lúc Lâu đại nhân đi tuần tra địa phương, quan viên các phủ huyện dọc đường tại sao lại thi nhau bán của cải lấy tiền? Chính là vì vị Lâu đại nhân này, lại dám thay Bệ hạ thu nhận 'tiến cống'!"
Sắc mặt Lâu Dịch Tăng nháy mắt trắng bệch.
Chuyện này sao nàng ta lại biết?!
Cái mũ này đội lên đầu hắn, cho dù là không có chứng cứ, chỉ bằng vào tâm lý nghi kỵ của đế vương, cũng đủ để con đường làm quan của hắn dừng lại tại đây.
