Thứ Nữ Ăn Dưa Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Đình Lén Sủng Thế Tử Phi - Chương 149: Tử Kim Đan? Tốt Quá Rồi, Là Bí Phương Gia Truyền, Cô Nương Được Cứu Rồi!

Cập nhật lúc: 19/04/2026 23:59

Hệ thống tiến hành kiểm tra sâu hơn.

[Bởi vì tỷ ấy bị sẩy t.h.a.i do bạo lực, nếu mô nhau t.h.a.i cứ lưu lại bên trong, sẽ có nguy cơ nhiễm trùng rất cao, bây giờ cứ hôn mê bất tỉnh chắc là do sốc mất m.á.u.]

"A!" Thê t.ử người thợ săn thất thanh kinh hô, vội vàng bụm miệng lại.

Đôi bàn tay thô ráp của bà gắt gao túm c.h.ặ.t vạt áo, trong lòng cũng cuộn trào sóng dữ.

Cô nương này bị thương nặng như vậy, lúc lão nhà cõng về đã sắp tắt thở rồi, thầy t.h.u.ố.c lang băm trong làng tới xem, cứ lắc đầu bảo hết cứu.

Không phải không muốn đưa lên thành chữa trị, nhưng đường núi gập ghềnh, bộ dạng này của cô ấy căn bản không chịu nổi xóc nảy.

Hơi động đậy một chút là m.á.u chảy không ngừng, vất vả lắm mới dùng thảo d.ư.ợ.c cầm được m.á.u, nhưng người vẫn cứ hôn mê chưa tỉnh.

Một cô nương đang yên đang lành, cũng không biết đã gặp phải chuyện gì, lúc thay y phục cho cô ấy mới phát hiện bụng cô ấy cứng như đá, còn có không ít vết bầm tím.

Vậy mà lại là sẩy t.h.a.i do bạo lực?

Rốt cuộc là kẻ nào ác độc như vậy, đến cả nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i cũng không tha!

Mặc dù rất nhiều từ ngữ trong giọng nói vừa rồi bà nghe không hiểu, nhưng có một trọng điểm bà vẫn có thể nắm bắt được.

Chính là nói cô nương này có thể không sống qua nổi ngày mai?!

Người thợ săn thấy bộ dạng đó của thê t.ử, rõ ràng cũng là nghe thấy tiếng lòng của tiểu cô nương kia, vội vàng kéo kéo tay áo bà, ra hiệu bà đừng nói nhiều.

Trong lòng ông cũng đ.á.n.h trống liên hồi.

Nếu người thật sự c.h.ế.t trong nhà ông, bị kẻ có tâm hãm hại, vậy thì có tội cũng không cãi được rồi!

Thịnh Chiêu nhìn Trương tiểu thư nằm trên giường, trong lòng cũng rất khó chịu.

[Chi Chi, trong cửa hàng của chúng ta có t.h.u.ố.c gì cứu được tỷ ấy không? Mau tra thử xem!]

Hệ thống: [Đương nhiên là có nha! T.ử Kim Đan có thể dùng đó, chuyên trị những trường hợp nguy cấp t.h.a.i c.h.ế.t lưu trong bụng thế này.]

Thịnh Chiêu nghe vậy, mắt sáng rực lên.

[Oa! Cái này được! Cần bao nhiêu điểm tích lũy, chắc chúng ta mua nổi chứ?]

Hệ thống: [Không đắt, chỉ 80 điểm tích lũy thôi, không phải loại t.h.u.ố.c gì quá hiếm có khó tìm, hiện tại rất nhiều thái y đối với những bệnh nhân 'thai c.h.ế.t không ra' thế này đều có phương t.h.u.ố.c điều trị, chỉ là thiếu chẩn đoán chính xác và phòng ngừa nhiễm trùng thôi, tỷ ấy bây giờ nguy hiểm nhất chính là xuất huyết nhiều và nhiễm trùng do t.h.a.i nhi lưu lại.]

[Loại t.h.u.ố.c này có thể giúp tỷ ấy đào thải phần còn sót lại trong cơ thể, dùng cho tỷ ấy là hợp lý nhất.]

[Hơn nữa Trương Thượng thư đã dẫn theo người của Hình bộ và thái y đang trên đường tới rồi, bây giờ là đang giành giật thời gian, vốn dĩ cũng không đắt, mua chắc chắn là mua nổi, chỉ là t.h.u.ố.c của Thế t.ử cần phải tích cóp thêm điểm tích lũy thôi.]

Thịnh Chiêu lén nhìn Tạ Phưởng một cái, phát hiện hắn đang chăm chú nhìn Trương Úy Lam trên giường, mày nhíu c.h.ặ.t.

Nàng c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói.

[Không sao! Thế t.ử còn hai năm thời gian cơ mà, có thể đợi thêm, Trương tiểu thư này chỉ trong một hai ngày nay thôi, chuyện của tỷ ấy gấp hơn! Cứu người trước!]

Tạ Phưởng sợ bị nàng phát hiện manh mối, cũng không dám nhìn thẳng nàng, nhưng trong lòng cũng thầm gật đầu.

Chuyện có nặng nhẹ nhanh chậm, hắn còn hai năm tuổi thọ, không kém một hai ngày này.

Cứu Trương tiểu thư quan trọng hơn!

Thịnh Chiêu và hệ thống vừa dứt lời.

Hai vợ chồng người thợ săn liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt đối phương.

Trong những lời vừa rồi, có nhắc tới đại nhân gì đó, thái y gì đó, còn có Thế t.ử?

Lẽ nào hai người này đều là người trong giới quyền quý kinh thành?

Bọn họ đều vì cô nương đang nằm trên giường này mà đến, e là lai lịch của cô ấy cũng không nhỏ đâu!

Hệ thống thao tác một phen, liền lên tiếng.

[Ký chủ, mua xong rồi! Nhưng phải nhắc nhở ký chủ, sau khi uống t.h.u.ố.c này sẽ có chút tác dụng phụ, Trương tiểu thư có thể sẽ đau bụng dữ dội.]

Thịnh Chiêu nhìn sắc mặt trắng bệch của Trương Úy Lam.

[Vậy tỷ ấy có gặp nguy hiểm không?]

Hệ thống kiên nhẫn giải thích: [Nguy hiểm thì không đến mức, là phản ứng d.ư.ợ.c hiệu bình thường thôi, nguy hiểm lớn nhất của tỷ ấy bây giờ là nếu không dùng t.h.u.ố.c kịp thời, đợi m.á.u bầm hóa thành nhiệt độc, sẽ gây ra sốt sau sinh, đến lúc đó thì không phải chuyện 80 điểm tích lũy có thể giải quyết được đâu! Có khi còn hung hiểm hơn cả lần Nhị tỷ của cô sinh con nữa đó!]

Thịnh Chiêu lập tức nhớ lại cảnh tượng đáng sợ m.á.u nhuộm đỏ chăn nệm lúc Nhị tỷ sinh con, sau lưng ớn lạnh.

Nàng định thần lại, giả vờ như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, lấy từ trong tay áo ra một chiếc lọ sứ nhỏ.

"Đúng rồi! Ta có một viên đan d.ư.ợ.c gia truyền của Thịnh gia, hình như chuyên trị tình trạng này của Trương tiểu thư!"

Tạ Phưởng thấy kỹ năng diễn xuất vụng về của nàng, cũng cực kỳ phối hợp.

Làm ra vẻ trừng lớn hai mắt, kinh ngạc vô cùng.

Thịnh Chiêu gượng gạo giải thích: "À, lần Nhị tỷ ta sinh con vô cùng hung hiểm, cũng là nhờ viên t.h.u.ố.c này mới bình an vượt qua, lúc đó ta tận mắt chứng kiến cũng sợ hãi không thôi, cứ lo lắng mình cũng gặp phải tình trạng này, nên đã hình thành thói quen lúc nào cũng mang t.h.u.ố.c bên người, đây này, vừa hay có thể cứu Trương tiểu thư một mạng!"

[Chi Chi, ta nói vậy Thế t.ử có tin không?]

Hệ thống: [Tin chứ, sao lại không tin? Thuốc giữ mạng mang theo bên người không phải rất bình thường sao! Hơn nữa, lần đó Nhị tỷ của cô quả thực hung hiểm, cũng là nhờ t.h.u.ố.c trong cửa hàng của chúng ta mới giữ được mẹ tròn con vuông, cô là một tiểu cô nương nhìn thấy chuyện m.á.u me như vậy, mang theo chút t.h.u.ố.c phòng thân không phải cũng rất bình thường sao? Cái này gọi là gì, cái này gọi là cư an tư nguy, cái này gọi là chưa mưa đã lo sửa nhà!]

Vợ chồng thợ săn: ...

Tạ Phưởng: ...

Tin thì tin đấy, nhưng mà, nàng một tiểu cô nương chưa xuất giá, lúc nào cũng mang theo t.h.u.ố.c trị khó sinh và sẩy thai...

Thôi bỏ đi!

Thực ra cũng không cần phải vắt óc bịa lý do như vậy, những người có mặt ở đây ai dám nói không tin chứ!

Tạ Phưởng lặng lẽ gật đầu, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: Thì ra là vậy!

Hệ thống: [Cô xem đi, ta đã nói hắn chắc chắn tin mà, lý do đó của ký chủ, nói là kín kẽ không một kẽ hở cũng không ngoa!]

Hai vợ chồng thợ săn nghe những lời này, cũng trợn mắt há hốc mồm.

Bọn họ thật sự phải nghi ngờ, tiểu cô nương này là thần nữ trên trời chuyển thế rồi.

Nếu không thì giải thích thế nào chuyện bọn họ có thể nghe thấy tiếng lòng của nàng chứ?

Nàng không chỉ có thể nói chuyện với vị thần minh không gì không biết kia, mà còn có thể tùy ý lấy ra loại t.h.u.ố.c quý giá như vậy!

Nếu nàng đã có ý giấu giếm, vậy bọn họ cũng không phải người không biết điều.

Cũng không hề tỏ ra nửa điểm dị thường, chỉ mang vẻ mặt mừng rỡ nhìn viên đan d.ư.ợ.c trên tay nàng.

"Tốt quá rồi! Là đan d.ư.ợ.c gia truyền, cô nương này được cứu rồi!"

Thịnh Chiêu cạy môi răng Trương Úy Lam ra, nhét T.ử Kim Đan vào miệng nàng ấy, nhưng Trương Úy Lam đang hôn mê lại không thể nuốt được.

[Chi Chi, làm sao đây, không nuốt xuống được, t.h.u.ố.c kẹt trong miệng rồi.]

Hệ thống: [Ký chủ đừng vội, đan d.ư.ợ.c trong cửa hàng của chúng ta đều được chế tạo đặc biệt, chính là sợ tình trạng hôn mê không uống được t.h.u.ố.c thế này, cô nhìn lớp màu tím bên ngoài đan d.ư.ợ.c chưa, gặp nước là tan, không cần nuốt, cô lấy chút nước cho nó từ từ tan ra dưới lưỡi là có thể hấp thu phát huy tác dụng rồi.]

Thịnh Chiêu lập tức hiểu ý, quay đầu nói với thê t.ử người thợ săn.

"Đại nương, phiền ngài lấy chút nước ấm tới đây, lấy thêm một thanh tre sạch nữa."

Thê t.ử người thợ săn nhanh nhẹn bưng nước ấm tới, lại tìm từ phòng chứa củi ra một thanh tre nhỏ.

Thịnh Chiêu nhận lấy thanh tre, nhẹ nhàng cạy khớp hàm Trương Úy Lam ra, dùng thanh tre ép đan d.ư.ợ.c xuống cuống lưỡi nàng ấy, lại nương theo thanh tre đút chút nước ấm xuống.

Chỉ thấy viên T.ử Kim Đan kia lập tức tan ra, sủi bọt li ti, chớp mắt đã hóa thành một lớp màng t.h.u.ố.c trong suốt, men theo kinh mạch dưới lưỡi từ từ ngấm vào.

Đến cả người kiến thức rộng rãi như Tạ Phưởng cũng không nhịn được mà hơi mở to mắt.

Thịnh Chiêu vừa ngẩng đầu lên, đã thấy vẻ mặt kinh ngạc của ba người kia khi chứng kiến cảnh tượng này.

Nàng há miệng là c.h.é.m gió: "Lợi hại chứ? Đây chính là bí phương gia truyền của nhà ta, Thuật hóa đan dưới lưỡi! Nhưng không truyền cho người ngoài đâu nha!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.