Thứ Nữ Ăn Dưa Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Đình Lén Sủng Thế Tử Phi - Chương 54: Phòng Củi Không Nhốt Được, Phu Nhân Bà Ấy Điên Rồi!

Cập nhật lúc: 25/03/2026 16:04

Ngoại ô, thôn Thanh Thủy.

Xe ngựa vừa dừng lại, Tạ Dung Bái đã vội vã nhảy xuống trước.

Bốn người đứng trước sân nhỏ nhà họ Thôi, không ai chịu vào trước.

Tạ Dung Bái kỳ quái liếc Thôi Diệu Tổ, đến nhà hắn rồi, sao không biết dẫn đường?

Đúng là đồ ngốc!

Thịnh Chiêu cười vô cùng rạng rỡ, lùi lại nửa bước, cúi gập người một cái, làm động tác mời.

"Điện hạ thân phận tôn quý, đương nhiên phải đi trước."

Tạ Dung Bái hồ nghi nhìn nàng chằm chằm.

Không đúng?

Thịnh Chiêu sao đột nhiên trở nên lễ phép như vậy?

Lẽ nào vì hôm nay mắng hắn, bây giờ lương tâm c.ắ.n rứt?

Giang thúc cũng lùi về sau một bước, giữ khoảng cách ngang với tiểu thư nhà mình, ông đã nghe toàn bộ tiếng lòng của tiểu thư, Lưu Thị kia nổi điên lên không phải chuyện đùa đâu!

Thôi Diệu Tổ vã mồ hôi như tắm, vừa muốn trốn vừa chỉ có thể cứng rắn tiến lên.

"Thảo dân... thảo dân mở cửa cho ngài."

Tuy có chút nghi ngờ, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, dù sao hắn là hoàng t.ử, những người này để hắn đi trước cũng là lẽ thường.

Hắn có chút mất kiên nhẫn, mấy người ở cửa lề mề nửa ngày, còn không mau vào?

Hắn đã nóng lòng muốn hóng dưa rồi!

Cửa vừa mở, Thôi Diệu Tổ kinh nghiệm đầy mình liền nghiêng người né tránh.

Tạ Dung Bái ra vẻ hoàng t.ử, nghênh ngang bước qua ngưỡng cửa.

Chưa kịp phản ứng, đã thấy một người đàn bà tóc tai bù xù, mắt trợn tròn, tay cầm một vật đen sì sền sệt không rõ là gì, lao thẳng về phía hắn!

Đồng thời hét lớn một tiếng.

"Quý nhân! Đây là 'Phúc khí cao'! Bôi lên mặt sẽ sống lâu trăm tuổi!"

Tạ Dung Bái hai mắt run rẩy, kinh hãi thất sắc, nghiêng người vừa vặn né được.

"Phúc khí này cho ngươi đấy, có muốn không!"

Vẻ kinh ngạc trong mắt hắn sắp không kìm được nữa rồi.

Ai nói cho hắn biết, đây là tình huống gì vậy?!

Chẳng trách ba người họ biểu cảm kỳ quái, hành vi bất thường, lẽ nào đã biết từ trước rồi!?

Giang thúc ở ngoài cửa run lẩy bẩy, đáng sợ quá! May mà ông không vào đầu tiên.

Dù Thịnh Chiêu đã có chuẩn bị, nhưng thấy cảnh này cũng ngây người, miệng há to.

Chắc đây là mợ của nàng, Lưu Thị nhỉ?

[Mẹ ơi! Con lớn thế này rồi còn chưa thấy cảnh tượng này bao giờ.]

Hệ thống: [Ký chủ đừng sợ, phân heo đó không đến gần người cô được đâu!]

Thịnh Chiêu vẫn còn sợ hãi.

[Nhưng đó là phân heo! Phân heo đó!!]

Dù có Phản Đàn Thuẫn, cũng không dám nghênh phân mà đi chứ?

Thật sự không vượt qua được rào cản tâm lý!

Người đàn bà kia thấy một đòn không trúng, trên mặt lộ ra một tia tức giận.

Người này chắc chắn là do Thôi Diệu Tổ tìm đến chữa bệnh cho bà, hừ! Bà sẽ không để chúng được như ý!

Bà tiện tay cầm lấy một cây sào phơi quần áo bên cạnh.

"Ha ha ha ha ha ha ha! Xem chiêu!"

Tạ Dung Bái quay đầu lại.

Chỉ thấy người đàn bà điên kia giơ cao cây sào, trên đầu sào còn treo một chiếc... quần lót rách bay phấp phới trong gió!

Người đàn bà cười điên cuồng, một bước lao đến gần Tạ Dung Bái.

Cổ tay khẽ rung, chiếc quần lót màu đỏ kia cứ thế bung ra, bên trong lại chứa một đống thứ giống như dưa cải muối hầm phân gà đã lên men ba ngày.

Nhắm thẳng mặt Tạ Dung Bái mà trét tới.

"Đậu má!"

Tạ Dung Bái đường đường là Tứ Hoàng t.ử, được nuông chiều mười ba năm, nào đã thấy cảnh tượng này bao giờ.

Sợ đến mức lộn một vòng ra sau, hiểm hóc tránh được.

Thịnh Chiêu xem mà tim đập thình thịch, tự nhiên lại muốn vỗ tay cho hắn, "Không tệ nha! Không ngờ Tứ Hoàng t.ử còn có thân thủ như vậy!"

Giang thúc cũng gật đầu lia lịa.

"Trong lời đồn Tứ Hoàng t.ử không yêu văn cũng không học võ, không ngờ lúc nguy cấp lại bộc phát ra thiên phú."

Tạ Dung Bái thấy mấy người họ như không có chuyện gì đứng đó bình phẩm hắn, trán nổi gân xanh.

Gầm lên với bên ngoài, "Các ngươi cứ đứng ngoài cửa xem kịch à?!"

Người đàn bà há miệng định cười điên cuồng, Thôi Diệu Tổ thấy tình thế không ổn, vớ lấy tấm lưới đ.á.n.h cá bên cửa trùm lên người bà, rồi hét lớn.

"Mau đến giúp đi!"

Giang thúc nghe thấy lời này, cũng không trốn được nữa, dù sao đó cũng là Tứ Hoàng t.ử, không thể thật sự khoanh tay đứng nhìn.

Chỉ thấy Thôi Diệu Tổ vứt tấm lưới cá nhỏ trên tay đi, lại lấy ra một tấm lưới lớn thường dùng để đ.á.n.h cá.

Ba người đàn ông hợp sức mới trói được Lưu Thị lại.

Cuối cùng nhốt bà vào phòng củi.

Tạ Dung Bái thấy người đàn bà điên bị nhốt lại, thần kinh căng thẳng của hắn mới hơi thả lỏng.

Nhưng nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, vẫn khiến hắn sợ hãi, tay cũng hơi run.

Nghĩ hắn đường đường là hoàng t.ử, trời không sợ đất không sợ, là người dám nhổ cả mấy sợi tóc trên đầu phụ hoàng.

Từ hôm nay, lại có người phụ nữ khiến hắn sợ hãi!

Thôi Diệu Tổ mời mấy người ngồi xuống, dâng trà và điểm tâm.

"Đúng rồi cậu, ông ngoại và bà ngoại đâu? Không có ở nhà à?" Thịnh Chiêu kỳ quái hỏi.

"Họ nói ra ngoài trốn một thời gian, tạm thời không ở nhà."

"..."

Thịnh Chiêu "ồ" một tiếng, dù sao cũng không có tình cảm gì với nhà họ Thôi, huống hồ họ đã đoạn tuyệt quan hệ vào lúc Thôi Tuyết Văn khó khăn nhất, c.h.ế.t cũng không đến nhìn một lần.

Chỉ vì chuyện này, nàng cũng không có ấn tượng tốt gì với họ.

Không ở đây cũng tốt, đỡ phải giả làm con cháu hiếu thảo.

"Để Tứ Hoàng t.ử kinh hãi rồi, vừa rồi chính là mợ của Chiêu Chiêu, bà ấy phát bệnh lên là như vậy, Tứ Hoàng t.ử thông cảm."

Thôi Diệu Tổ run rẩy lo sợ, sợ đắc tội với vị hoàng t.ử trước mặt.

Ân cần rót trà cho hắn.

Tạ Dung Bái sau phen hú vía vừa rồi, quả thật có chút khô miệng, cũng muốn uống ngụm nước để trấn tĩnh.

Bưng chén trà lên, đang chuẩn bị kề môi.

[Ký chủ, còn nhớ chuyện Chi Chi dặn cô trước khi đến không!]

[Nhớ nhớ, không được uống bất kỳ ngụm nước nào của nhà họ Thôi, không được ăn bất kỳ miếng thức ăn nào của nhà họ Thôi! Ghi nhớ trong lòng rồi!]

[Ký chủ giỏi quá!]

Tạ Dung Bái tay run lên, không được uống cũng không được ăn?

Tại sao?

Hắn chần chừ không dám uống, giả vờ đặt chén trà bên miệng thổi.

Thôi Diệu Tổ khó hiểu nhìn hắn một cái, không phải rót cho hắn trà nguội sao?

Hắn thổi cái gì?

Làm màu!

Giang thúc yên lặng ngồi trên ghế, không dám uống nước, cũng không dám ăn gì, ngay cả chân cũng không dám động lung tung, sợ giẫm phải vật gì không rõ.

Hai tay cũng không dám đặt lung tung, đặt ngay ngắn trên đùi mình.

[Chi Chi, ngươi nói mợ ta chắc không đến mức bỏ cả phân gà vào chén trà chứ?]

Phân gà pha trà?!

Trải nghiệm cuộc đời "phân" đấu?

Tim Tạ Dung Bái như lỡ một nhịp, bây giờ hắn nghe thấy phân gà là bị ám ảnh.

Hệ thống: [Phân gà thì không đến nỗi, có dị vật chẳng phải rất dễ nhìn ra sao.]

Thịnh Chiêu đồng tình, [Cũng đúng, ta thấy trà này pha cũng khá đậm.]

Hệ thống: [Ồ, bà ấy cho thêm chút nước tiểu ngựa.]

Thịnh Chiêu: ...

Giang thúc: ...

Tạ Dung Bái: !

Nước tiểu ngựa?!

Chẳng trách trà này vàng như vậy!

Giây tiếp theo hắn liền đặt chén trà xuống bàn, còn lén lau tay vào áo choàng.

Hành động này bị Thôi Diệu Tổ giỏi quan sát sắc mặt nhìn thấy.

Thổi nửa ngày cũng không uống, ra vẻ!

Ngoài sân nhỏ, mấy vị đại thần đang ghé vào cửa nghe ngóng động tĩnh trong nhà.

"Nghe thấy gì không? Nghe thấy gì không?" Trương Thượng thư hạ thấp giọng, thúc giục.

"Hình như không có động tĩnh gì?" Vị đại nhân đang áp sát vào cửa gỗ nhíu mày.

"Ôi dào, tai ngươi không thính, tránh ra tránh ra, để lão phu!"

Trong nhà, Thôi Diệu Tổ nở một nụ cười nịnh nọt, "Chiêu Chiêu à, con cũng thấy rồi đó, bệnh tình của mợ con, quả thật thầy t.h.u.ố.c bình thường đều không chữa được, ta thật sự hết cách rồi mới đi tìm con."

Tạ Dung Bái vô cùng đồng tình, gật đầu như giã tỏi, hắn là người có quyền phát biểu nhất, "Đúng là bệnh không nhẹ!"

"Vậy con xem, số bạc kia..."

"Rầm!"

Lời còn chưa nói xong, đột nhiên vang lên một tiếng động lớn.

Bốn người đồng thời quay đầu về phía tiếng động.

Chỉ thấy cánh cửa phòng củi bị húc bay, mợ Lưu Thị tay cầm một sợi dây lưng quần dính đầy phân gà tươi, vung vẩy vun v.út.

Giống như đang múa lưu tinh chùy xông ra!

Miệng còn la hét, "Ha ha ha ha ha! Ta ngộ ra rồi! Hóa ra ta chính là thiên tuyển chi phẩn nữ!"

Bốn người tức khắc náo loạn!

Tiếng la hét vang lên không ngớt!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.