Thứ Nữ Dẻo Miệng - 14

Cập nhật lúc: 07/08/2026 10:03

Trưởng tỷ nghe ta nhận xét xong liền phạt ta suốt ba ngày chẳng được ăn một miếng điểm tâm nào.

Còn ta thì nhờ giữ ba phần cổ phần trong cửa hiệu, mỗi tháng cho dù chẳng làm gì vẫn có một khoản bạc đều đặn chảy vào túi.

Đây vốn chính là cuộc sống mà từ nhỏ ta đã ngày đêm mơ tưởng.

Chỉ tiếc rằng đích mẫu rõ ràng chẳng chịu nổi chuyện nhìn ta mỗi ngày nhàn nhã hưởng phúc.

Bà trực tiếp ném chi nhánh phía đông thành sang cho ta quản lý, còn lạnh lùng quy định rằng chỉ cần sổ sách xảy ra một chút sai sót thì sẽ lập tức trừ bạc từ phần lợi nhuận của ta.

Bởi vậy mỗi ngày ta đều phải thức khuya dậy sớm, cười đến mức cả mặt cứng đờ để tiếp từng vị khách, cuối ngày mệt đến mức ngay cả lưng cũng chẳng thể đứng thẳng.

“Mẫu thân, con là nữ nhi do người nuôi lớn, đâu phải chưởng quầy người bỏ bạc thuê về.”

“Cho dù là mẹ con ruột thịt, chuyện bạc vẫn phải tính cho thật rõ ràng.”

“Trước kia người đâu có như vậy.”

“Gần mực thì đen.”

Bà thậm chí còn dùng chính những lời ta từng nói năm xưa để chặn miệng ta, khiến ta chẳng còn cách nào phản bác.

Quá đáng hơn nữa là sau khi hòa ly, bà lại dần dần nối lại quan hệ với Bùi gia.

Ngoại tổ phụ biết bà cuối cùng đã rời khỏi Hầu phủ thì đích thân đến tiểu viện thăm nữ nhi.

Hai cha con cách nhau một chiếc bàn nhỏ, ngồi đối diện suốt nửa ngày mà chẳng ai chịu mở miệng nói câu đầu tiên.

Cuối cùng vẫn là ngoại tổ phụ khẽ đỏ vành mắt, phá tan sự im lặng trước.

“Bây giờ được như vậy... cũng tốt.”

Đích mẫu cúi đầu rót thêm trà vào chén của ông.

“Những năm qua nữ nhi đã khiến phụ thân phải lo lắng quá nhiều.”

Ta trốn sau cánh cửa lặng lẽ nghe trộm, nghe đến mức sống mũi cũng dần dần cay lên.

Khi ngoại tổ phụ chuẩn bị rời đi, ông còn thuận tay nhét vào lòng bàn tay ta một túi tiền nặng trĩu.

Ta lập tức mở ra nhìn, bên trong vậy mà toàn là những hạt vàng nhỏ sáng lấp lánh.

Ngay khoảnh khắc ấy, ta lập tức cảm thấy tình thân của Bùi gia quả thật vô cùng ấm áp và đáng quý.

Những ngày tháng sau đó dần dần trở nên yên ổn, thế nhưng một hôm ta lại bất ngờ nhận được một bức thư từ Hầu phủ.

Phụ thân ngã bệnh.

Ông muốn gặp ta một lần.

Đích mẫu nghe xong chẳng hề ngăn cản, chỉ bình tĩnh bảo người chuẩn bị xe ngựa đưa ta trở về.

Khi ta một lần nữa bước vào Hầu phủ, những đình viện nơi đây vẫn hoa lệ như trước, thế nhưng chẳng hiểu sao lại mang theo cảm giác trống trải vô cùng.

Phụ thân đã cho phần lớn cơ thiếp trong phủ rời đi, chỉ giữ lại mấy vị di nương có con cái cần chăm sóc.

Ông dựa lưng vào đầu giường, nơi hai bên thái dương đã xuất hiện vài sợi tóc bạc mà trước kia ta chưa từng nhìn thấy.

“Bảo Châu, gần đây mẫu thân con sống có tốt không?”

“Rất tốt, hôm qua người còn vừa mua thêm một cửa hiệu ở phía tây thành.”

Phụ thân nghe xong chỉ khẽ cười khổ.

“Trước kia nàng ấy vốn cũng thích xem sổ sách, chỉ là ta luôn cảm thấy phụ nhân trong nhà không nên nhúng tay quá nhiều vào chuyện làm ăn bên ngoài.”

Ta đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối chẳng hề tiếp lời.

Có những đạo lý trên đời, đến khi một người cuối cùng thật sự hiểu ra thì mọi chuyện có lẽ đã quá muộn mất rồi.

Phụ thân im lặng một lúc rồi lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp gỗ cũ.

Bên trong đặt những món trang sức mà di nương từng đeo khi còn sống, ngoài ra còn có một xấp khế đất được cất giữ rất ngay ngắn.

“Những thứ này vốn dĩ đều thuộc về nàng ấy, chỉ là năm xưa sau khi nàng ấy bệnh mất, ta liền cho người thu toàn bộ vào trong kho.”

Ta đưa tay cầm lên một cây trâm bạc vô cùng quen thuộc.

Khi ta còn nhỏ, di nương luôn cài cây trâm ấy trên tóc rồi ngồi bên cạnh cửa sổ, lặng lẽ chờ phụ thân trở về.

Bà cứ như vậy chờ hết năm này sang năm khác.

Cho đến tận cuối đời, người bà muốn chờ vẫn chẳng thật sự trở về bên cạnh.

“Bảo Châu, trong lòng con có hận ta không?”

Phụ thân bỗng khẽ hỏi, giọng nói nhỏ hơn rất nhiều so với ngày trước.

Ta đứng đó suy nghĩ thật lâu, cuối cùng mới chậm rãi trả lời.

“Khi còn nhỏ từng hận, nhưng sau này con bận nghĩ cách lấy lòng mẫu thân quá, dần dần cũng quên mất chuyện ấy.”

Phụ thân nghe xong liền sững người, nơi đáy mắt dường như thoáng qua một tầng nước mỏng.

Ta chẳng nói thêm lời nào, chỉ ôm chiếc hộp gỗ vào lòng rồi xoay người rời khỏi phòng.

Đến lúc bước tới cửa, ta lại nghe giọng phụ thân từ phía sau truyền tới.

“Thay ta nói với nàng ấy một tiếng xin lỗi.”

Ta không đồng ý giúp ông truyền lời.

Bởi vì có những lời xin lỗi vốn phải do chính người mắc lỗi tự mình nói ra thì mới có ý nghĩa.

Còn người nghe có bằng lòng tha thứ hay không, đó lại là quyền lựa chọn của chính bà.

Ba năm sau, trưởng tỷ cuối cùng cũng chuẩn bị thành thân.

Danh hiệu Nhã Hương cư sĩ mà tỷ ấy từng vô cùng yêu thích rốt cuộc vẫn chẳng thể giữ được đến cùng.

Người tỷ ấy muốn gả không phải công t.ử xuất thân từ thế gia, mà chỉ là một tiêu sư trẻ tuổi phụ trách áp tải hương liệu cho cửa hiệu.

Xuất thân của hắn vô cùng bình thường, thế nhưng tính tình ngay thẳng, đối đãi với người khác cũng rất quang minh lỗi lạc.

Có một lần đoàn xe trên đường gặp phải sơn tặc, hắn vì muốn bảo vệ những tấm hương tiên do trưởng tỷ tự tay vẽ nên mà cánh tay phải chịu một nhát đao khá sâu.

Trưởng tỷ nghe tin liền đến y quán thăm hắn ba lần, sau khi trở về nhà thì chẳng nói chẳng rằng, lén đem con dấu Nhã Hương cư sĩ mà mình từng tự khắc cất hẳn đi.

Hôn lễ sau đó được tổ chức ngay tại ngôi nhà mới của Bùi gia.

Phụ thân cũng được mời tới tham dự.

Ông không ngồi ở chủ vị như thân phận vốn có, chỉ lặng lẽ ngồi trong hàng ghế của khách nhân, từ xa nhìn trưởng tỷ xuất giá.

Đích mẫu tự tay cầm lược, chậm rãi chải mái tóc dài cho trưởng tỷ.

“Một chải chải đến cuối đời, hai chải đến ngày đầu bạc bên nhau...”

Đọc đến câu chúc thứ ba, giọng bà cuối cùng cũng nghẹn lại, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Trưởng tỷ đưa tay nắm lấy bàn tay bà.

“Mẫu thân, người đừng lo, nữ nhi nhất định sẽ sống những ngày tháng thật tốt.”

Đích mẫu khẽ gật đầu, sau đó lại gọi ta đến trước mặt.

“Bảo Châu, danh sách của hồi môn của tỷ tỷ con giao cho con giữ, tuyệt đối không được để thất lạc.”

Ta lập tức ngoan ngoãn đưa hai tay nhận lấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thứ Nữ Dẻo Miệng - Chương 14: 14 | MonkeyD