Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 160: Hình Bộ Có Hip-hop? Tra Nam Tự Bóc Phốt Nội Tình Giết Vợ, Quốc Công Phủ Cuối Cùng Cũng Bị Lôi Ra Rồi!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:30
Lúc này Lý đại nhân đang vắt óc tìm cách nói dối cho Thịnh Chiêu, sợ để lộ ra chút sơ hở nào.
Ông nhắm mắt lại, nhanh tay lẹ mắt vỗ mạnh một cái lên bàn, quát lớn một tiếng.
"To gan Mạnh Tuân Bách! Đêm qua giả điên giả dại hành hạ bản quan còn chưa đủ, hôm nay lại giở trò này? Coi bản quan dễ lừa gạt thế sao!"
Lập tức quay đầu giải thích với Thịnh Chiêu.
"Tiểu Thịnh đại nhân có điều không biết, tên này đêm qua ở trong lao hết đập đầu vào tường lại giả vờ nôn mửa, làm Hình bộ gà ch.ó không yên, bản quan nghi ngờ hắn chính là vì muốn dò la tiến độ vụ án."
"Tiểu Thịnh đại nhân chớ hoảng, hắn lúc này chắc chắn là bổn cũ soạn lại, ngàn vạn lần đừng trúng kế của hắn!"
Thịnh Chiêu: Ta không hoảng, cái này do ta làm mà.
Mọi người nhìn Lý đại nhân rõ ràng bản thân cũng bị bộ dạng này của Mạnh Tầm Bách dọa sợ, trong ánh mắt còn mang theo sự sợ hãi, vậy mà còn có thể trấn định nghĩ ra cái cớ thiên y vô phùng như vậy, cũng bái phục không thôi!
Không hổ là Hình bộ thị lang a!
Chính là có dũng có mưu!
Đám người Hình bộ nhao nhao bắt đầu gật đầu, hùa theo thị lang nhà mình.
"Đúng đúng đúng, tiểu nhân sáng nay cũng nghe các huynh đệ ngục tốt trực đêm qua nói chuyện này, còn nói hắn móc họng, nôn đầy ra đất, dọn dẹp mất một lúc lâu đấy!"
"Đúng vậy, kẻ này đúng là quỷ kế đa đoan!"
"Nghe nói hắn đêm qua còn ôm chân Lý đại nhân quỷ khóc sói gào không cho đi, hại đại nhân chúng ta đêm qua đều không ngủ ngon."
Lý đại nhân hừ một tiếng, vẻ mặt đau đớn xót xa.
"Bản quan xử án nhiều năm, còn chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy, cũng không biết hắn hôm nay lại hát vở kịch nào đây?"
Hệ thống nhìn thấy tình cảnh này, cũng yên tâm lại, an ủi ký chủ nhà mình.
【Yên tâm đi ký chủ, sẽ không bị phát hiện đâu, ai bảo tên này đêm qua giả điên hành hạ Lý đại nhân chứ, hắn có tiền án rồi, những người khác nhìn thấy bộ dạng này của hắn cũng chỉ cảm thấy hắn lại động não oai gì thôi!】
Thịnh Chiêu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp đó, nàng làm ra vẻ nghiêm túc căng mặt:"Lý đại nhân, không ngờ đêm qua còn xảy ra chuyện bực này? Bây giờ chắc chắn là hắn thấy sự việc bại lộ, lại bắt đầu giả điên giả dại rồi!"
Câu nói này của Thịnh Chiêu vừa dứt, Mạnh Tuân Bách đột nhiên liền đứng lên.
Tay cầm gậy lửa của các nha dịch đều nắm c.h.ặ.t lại, sợ người này đột nhiên phát điên làm bị thương Tiểu Thịnh đại nhân.
Dẫu sao tác dụng phụ này, ngay cả Tiểu Thịnh đại nhân cũng không khống chế được!
Ai cũng không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Đúng lúc mọi người đang nghiêm trận dĩ đãi, Mạnh Tuân Bách đột nhiên quỳ ngồi trên mặt đất, giơ hai tay lên, dùng sức vỗ xuống mặt đất.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Mọi người đều có chút không hiểu ra sao.
Ánh mắt Lý đại nhân lóe lên, hắn đây là muốn làm gì?
Ăn xin à?
Giây tiếp theo, tiếng vỗ nhịp nhàng vang vọng trong đại đường Hình bộ, đầu Mạnh Tuân Bách gật gù theo nhịp, giống hệt một kẻ bán nghệ trên phố.
Thịnh Chiêu trừng lớn hai mắt, không ngừng gọi hệ thống.
【Chi Chi, Chi Chi! Ngươi mau nhìn kìa, hắn đang, ờm, bắt nhịp đó hả?】
Hệ thống cũng ấp úng: 【Chắc là vậy...】
Còn chưa đợi mọi người phản ứng lại, Mạnh Tuân Bách đột nhiên lại đứng lên, động tác kéo theo xích sắt, khiến xích sắt kêu loảng xoảng.
"Ây dô! Các vị khán quan nghe ta nói!"
Một giọng này đã trấn áp tất cả mọi người.
Chỉ thấy Mạnh Tuân Bách đột nhiên vung xích sắt đ.á.n.h nhịp, giẫm theo bước chân có quy luật, bắt đầu xoay vòng giữa đại đường, vừa xoay vừa dùng giọng điệu kỳ quái bắt đầu lải nhải.
"Tre gõ một cái nha, cái khác ta không khen!"
"Khen một tiếng Mạnh Tuân Bách ta, tâm độc thủ lạt đỉnh của ch.óp!"
Thịnh Chiêu trợn mắt há hốc mồm:??
Vãi chưởng!
Đám người Hình bộ mở mang tầm mắt:!!
Mẹ ruột ơi!
"Ây dô~ nghe ta nói! Các vị đại nhân~ nghe ta kể!"
"Bảy tuổi nhìn trộm~ tẩu tẩu tắm! Bị bắt quả tang~ kêu oai oái!"
"Tám tuổi hướng vào ấm trà của tiên sinh~ đái một bãi vàng khè!"
"Mười tuổi học thói ăn cắp bạc~ dạo sòng bài! Ai có thể hoang đường hơn ta~ hoang! đường! hơn!"
Toàn bộ đại đường Hình bộ tức thì lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều cứng đờ tại chỗ, trên mặt toàn là vẻ không dám tin.
Đây chính là uy lực của Sám Hối Phù sao?
Chuyện làm từ hồi nhỏ cũng phải sám hối ra hết?
Nhưng Mạnh Tuân Bách này ra vẻ đạo mạo, vậy mà từ nhỏ đã là một kẻ tồi tệ a!
Đây là phẩm hạnh gì?
Thịnh Chiêu đều ngơ ngác rồi: 【Chi Chi, cái quái gì thế này? Sao hắn tự nhiên lại bắt đầu Rap lên vậy? Tình huống gì đây? Hình bộ có Hip-hop à?】
Hệ thống: 【Ký chủ, đã nói từ sớm rồi mà, tác dụng phụ là ngẫu nhiên, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu! Nhìn bộ dạng này, chắc là ngẫu nhiên trúng tác dụng phụ rap rồi, Chi Chi cũng không ngờ lại độc lạ Bình Dương như vậy!】
Thịnh Chiêu: 【Đúng là độc lạ Bình Dương thật...】
Đám người Hình bộ: Bà? Bà gì?
Chữ đó phát âm thế nào?
Nhưng không thể không nói, cái điệu này còn khá cuốn!
Cảm giác hơi tẩy não, bây giờ trong đầu vẫn còn bất giác lặp lại bài hát!
Bút lông trong tay thư lại Hình bộ lơ lửng giữa không trung, vẻ mặt khó xử nhìn về phía Lý đại nhân:"Đại nhân, những thứ này, đều phải ghi lại sao?"
Lý đại nhân lặng lẽ gật đầu.
Đương nhiên phải ghi, ghi lại không sót một chữ!
Đây đều là tội trạng do phạm nhân đích thân cung xưng!
Mạnh Tuân Bách hoàn toàn không cảm nhận được sự chấn động của những người khác, hắn lúc này đã chìm đắm trong nghệ thuật của mình không thể tự thoát ra được.
"Ây dô nhìn bên này! Mười hai tuổi trộm gạo đổi tiền rượu, bếp nhà hàng xóm đứt khói, già trẻ đói kêu trời!"
"Mười bốn tuổi tâm độc hơn Diêm La, lừa gạt mỹ nhân nhà hàng xóm, thất thân nhảy sông bỏ mạng! Tội lỗi này~ khỏi phải bàn! Hehe, khỏi phải bàn!"
Mấy nha dịch nghe vậy sắc mặt đều thay đổi, không hẹn mà cùng hít ngược một ngụm khí lạnh.
Bức t.ử nữ t.ử nhà lành trong luật pháp Đại Cảnh chính là trọng tội!
Lý đại nhân lập tức nắm bắt trọng điểm trong đó, bảo thư lại mau ch.óng ghi lại.
Cái thứ ch.ó má này, tuổi còn trẻ đã bức t.ử người lương thiện, vậy mà giấu giếm kỹ như vậy!
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, nếu không có thần vật này của Tiểu Thịnh đại nhân khiến hắn đích thân nói ra, e là chuyện này sẽ bị che đậy hoàn toàn!
Loại người này vậy mà còn có thể làm quan, cưới con gái Thượng thư!
Phi! Hắn xứng sao?
Giấu kỹ thật a!
Bên này Mạnh Tuân Bách vẫn còn không ngừng gõ nhịp, quên mình đ.á.n.h nhịp, thậm chí còn vung xích sắt đi vòng quanh Thịnh Chiêu bên cạnh một vòng.
Làm các nha dịch đều căng thẳng hề hề, sợ hắn phát bệnh mạo phạm Tiểu Thịnh đại nhân.
"Ây dô nghe ta hát, bám được quý nữ tâm phát cuồng!"
"Trương gia tiểu thư chốn dịu dàng, ta lại chướng mắt thấy vướng víu!"
"Cấu kết Giả Tiêu lập độc kế, đẩy vợ xuống vực vui sướng sao!"
"Giả vờ đau khổ tìm cả đêm, trong lòng sớm đã nở hoa rồi! Ố ồ~ nở hoa rồi!"
Đoạn lời nói kinh thế hãi tục này của Mạnh Tuân Bách vừa thốt ra, Lý đại nhân và Thịnh Chiêu đồng thời sáng mắt lên.
Lý đại nhân nháy mắt thẳng lưng.
Thành rồi!
Ông cầm lấy kinh đường mộc bảo bối của mình vỗ một cái, thúc giục thư lại:"Mau ghi! Mau ghi! Cấu kết Giả Tiêu lập độc kế! Một chữ cũng không được thiếu!"
Thịnh Chiêu cũng hoan hô trong lòng.
