Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 168: Giả Tiêu Nhận Tội, Thế Tử Chắc Đau Lòng Lắm! Thế Tử: Ta Không Có!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:33
【Vãi chưởng, bạo liệt vậy sao, dấu răng c.ắ.n mấy hôm trước vẫn chưa tan à?】
Hệ thống cười bỉ ổi, 【Hehe, chính là buổi sáng hôm Trương Úy Lam xảy ra chuyện đó, thời gian cũng chưa lâu, hôm đó Giả Tiêu chê hắn quá dịu dàng, cứ đòi hắn làm trò khác, cho nên hắn mới......】
Đám người Hình bộ: “......”
Thiệu Vương và Thiệu Vương phi: “......”
Tạ Phưởng: “......”
Trấn Quốc công và Quốc công phu nhân: “……”
Giả Tiêu chưa đội quần, Trấn Quốc công ngược lại sắp đội quần đến nơi rồi.
Đội ánh mắt dò xét của cả nhà Thiệu Vương phủ, ông chỉ cảm thấy chột dạ trong lòng.
Cái thứ mất mặt xấu hổ này, bề ngoài thì bày ra bộ dạng ngoan ngoãn, sau lưng lại cùng nam t.ử làm chuyện xằng bậy?!
Hơn nữa gã đàn ông đó còn là người đã có gia đình?
Bây giờ hai người còn hợp mưu g.i.ế.c vợ người ta?
Trấn Quốc công cảm thấy tam quan đều đảo lộn, căn bản không thể chấp nhận được sự thật này.
Giả Tiêu thấy phụ thân nhà mình cứ ngây ra đó, cũng không biết nói đỡ cho mình một câu, liền kéo kéo ống tay áo của ông, “Phụ thân, người nói một câu đi a!”
Trấn Quốc công bây giờ sắp nghẹn c.h.ế.t rồi, thực sự rất muốn tát cho ả một cái.
Nhưng ông không thể gánh vác tội danh làm lộ tiếng lòng của tiểu Thịnh đại nhân, chỉ đành c.ắ.n răng diễn tiếp.
Thôi bỏ đi, làm cho có lệ vậy.
Ông mặt không cảm xúc nhìn Thịnh Chiêu, “Tiểu Thịnh đại nhân, chuyện này có phải có hiểu lầm gì không? Tiểu nữ ngày thường vốn không quen biết hai người này, sao có thể liên quan đến vụ án này?”
Thịnh Chiêu cười lạnh một tiếng trong lòng.
【Hừ, ta biết ngay là Trấn Quốc công sẽ không tin cô con gái rượu của mình lại làm ra loại chuyện này mà!】
Trấn Quốc công: Tin, ta tin!
Ai dám không tin cô a!
Thịnh Chiêu cười híp mắt nhìn Giả Tiêu, “Không quen biết? Mạnh Tuân Bách đã đích thân khai nhận rồi, cô và hắn lén lút cẩu thả, thề non hẹn biển, sao có thể không quen biết?” Giả Tiêu sắc mặt đột nhiên trắng bệch, Khúc di nương vội vàng chắn con gái ra sau lưng, tức giận nói với Thịnh Chiêu.
“Ngươi một cô nương nhỏ tuổi miệng mồm sao lại không sạch sẽ như vậy! Nói ai cẩu thả hả?”
Khúc di nương quay sang mỉm cười với Tạ Phưởng, giải thích.
“Thế t.ử điện hạ, ngài ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, Tiêu nhi tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy, con ranh con này chính là vu khống!”
Tiêu nhi của bà ta còn phải gả vào Vương phủ làm Thế t.ử phi, tuyệt đối không thể gánh cái tội danh này.
Con ranh con từ đâu chui ra, ăn nói ngông cuồng, không hiểu quy củ như vậy, đại nhân của Hình bộ còn chưa lên tiếng, nàng ta giành giật cái gì?
Tạ Phưởng:? Liên quan gì đến ta?
Trấn Quốc công nhắm nghiền mắt lại, chỉ muốn cầu xin bà ta đừng làm mất mặt xấu hổ nữa.
Người ta Thế t.ử hôm nay căn bản không phải đến cầu hôn, là đến hít drama!
Đừng nói nữa a!
Thịnh Chiêu cảm thấy kỳ lạ, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của Tạ Phưởng và Giả Tiêu.
【Chi Chi, đây là Khúc di nương đúng không? Sao lại vội vàng giải thích với Thế t.ử thế? Làm như sợ Thế t.ử hiểu lầm không bằng.】
Hệ thống: 【Đúng nha, kỳ lạ thật, chẳng lẽ Thiệu Vương phủ và Trấn Quốc công phủ sắp bàn chuyện cưới hỏi? Nên mới sợ hiểu lầm?】
Thịnh Chiêu bừng tỉnh đại ngộ.
【Ối giời ơi! Thảo nào hôm nay bọn họ cả nhà xuất kích, hóa ra là đến bàn chuyện hôn sự à? Vậy thì Thế t.ử chắc phải đau lòng lắm đây, với tội trạng của Giả Tiêu, e là không thể sống sót mà bước ra ngoài rồi.】
Thiệu Vương phi: Không phải a!
Thiệu Vương: Không có a!
Tạ Phưởng: Oan uổng a!
Ba người lúc này nhìn Giả Tiêu và Khúc di nương cứ như nhìn thấy bệnh dịch, bật dậy khỏi ghế, đứng cách xa tít tắp.
Thiệu Vương phi ngượng ngùng giải thích, “Nếu Quốc công phủ có việc nhà, chúng ta cũng không tiện quấy rầy, vẫn là đứng xa một chút thì hơn.”
Trấn Quốc công: Thần kinh, ta còn tưởng các người định cáo từ chứ!
Thịnh Chiêu chằm chằm nhìn Giả Tiêu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, “Giả tiểu thư, Mạnh Tuân Bách đã khai hết rồi, nói cô mặt dày mày dạn đòi làm chính thê của hắn, ép hắn g.i.ế.c người vợ đang m.a.n.g t.h.a.i của mình, mọi kế hoạch đều do cô vạch ra, cô mới là chủ mưu!”
Huyết sắc trên mặt Giả Tiêu mất sạch.
Mạnh Tuân Bách lại vì muốn sống mạng, đẩy hết tội danh lên đầu một mình ả?!
Còn nói ả mặt dày mày dạn đòi gả cho hắn?
“Hắn nói bậy! Ta căn bản không quen biết hắn!”
Thịnh Chiêu không hề vội vã, “À đúng rồi, hắn nhờ ta hỏi thăm cô, vết thương trên m.ô.n.g cô đã đỡ chưa? Nhớ phải bôi t.h.u.ố.c đúng giờ đó nha~”
“Ngươi!”
Giả Tiêu kinh hãi biến sắc, Mạnh Tuân Bách thế mà ngay cả chuyện này cũng khai ra rồi!
“Còn nói không quen biết sao? Có cần ta đích thân kiểm tra một chút không?”
Thịnh Chiêu nói xong liền xắn tay áo định tiến lên, dọa Giả Tiêu ôm m.ô.n.g lùi về sau.
“Đừng!” Ả hét lên co rúm lại, sốt sắng nhìn Trấn Quốc công, “Phụ thân, người cứ mặc kệ bọn họ sỉ nhục con gái như vậy sao?”
Trấn Quốc công đã nhận mệnh rồi, tiểu Thịnh đại nhân nếu đã trực tiếp dẫn người Hình bộ đến bắt người, chắc chắn là đã nắm chắc mười phần rồi.
Giãy giụa cũng vô ích, chi bằng bớt mất mặt đi một chút.
Huống hồ bọn họ đã hại Nhã nhi, nếu ông động dụng thế lực của Quốc công phủ giúp bọn họ thoát tội, không chỉ phu nhân và Nhã nhi không thể tha thứ cho ông, chính ông cũng không thể tha thứ cho mình!
Ông cũng phải cho Nhã nhi một lời công đạo!
Trấn Quốc công ánh mắt phức tạp nhìn đứa con gái được cưng chiều nhiều năm này, giọng nói khàn khàn.
“Tiêu nhi, nếu con trong sạch, để tiểu Thịnh đại nhân kiểm tra một chút cũng không sao.”
Sự kinh ngạc trên mặt Giả Tiêu sắp tràn ra ngoài rồi, ả không dám tin trừng lớn mắt.
“Phụ thân?!”
Thịnh Chiêu: 【Chà chà, Trấn Quốc công tự tin về con gái mình ghê nha, tin tưởng ả vô tội đến thế cơ à? Vậy thì ngại quá, lát nữa phải làm ông thất vọng rồi.】
Nàng tiến lên một bước định kéo Giả Tiêu.
Giả Tiêu ôm m.ô.n.g không chịu để nàng lại gần, Lý đại nhân vẫy tay với nha dịch phía sau, hai người lập tức đè Khúc di nương lại, hai người khác thì ấn c.h.ặ.t Giả Tiêu xuống đất.
“Các người làm gì? Các người muốn làm gì! Phụ thân, cứu con gái với! Con gái thực sự bị oan!”
Thịnh Chiêu cười như một kẻ biến thái, mười ngón tay xòe rộng, cứ thế nhắm thẳng vào thắt lưng Giả Tiêu mà kéo.
Giả Tiêu sợ hãi thất sắc, thực sự tưởng nàng định lột quần áo ả ở đây, ở đây có bao nhiêu nam t.ử cơ chứ?
Ả hét lên vùng vẫy, sắc mặt vô cùng dữ tợn.
“Không! Ngươi đừng qua đây! Mạnh Tuân Bách nói dối, căn bản không phải ta ép hắn, là hắn muốn làm con rể Quốc công phủ, là hắn cầu xin ta gả cho hắn, ta là con gái của Trấn Quốc công, sao có thể gả cho hắn làm thiếp!”
Ả gào thét điên cuồng.
“Là hắn quỳ xuống cầu xin ta cho hắn cơ hội, là hắn tự tay ném Trương Úy Lam xuống vách núi, bây giờ muốn hắt nước bẩn lên người ta? Muốn để một mình ta gánh tội? Nằm mơ đi!”
Đám người Hình bộ và người của Thiệu Vương phủ trong lòng quả thực muốn vỗ tay khen hay, ai nấy đều nghẹn đến mức mặt đỏ tía tai.
Cuối cùng cũng khai rồi! Khích tướng pháp này của tiểu Thịnh đại nhân, đỉnh ch.óp!
Chỉ có Quốc công phu nhân là nóng ruột nóng gan, còn Khúc di nương nữa!
Bà ta hại Nhã nhi, không thể cứ thế mà bỏ qua được!
Thịnh Chiêu quay sang nhìn Khúc di nương đang bị nha dịch khống chế, “Khúc di nương? Bao nhiêu năm trôi qua rồi, chuyện bà mưu hại đích nữ Quốc công phủ, tàn hại chị em Thang gia, có còn nhớ không?”
Thịnh Chiêu vừa dứt lời, ánh mắt liền lướt qua khuôn mặt của tất cả những người có mặt ở đó.
Mọi người hiểu ý ngay tắp lự, lập tức lộ ra vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.
