Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 195: Con Ơi, Mau Biểu Diễn Tiếng Chó Sủa Cho Tiểu Thịnh Đại Nhân Xem!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:39
Thịnh Chiêu nghe thấy lời này, vốn đang nửa nằm trên ghế, đều kích động ngồi thẳng người dậy.
【Cơ hội gì? Mau nói mau nói!】
Hệ thống: 【Thân phận hiện tại của tên tình lang này, là cháu họ xa của một vị Đặng chủ bạ ở Tào Vận tư kinh thành, tên là Triệu Trú Thiên.】
【Tào Vận tư chủ bạ quan giai tuy thấp, chỉ là một chức quan tòng thất phẩm, nhưng nắm giữ một phần văn thư tào lương, ghi chép điều động thuyền bè của kinh thành, có thể tiếp xúc được không ít thông tin lưu thông vật tư.】
Thịnh Chiêu xoa xoa cằm.
【Tào Vận tư chủ bạ...... quả thực là một chức quan nhỏ, cho nên cũng không dễ thu hút sự chú ý, thảo nào lại chọn nhà ông ta.】
Hệ thống: 【Đúng vậy! Bắc Yến đối với tình hình điều phối vật tư nội bộ Đại Cảnh vô cùng hứng thú, là một tình báo rất có giá trị.】
【Tên Triệu Trú Thiên đó liền ở nhờ trong nhà vị Đặng chủ bạ này, giúp đỡ xử lý chút việc vặt văn thư các loại, thân phận không hề bắt mắt, ẩn náu rất tốt.】
【Ta vừa tra được, con trai của vị Đặng chủ bạ đó ba ngày sau sẽ đại hôn, nhà ông ta tuy môn đệ không cao, nhưng cũng sẽ mở tiệc chiêu đãi chút đồng liêu thân hữu.】
【Tiết phủ và nhà vị chủ bạ này vốn là b.ắ.n đại bác cũng không tới, nhưng con ả pha ke này bình thường để có cớ gặp mặt tình lang, đã qua lại chút ít với tiểu nữ nhi của Đặng chủ bạ, coi như là khuê trung hảo hữu, huynh trưởng của hảo hữu đại hôn, Tiết tiểu thư đương nhiên phải đi tặng phần lễ, lộ diện một chút.】
【Mà tên Triệu Trú Thiên đó, với tư cách là cháu trai của Đặng chủ bạ, đến lúc đó chắc chắn sẽ phụ giúp tiếp đãi tân khách trong tiệc cưới!】
Thịnh Chiêu vừa nghe đã hiểu ngay những khúc chiết trong đó, đây quả thực là một cơ hội cực tốt.
【Cho nên bọn chúng muốn nhân cơ hội này để gặp mặt truyền tin? Người đông mắt tạp, lại là chuyện hỉ, hơi giả vờ tình cờ gặp mặt một chút, hoặc mượn cớ kính rượu để tuồn tờ giấy, trao đổi ánh mắt gì đó, quá là dễ dàng luôn!】
Ninh Vương và Tứ hoàng t.ử nghe rõ mồn một những lời này.
Cháu trai của Tào Vận tư chủ bạ, Triệu Trú Thiên...... tốt! Rất tốt!
Hắn ngoài mặt duy trì sự bình tĩnh, thậm chí chủ động cười rót thêm chén trà cho con ả pha ke đó.
"Đêm đã khuya, gió hồ se lạnh, Tiết tiểu thư uống thêm chút trà nóng đi."
Miệng thì nói vậy, trong lòng lại hận không thể đây là chén rượu độc!
Độc c.h.ế.t cái đồ khốn nạn nhà ngươi!
Hàng pha ke Tiết tiểu thư mỉm cười, giọng nói dịu dàng,"Đa tạ Ninh Vương điện hạ quan tâm."
Tứ hoàng t.ử Tạ Dung Phái quét mắt nhìn thức ăn thừa trên bàn, gắp một miếng thịt kho tàu toàn mỡ, bưng đến trước mặt "Tiết tiểu thư".
"Tiết tỷ tỷ hôm nay toàn uống nước trà, cũng chưa ăn gì, nếm thử cái này đi!"
Ăn đi ăn đi!
Ăn no rồi lên đường!
"Tiết tiểu thư" nhìn miếng thịt mỡ ngấy mỡ đó, thật sự là nuốt không trôi.
Nhưng vẫn giữ phép lịch sự gật đầu với Tạ Dung Phái.
"Đa tạ Tứ hoàng t.ử, Tứ hoàng t.ử hôm nay khẩu vị không tồi, còn có Tiểu Thịnh đại nhân, Thanh Nghi vẫn là lần đầu tiên thấy tiểu cô nương có khẩu vị tốt như vậy, thật khiến người ta nhìn mà trong lòng vui vẻ."
Thịnh Chiêu nhíu mày, nói với hệ thống trong lòng.
【Chi Chi, có phải cô ta đang khịa ta ăn nhiều không?】
Hệ thống thêm mắm dặm muối, 【Chắc chắn rồi! Cái người đàn bà tồi tệ này, bản thân thì làm bộ làm tịch, còn dám nói Ký chủ của ta!】
Thịnh Chiêu: 【Hừ, cứ để cô ta đắc ý thêm chút nữa đi, ba ngày sau tại tiệc cưới ở phủ Tào Vận tư chủ bạ, chúng ta sẽ đi diện kiến cặp uyên ương gian tế này!】
Vừa nói xong, nàng liền ngáp một cái, cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến.
【Nhưng tối nay thì chịu rồi, ăn no quá, não load không nổi nữa, Chi Chi, chúng ta về nhà ngủ một giấc trước đã, dưỡng tinh súc duệ! Đợi sau buổi tảo triều ngày mai, ta sẽ tìm cơ hội bẩm báo riêng chuyện này với Bệ hạ!】
Đã quyết định xong, Thịnh Chiêu liền đứng dậy, chắp tay với Ninh Vương và vị hàng pha ke kia.
"Ninh Vương điện hạ, Tứ hoàng t.ử điện hạ, Tiết tiểu thư, canh giờ không còn sớm nữa, ngày mai ta còn phải tảo triều, xin phép cáo từ trước."
Tứ hoàng t.ử Tạ Dung Phái vừa nghe, lập tức cũng nhảy dựng lên.
"Nhị ca, Tiết tỷ tỷ, đệ cũng buồn ngủ rồi, đệ cùng Chiêu Chiêu đi đây, hai người cứ từ từ thưởng trà ha!"
Hắn sợ phải ở lại đối mặt với cảnh tượng xấu hổ của ba người, Chiêu Chiêu mà đi, nhị ca e là không có cách nào giữ nụ cười với con ả pha ke đó nữa, hắn chắc chắn sẽ bị lôi ra làm bia đỡ đạn.
Ninh Vương thấy Thịnh Chiêu muốn đi, e là cũng không nghe được tin tức gì hữu dụng nữa, lúc này hắn cũng hận không thể mau ch.óng kết thúc buổi yến tiệc hôm nay.
Hắn cần một mình bình tĩnh lại, tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này, cùng với ngọn lửa giận ngút trời trong lòng.
"Đã vậy, bản vương không giữ hai người nữa, đi đường cẩn thận."
Thịnh Chiêu và Tạ Dung Phái đi ra khỏi khoang thuyền trước, hai người trước sau bước lên boong thuyền, đang chuẩn bị xuống thuyền rời đi.
Trong chớp mắt, mặt hồ vốn còn coi như tĩnh lặng đột nhiên sôi trào.
Trên một chiếc họa phảng bên trái, một vị cẩm y công t.ử đột nhiên đứng phắt dậy, tay cầm quạt giấy, hướng về phía mặt trăng cao giọng ngâm thơ, ánh mắt lại liếc về phía Thịnh Chiêu.
Trên một chiếc thuyền nhỏ bên phải, mấy vị tiểu thư không phải lỡ tay làm đổ đĩa trái cây, thì là làm rơi quạt tròn, thậm chí giả vờ vô ý đá một chiếc giày thêu xuống nước hồ, tiếng kinh hô vang lên liên tiếp, cố gắng thu hút sự chú ý của Thịnh Chiêu, để nàng chú ý đến đệ đệ nhà mình trên thuyền.
Trên một chiếc thuyền lớn hơn phía sau, có người trực tiếp bắt đầu biểu diễn xiếc phun lửa ngay trên thuyền.
Xa hơn nữa, còn có tiếng đàn, tiếng tiêu, thậm chí không biết từ đâu vang lên tiếng hát hí khúc dở tệ ê a.
Tất cả mọi người đều mang theo lời dặn dò của cha mẹ và tỷ muội nhà mình, thề phải thu hút được sự chú ý của Tiểu Thịnh đại nhân!
"Con ơi! Cơ hội đến rồi! Mau thể hiện bản thân đi!"
"Con à, có thể tự kiếm cho mình một tiền đồ hay không, liền xem hôm nay con có thể khiến Tiểu Thịnh đại nhân nhìn con thêm một cái không!"
"Liều mạng liều mạng! Mặt dày, ăn no!"
Những đại thần thực sự đang làm quan trong triều đó, sợ bị Thịnh Chiêu nhận ra, không thể làm hỏng cuộc gặp gỡ tình cờ của con trai nhà mình!
Bọn họ lúc này không phải rụt cổ trong khoang thuyền, thì là trốn sau rèm cửa, thuyền nhỏ thuê không có khoang thuyền và rèm cửa, thì dứt khoát nằm rạp xuống boong thuyền, hoặc trực tiếp lăn xuống đáy khoang thuyền, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không lộ mặt.
Một vị đại thần nằm rạp dưới chân con trai nhà mình, thấy thằng con ngốc nhà mình vẫn đứng xem kịch.
Sốt ruột kéo mạnh ống quần hắn.
"Nghịch t.ử, con đứng đó làm gì? Xem náo nhiệt à? Không phải con biết khẩu kỹ sao? Học tiếng mèo kêu ch.ó sủa chim cu gáy đi!"
"Học cho giống một chút, Tiểu Thịnh đại nhân nhìn con một cái, thưởng cho con ba tháng tiền tiêu vặt! Tiểu Thịnh đại nhân mà nói với con một câu, tiền tiêu vặt cả năm nay tăng gấp đôi!"
"Tiểu Thịnh đại nhân nếu hỏi tên con, cha liều mạng, chìa khóa khố phòng trong phủ đ.á.n.h riêng cho con một cái!"
Vị công t.ử đó bị kéo lảo đảo một cái, dở khóc dở cười, nhịn nửa ngày, giữa một mảnh ồn ào phát ra một âm thanh vang dội lại đột ngột.
"Gâu, gâu gâu gâu!"
Tứ hoàng t.ử Tạ Dung Phái trợn mắt há hốc mồm nhìn đám người quần ma loạn vũ trên các thuyền xung quanh, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Lúc hắn đến tuy người cũng đông, nhưng vẫn coi như bình thường nha!
Sao hắn và Chiêu Chiêu vừa ra ngoài, mọi người đều điên hết rồi?
Đây là đang làm gì? Biểu diễn tài nghệ?
Không phải, hắn không nhìn nhầm chứ?
