Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 2: Hạ Độc Không Thành Phản Bị Giết, Đổ Thuốc Cho Bà Ta!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:06
Khổng ma ma nhìn Tam công t.ử ngó nghiêng xung quanh, sợ hắn nhìn ra manh mối gì, thăm dò hỏi.
"Tam công t.ử, có gì không ổn sao?"
Thịnh Yến Thư trong lòng nghi hoặc, lẽ nào bà ta không nghe thấy?
【Tam ca, tôi đợi anh đợi đến mỏi mòn, mẫu thân phái bọn họ cho tôi uống t.h.u.ố.c độc, tôi không uống liền muốn ép đổ vào miệng! Anh mà về trễ một chút nữa là chỉ có thể nhìn thấy xác của tôi thôi!】
【Lại tới nữa lại tới nữa, bà ta lại bưng t.h.u.ố.c độc vào rồi.】
Thuốc độc?
Thịnh Yến Thư quay đầu lại, người tới là Tôn ma ma trong viện của mẫu thân.
【Oa! Bà ta thế mà bưng cả cái niêu t.h.u.ố.c tới luôn, sợ liều lượng nhỏ độc không c.h.ế.t tôi đúng không?】
"Ngũ tiểu thư, t.h.u.ố.c tới rồi." Tôn ma ma đặt niêu đất xuống, múc ra một bát nhỏ.
"Tôn ma ma, đây là t.h.u.ố.c gì?"
Nghe thấy tiếng lòng quỷ dị kia, liên quan đến tính mạng của muội muội, Thịnh Yến Thư vẫn giữ lại một phần cảnh giác.
Tôn ma ma giải thích,"Tam công t.ử, đây là phương t.h.u.ố.c phu nhân đặc biệt tìm đại phu kê, để điều lý thân thể cho Ngũ tiểu thư."
Bà ta không hề sợ hãi, cho dù sự việc bại lộ, cứ trực tiếp lôi một đứa nô tỳ vô dụng ra nhận tội là xong, dù sao phu nhân nhất định sẽ bảo vệ bọn họ.
"Thuốc của Ngũ muội muội không thể qua loa, còn làm phiền ma ma thử t.h.u.ố.c trước."
Tay bưng bát của Tôn ma ma run lên một cái, rất nhanh lại trấn tĩnh lại.
"Tam công t.ử nói lời này là sao, lẽ nào nghi ngờ phu nhân hạ độc trong t.h.u.ố.c?"
"Sao có thể? Mẫu thân yêu thương huynh muội ta trong lòng tự hiểu rõ, nhưng không chắc có kẻ có tâm tư lợi dụng sơ hở thì sao."
Thịnh Yến Thư híp mắt lại, chằm chằm nhìn Tôn ma ma, không bỏ sót sự hoảng hốt xẹt qua trên mặt bà ta.
Lẽ nào tiếng lòng của tiểu muội là thật?
Bọn họ lại dám đổ t.h.u.ố.c độc cho tiểu muội!
Thật vô lý, coi huynh muội họ mất mẹ ruột nên dễ bắt nạt đúng không!
Thịnh Yến Thư trực tiếp giật lấy cái bát từ tay Khổng ma ma, một tay bóp c.h.ặ.t cằm bà ta, trực tiếp đổ t.h.u.ố.c vào miệng bà ta.
"Có phải t.h.u.ố.c độc hay không, ma ma thử một chút chẳng phải sẽ biết sao?"
Hừ, không phải muốn đổ t.h.u.ố.c sao? Vậy thì cho bà uống cho đã!
【Á á á! Chi Chi, mi thấy chưa, Tam ca của tôi ngầu bá cháy bọ chét!】
"Không.... Ta không.... Ực ực...."
Tôn ma ma kịch liệt giãy giụa, hất văng cái bát.
Thịnh Chiêu: Học chiêu của ta, hất bát à?
Nàng linh hoạt né tránh cái kéo của Khổng ma ma, nhảy xuống giường, một tay bưng niêu đất đưa cho Thịnh Yến Thư,"Tam ca, còn nữa còn nữa, đổ cho bà ta!"
"Tôn ma ma, không phải nói không có độc sao? Vậy thì uống nhiều một chút, bà cũng bồi bổ cơ thể đi."
"Ha ha, cho bà chừa thói hạ độc ta!" Thịnh Chiêu ở bên cạnh vung vẩy nắm đ.ấ.m cổ vũ cho Tam ca.
"Tam ca đỉnh ch.óp, Tam ca số một! Tam ca đổ cho bà ta ngỏm củ tỏi luôn!"
Còn chưa đổ xong, Tôn ma ma đột nhiên ngừng giãy giụa, hai cánh tay rũ xuống, thất khiếu chảy m.á.u mà c.h.ế.t.
Quả nhiên có độc!
Trán Thịnh Yến Thư nổi đầy gân xanh, không dám tin nếu hắn đến muộn một bước, người c.h.ế.t chính là tiểu muội của mình.
Đới Vân Thư!
"A! ——" Tiếng hét ch.ói tai là của Khổng ma ma, hai chân bà ta run rẩy không ngừng, đang định chạy ra ngoài, bị Thịnh Yến Thư một cước đá ngã lăn ra đất.
"Còn lại nửa niêu dành cho bà, bà tự uống hay để ta đổ?"
"Tam ca uy vũ! Đổ cho bà ta!"
"Tam công t.ử, nô tỳ không biết gì cả, tha cho nô tỳ đi!"
Khổng ma ma bò dậy quỳ trên mặt đất, khóc lóc van xin tha mạng, đầu cúi gằm xuống, sợ ngẩng lên sẽ nhìn thấy khuôn mặt c.h.ế.t t.h.ả.m bên cạnh.
"Chuyện gì thế này? Ồn ào nhốn nháo?!"
Đới Vân Thư nhận được tin liền dẫn người chạy tới.
Nhìn thấy trên mặt đất người c.h.ế.t kẻ quỳ, bát vỡ lênh láng, còn có gì không hiểu?
Bây giờ chỉ cảm thấy da đầu giật liên hồi.
【Hừ! Chính là mụ đàn bà tồi tệ này, dăm lần bảy lượt muốn lấy mạng tôi, may mà tôi mạng lớn, lần này đúng là nhờ cả vào Tam ca!】
【Ký chủ, mụ đàn bà tồi tệ này cố ý tìm người mời Tam ca của cô đi dự thi hội, chính là để điệu hổ ly sơn, dễ bề ra tay với cô, sau đó lại làm một vố c.h.ế.t không đối chứng, may mà Tam ca của cô nửa đường đột nhiên quay lại.】
Lòng Thịnh Yến Thư chùng xuống, hôm nay quả thực là tiểu tôn t.ử của Lại bộ Thượng thư Đới Hành mời hắn cùng đi thi hội, Đới Hành này chẳng phải là cháu trai nhà mẹ đẻ của Đới Vân Thư sao?
Thế mà lại là điệu hổ ly sơn, cố ý dụ hắn ra khỏi cửa, thảo nào địa điểm thi hội lại chọn ở biệt viện ngoài thành, e là muốn hắn không kịp quay về!
Thật độc ác!
"Mẫu thân đến đúng lúc lắm, hai ác nô bên cạnh người hạ độc mưu hại Chiêu Chiêu, mẫu thân có biết chuyện này không?"
Thịnh Yến Thư một tiếng mẫu thân hai tiếng mẫu thân, lời lẽ cung kính, nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo đáng sợ.
"Cái gì! Lại có chuyện như vậy!" Đới Vân Thư sắc mặt đại kinh, ôm lấy n.g.ự.c.
【Chi Chi, đây là kỹ năng kinh điển 'ngươi không hỏi, ta không nói, ngươi vừa hỏi, ta liền tỏ ra bất ngờ', học hỏi đi cưng.】
"Con nghi ngờ mẫu thân? Ta đối với huynh muội các con luôn coi như con ruột mà!"
Nói rồi nước mắt như mưa tuôn rơi, nha hoàn bên cạnh vội vàng đưa khăn tay, vuốt n.g.ự.c cho bà ta.
【Giờ thì chuyển sang chế độ yếu đuối mong manh, sau đó vừa ăn cướp vừa la làng, đ.á.n.h lạc hướng dư luận!】
【Ký chủ cô thật lợi hại, hoàn toàn có thể nhìn thấu bà ta.】
【Chuyện, he he!】
Thịnh Yến Thư:......
Ai có thể nói cho hắn biết, tiểu muội trốn sau lưng hắn này, nội tâm thế mà lại... phong phú như vậy sao.
Thịnh Chiêu ngồi xổm xuống nhìn Khổng ma ma.
"Khổng ma ma, xem ra mẫu thân không biết chuyện, vậy là bà phản chủ hành hung sao?"
Khổng ma ma ngẩng đầu nhìn Đới Vân Thư, thấy dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên của bà ta, trong lòng đ.á.n.h trống.
"Mưu sát chủ t.ử, phản chủ hành hung, hạ độc hại người, nếu giao cho quan phủ, lăng trì xử t.ử cũng không quá đáng!"
Thịnh Yến Thư lời là nói với Khổng ma ma, nhưng ánh mắt lại chằm chằm nhìn Đới Vân Thư.
Đới Vân Thư hít sâu một hơi,"Người đâu, chuyện xấu xa thế này không cần làm phiền quan phủ, kẻo mất mặt Tướng quân phủ."
Tuyệt đối không thể giao cho quan phủ, cái thân già của Khổng ma ma này, không chịu nổi hình phạt nói không chừng sẽ khai ra bà ta.
Cho dù nắm thóp người nhà bà ta để bà ta nhận tội, bản thân bà ta cũng không tránh khỏi mang tiếng quản gia không nghiêm.
Mấy tên thị tùng ngoài cửa lập tức xông vào, Khổng ma ma mặt mày kinh hãi, hướng về phía Đới Vân Thư đang định mở miệng.
Liền bị người ta nhét giẻ vào miệng lôi ra ngoài.
"Phu nhân... người... ưm... ưm ưm..."
Đới Vân Thư khom người, thân thiết xoa đầu Thịnh Chiêu, lấy khăn tay lau mặt cho nàng, dịu dàng cười nói:"Chiêu Chiêu đừng sợ, mẫu thân đã giúp con xử lý kẻ xấu rồi."
【Đỉnh ch.óp thật sự, giờ phút này mà vẫn không quên diễn vai từ mẫu, tại hạ bái phục bái phục.】
Hệ thống: 【Ký chủ, chúng ta có muốn đoán xem bà ta sẽ xử lý Khổng ma ma thế nào không? Là bao che khoan hồng, hay là g.i.ế.c người diệt khẩu?】
【Tôi đoán là g.i.ế.c người diệt khẩu! Cha tôi sắp về tới nơi rồi, sao mụ ta có thể để lại một quả b.o.m nổ chậm lớn thế này được.】
Hệ thống: 【Oa! Ký chủ cô thật sự quá lợi hại, Khổng ma ma vừa ra khỏi cửa phòng đã bị một đao cứa cổ! Bây giờ đang sai người lôi ra ngoài tìm chỗ chôn kìa!】
Thịnh Yến Thư trầm tư, xem ra tiếng lòng của tiểu muội nói đều là sự thật, trách mình sơ ý không bảo vệ tốt muội ấy.
Đích mẫu này, quả thực là ác độc!
【Ký chủ, có một quả dưa có hít không?】
【Hít hít hít! Tôi phải hít thật nhiều drama, cày thật nhiều tích phân để bảo vệ cái mạng nhỏ này.】
【Đích mẫu của cô ở chỗ cô chịu một vố đau, lúc này về viện đang nổi trận lôi đình đấy! Tứ tỷ của cô vì muốn xả giận cho mẫu thân, cố ý tiết lộ chuyện của Tôn ma ma cho nhân tình của bà ta, cũng chính là Lưu mã phu, còn nói là bị cô hại c.h.ế.t, bảo Lưu mã phu tìm cô báo thù!】
