Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 210: Bùng Nổ! Phòng Tạp Vật Bé Tí Tẹo, Lại Làm Ổ Uyên Ương? Trải Áo Ra Là Thành Giường!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:43
Tạ Phưởng đứng một bên, mặc dù sắc mặt vẫn không biểu lộ gì, vẫn duy trì dáng vẻ lạnh lùng của một thị vệ nghiêm túc, nhưng gốc tai đã không khống chế được mà hơi ửng đỏ.
Hắn theo bản năng dời tầm mắt đang nhìn chằm chằm vào căn phòng rách nát phía trước, đưa tay lên xoa xoa thái dương của mình.
Nói thế này cũng quá lộ liễu rồi!
Tạ Dung Phái suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm sặc, để không phát ra tiếng động, hắn vội vàng dùng nắm đ.ấ.m che miệng, cứng rắn nuốt mấy tiếng ho khan xuống.
Sự hưng phấn trong mắt đã không giấu được nữa, bây giờ hắn chỉ muốn ôm c.h.ặ.t đùi Thịnh Chiêu, hít cái drama cay xé lưỡi nhất!
Sự chú ý của Thịnh Chiêu dồn hết về phía trước, nàng nhìn cánh cửa hé mở, bên trong phòng tạp vật vừa lộn xộn vừa tối tăm, trên mặt đất ngổn ngang đủ thứ đồ đạc.
【Trời đất ơi, cái view này cũng phèn chúa quá đi mất? Chi Chi, mi nhìn xem, bên trong bừa bộn thế kia, chắc toàn rổ rách cuốc gãy, bụi bặm phải dày đến ba thước ấy chứ?】
【Thế này thì ân ái kiểu gì? Chỗ ngả lưng còn chẳng có, hai tên gian tế này cũng bần tiện quá rồi đấy!】
Hệ thống đáp: 【Đã làm cái nghề gian tế l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao rồi thì còn kén chọn gì nữa? Có cái không gian riêng tư che mưa che nắng là ngon nghẻ lắm rồi!】
【Ký chủ quên rồi sao! Tiết tiểu thư chẳng phải lấy cớ bẩn y phục để đi thay đồ à, cô nghĩ xem, cái váy ngoài thay ra, trải xuống đất... Ây da! Thế chẳng phải là thành cái giường rồi sao? Dùng tạm cũng ổn áp phết! Cứ thế mà nằm thôi chứ sao giờ?】
Mắt Thịnh Chiêu trợn tròn, một lần nữa bị phong cách tận dụng triệt để mọi thứ của người Bắc Yến làm cho chấn động sâu sắc.
Á đù!
Hóa ra làm bẩn y phục không chỉ là cái cớ để rời tiệc, mà còn có thể tái chế sử dụng lần hai sao?
【Chậc chậc, ý chí sắt đá này, khả năng quản lý chi tiêu tằn tiện này, hèn chi có thể nằm vùng mười năm mà không bị bóc phốt!】
Sự thúc giục của hệ thống cắt ngang dòng suy nghĩ của Thịnh Chiêu.
【Ký chủ, bớt cảm thán lại đi! Tiết tiểu thư sắp thay đồ xong rồi, Triệu Trú Thiên cũng đang chạy tới đây! Mau hành động, setup đồ nghề đi!】
Hành động?
Hành động gì?
Setup đồ nghề gì?
Tạ Phưởng và Tạ Dung Phái đứng phía sau nàng lập tức vểnh tai lên, trong lòng tràn đầy tò mò.
Thịnh Chiêu lập tức thu hồi tầm mắt và tâm tư: 【Chuẩn chuẩn, thời cơ chớp mắt là bay! Tranh thủ có hai anh vệ sĩ xịn xò ở đây phụ một tay, đúng là làm chơi ăn thật!】
Tiếp đó, nàng liếc nhìn trái phải, sau khi xác nhận không có ai chú ý đến góc này, mới thò tay vào ống tay áo rộng thùng thình của mình, mò mẫm một hồi, lấy ra một chiếc túi gấm nhỏ nhắn tinh xảo.
Nàng cởi dây buộc, nhẹ nhàng đổ những thứ bên trong ra lòng bàn tay.
Thứ đổ ra không phải là bạc, mà là mười mấy viên đá nhỏ tròn trịa xinh xắn.
Những viên đá nhỏ có màu sắc bóng bẩy, to cỡ móng tay, nhìn kỹ dường như còn có thể thấy ánh sáng lưu chuyển trên đó.
“Thiết Trụ, Đại Cước!”
Thịnh Chiêu hạ thấp giọng, nhanh ch.óng chia phần lớn số đá cho hai người, chỉ giữ lại một viên lớn nhất nắm trong tay mình.
“Hôm nay đến thật đúng lúc, cho các ngươi xem một màn kịch hay!”
“Hai người các ngươi cầm lấy những thứ này, với tốc độ nhanh nhất, lặng lẽ rải những viên đá này khắp Đặng phủ! Giống như khu vực gần tiền sảnh, góc hành lang, hoặc trên cây, bệ cửa sổ nhà bếp, đầu tường các loại đều được!”
“Chỉ cần là nơi đông người hoặc nơi bắt buộc phải đi qua, chọn một góc khuất một chút, cùng lắm thì đá vào bụi cỏ cũng được, nhớ kỹ! Phải nhanh, phải kín đáo!”
“Sau khi rải xong toàn bộ, lát nữa chúng ta tập hợp ở tiền sảnh! Nhanh nhanh nhanh! Động đậy đi!”
Tạ Phưởng và Tạ Dung Phái nhìn đống đá đẹp đẽ trong tay, lại không biết công dụng, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc.
Đá?
Chiêu Chiêu đây là muốn làm gì?
Là bố trận? Hay là dùng đá làm ám khí?
Nhưng nhìn dáng vẻ sốt sắng lại nghiêm túc của Thịnh Chiêu, hai người vẫn không chút do dự gật đầu, cầm lấy đá cứ như đang cầm quân lệnh vậy.
Giây tiếp theo, thân hình Tạ Phưởng thoắt một cái, khí tức quanh người nháy mắt trở nên tĩnh lặng.
Chỉ thấy mũi chân hắn điểm nhẹ trên mặt đất, liền lặng lẽ không một tiếng động bay lên bức tường viện bên cạnh, bóng dáng nhấp nhô vài cái giữa mái hiên và ngọn cây rồi biến mất tăm.
Động tác của hắn cực nhanh, mượn khinh công, an trí những viên đá nhỏ kia vào từng góc khuất tầm nhìn rộng nhưng lại cực kỳ khó bị người ta phát hiện.
Dưới mái hiên tiền sảnh, trên thân cây, thậm chí trên xà ngang trong sảnh đường.
Có người lúc không tiện dùng khinh công, liền làm ra vẻ đang tìm chủ t.ử nhà mình, vẻ mặt sốt sắng đi lại trong tiền sảnh, lơ đãng ném đá vào các góc, viên đá trong tay hắn linh hoạt như ám khí.
Toàn bộ quá trình trôi chảy như mây trôi nước chảy, không kinh động đến bất kỳ ai.
Tạ Dung Phái ở bên kia, tuy không biết khinh công, nhưng cũng chạy chậm về phía tiền sảnh.
Hắn nhanh ch.óng đổi một biểu cảm khác, trên mặt nở nụ cười nhiệt tình lại mang chút thật thà, xoay người liền chui vào đám đông náo nhiệt.
Hắn vừa chắp tay như những tân khách khác, gặp ai cũng nói vài câu chúc mừng, vừa quan sát những góc dễ ra tay.
Vô tình va vai với một tiểu tư đang bưng khay trái cây, nhân lúc khoảng trống này, khéo léo b.úng viên đá vào đáy chậu hoa dưới hành lang.
Giả vờ bị vấp chân một cái, lảo đảo nửa bước, dưới chân đá viên đá vào chân tường.
Động tác cũng tự nhiên trôi chảy, không hề dấy lên bất kỳ sự nghi ngờ nào của bất kỳ ai.
Còn bản thân Thịnh Chiêu, thì cẩn thận từng li từng tí nhón lấy viên đá chủ lớn nhất, màu sắc cũng ôn nhuận nhất.
Nín thở, rón rén lẻn đến cửa căn phòng tạp vật nhỏ hẻo lánh kia.
Sau khi xác nhận lại lần nữa xung quanh không có người, men theo khe cửa, nhanh ch.óng ném viên đá chủ này vào phía sau đống bao tải bỏ đi trong phòng, ẩn nấp hoàn hảo.
Tất cả những viên đá sau khi tiếp xúc với sự vật, nháy mắt trở nên hoàn toàn trong suốt, biến mất tăm không còn dấu vết.
【Ngon lành cành đào!】
Thịnh Chiêu vỗ vỗ tay, nhưng vẫn có chút không yên tâm.
【Chi Chi, mi chắc cái đồ quỷ này xài được không? Hiệu ứng có đỉnh ch.óp bằng cái đợt bóc phốt Hoàng hậu không? Lần đó là livestream full HD không che, đến cái mụn trên mặt Bệ hạ còn soi rõ mồn một! Lần này chỉ nghe được mỗi tiếng, trải nghiệm người dùng giảm sút quá!】
Hệ thống bất đắc dĩ giải thích.
【Ký chủ, biết đủ đi, có cái này xài là ngon rồi! Cái màn hình livestream đợt trước là bản dùng thử có thời hạn, chỉ được free một lần thôi, xài nữa là tốn cả đống điểm tích lũy đấy!】
【Cái Khuếch Âm Thạch này tuy tính năng hơi phèn, nhưng độ phủ sóng rộng lắm, lát nữa hai đứa nó chụt chụt nhau cũng thu âm được hết.】
【Trực tiếp biến màn giao lưu tình cảm của bọn chúng thành loa phát thanh toàn phủ, đủ để bọn chúng đội quần quê độ rồi! Ngon bổ rẻ thế này, ngàn vạn lần đừng lãng phí cơ hội, lần sau xài là thu phí đấy!】
Thịnh Chiêu lắc đầu: 【Được rồi được rồi, nhìn cái hệ thống nhà mi keo kiệt bủn xỉn chưa kìa!】
Nàng chỉnh đốn lại biểu cảm, làm như không có chuyện gì xảy ra lẻn về bữa tiệc ở tiền sảnh.
Lúc này, Đặng công t.ử mặc hỉ phục đang kính rượu tân khách, không ít người đều hùa nhau bắt Đặng công t.ử bưng vò rượu lên uống, không khí bữa tiệc vô cùng náo nhiệt, ồn ào vô cùng.
Những văn võ bá quan phân tán ở khắp nơi kia, bề ngoài có vẻ đang uống rượu nói cười, nhưng khóe mắt đã âm thầm tuần tra mấy chục vòng rồi.
Khi nhìn thấy bóng dáng Thịnh Chiêu xuất hiện trở lại, gần như tất cả mọi người đều âm thầm kích động trong lòng.
Đến rồi đến rồi!
