Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 267: Khải Hoàn Trở Về! Cổng Thành Nổ Tung!

Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:22

Thịnh Chiêu cười đến không khép được miệng, còn phải vì để không bị ba người kia phát hiện, cố gắng nhịn cười.

【Ha ha ha ha ha ha ha! Ai bảo hắn làm chuyện xấu! Đến tận bây giờ hắn vẫn còn tưởng tôi là công chúa lưu lạc bên ngoài nào đó cơ đấy!】

【Nhưng mà năng lực thực thi của Cẩm y vệ đúng là đỉnh của ch.óp nha, cứ tỉnh là đập, tỉnh là đập, tôi cứ nghĩ đến cái cảnh đó là lại buồn cười ha ha ha ha ha!】

Hệ thống tiếp tục nói.

【Về sau bên kinh thành việc dọn dẹp tế tác cũng đi vào hồi kết, Bệ hạ cũng cảm thấy thực sự không cần thiết phải để chúng ta đến huyện Hà Dương diễn kịch nữa, lại hạ chỉ gọi Tố chỉ huy sứ hồi kinh.】

【Tố chỉ huy sứ xác nhận đại cục kinh thành đã định, chúng ta cũng đang trên đường về, lúc này mới chịu về kinh thành đấy!】

【Có điều, ngài ấy nghe Bệ hạ nói về lịch trình của chúng ta, bây giờ đã đứng chực sẵn ở con đường bắt buộc phải đi qua để vào thành đón cô rồi! Nói là làm việc phải có thủy có chung!】

Trong lòng Thịnh Chiêu vừa buồn cười, lại có chút cảm động.

Tố chỉ huy sứ, tuy đôi khi có chút cố chấp, nhưng quả thực đáng tin cậy!

Ngài ấy dẫn theo Cẩm y vệ đến huyện Hà Dương dẹp loạn, sự tình cũng hoàn thành vô cùng đẹp đẽ, còn luôn duy trì thân phận Thịnh Chiêu giả mạo, nghĩ thôi cũng biết chắc chắn không dễ dàng gì.

Nếu không, hành tung của nàng bại lộ, chuyện của Bắc Yến chắc chắn không thể giải quyết thuận lợi như vậy.

Có thể hợp tác với người như vậy, cũng là hiếm có!

Tạ Phưởng cũng nghe được đoạn đối thoại này, trong mắt xẹt qua một tia tán thưởng.

Mặc dù Tố Phàm người này đôi khi hơi thích làm trò hề, nhưng quả thực là một người đáng tin cậy!

Tạ Dung Phái hồi tưởng lại một chút Tố chỉ huy sứ?

Ây? Cái tên Tố Phàm đó, y thường xuyên gặp trong cung.

Trong ấn tượng là một kẻ mặt liệt, cực kỳ nghiêm túc!

Không ngờ lại là một người thú vị, thảo nào phụ hoàng lại coi trọng ngài ấy như vậy, tuổi còn trẻ đã có thể ngồi lên vị trí chỉ huy sứ.

Tiết Thanh Nghi tuy chưa từng gặp Tố Phàm, nhưng nghe nói là người trọng lời hứa như vậy, cũng sinh lòng kính trọng.

...

Xe ngựa tiến vào địa giới kinh kỳ, cảnh sắc quen thuộc đập vào mắt, ngay cả không khí dường như cũng mang theo hương vị của quê nhà.

Người đi đường và xe ngựa trên quan đạo rõ ràng nhiều hơn hẳn, phía xa xa, hình dáng kinh thành đều có thể nhìn thấy rõ.

"Cuối cùng cũng sắp đến rồi!"

Thịnh Chiêu thở phào một hơi thật dài, trên mặt là sự hưng phấn không thể kìm nén.

Nàng đưa tay, tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú vốn có, dùng sức hít một ngụm không khí.

Tiết Thanh Nghi thấy vậy, cũng cẩn thận tháo chiếc mặt nạ che trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt kia, tuy gầy gò, nhưng khó giấu được ngũ quan tinh xảo.

Nhìn cảnh sắc trước mắt trùng khớp với trong ký ức, cô trong nháy mắt đều có chút hoảng hốt.

Hốc mắt hơi ửng đỏ, trong lòng cũng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Mười năm rồi.

Cô cuối cùng cũng trở về rồi.

Ngón tay Tạ Phưởng khẽ bóc sau tai, mặt nạ liền rơi xuống, khôi phục lại diện mạo tuấn lãng vốn có.

Hắn cẩn thận cất mặt nạ vào trong n.g.ự.c.

Cái này Chiêu Chiêu phải tốn 100 điểm tích phân mới mua được đấy!

Đó là 100 điểm tích phân, ăn Tiên diện cũng ăn được 25 bát rồi!!

Bắt buộc phải cất kỹ, lỡ như lần sau còn dùng đến thì sao, sẽ không cần tốn điểm tích phân mua lại nữa.

Phải tiết kiệm điểm tích phân cho Chiêu Chiêu!

Thịnh Chiêu thò đầu ra ngoài,"Thiết Trụ?"

Tay cầm cương của Tạ Phưởng siết c.h.ặ.t, quay đầu nhìn Thịnh Chiêu.

Thịnh Chiêu nhìn khuôn mặt đó của hắn, cảm thán nói,"Thiết Trụ, vẫn là khuôn mặt của huynh đẹp trai a! Nhìn thế này thuận mắt hơn nhiều, mấy ngày nay đúng là ủy khuất cho khuôn mặt đẹp trai này của huynh rồi!"

Tạ Phưởng bật cười, lắc đầu.

Không ủy khuất!

25 bát Tiên diện đắp lên mặt, ai dám ủy khuất!

"Ây? Đại Cước, sao huynh không tháo mặt nạ, chúng ta sắp đến kinh thành rồi, không cần ngụy trang nữa, huynh cứ đeo mãi không thấy ngột ngạt sao?"

Tạ Phưởng cũng quay đầu, dồn ánh mắt về phía Tạ Dung Phái - người duy nhất vẫn đang đội khuôn mặt dãi dầu sương gió kia.

Tạ Dung Phái rụt cổ lại, hai tay ôm lấy mặt mình, ánh mắt né tránh, ấp úng nói.

"Ờ... Cái này... Đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa! Vẫn chưa vào thành mà! Bây giờ tháo xuống vẫn chưa an toàn, không vội, không vội!"

Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên.

【Ký chủ! Hắn là sợ tháo mặt nạ ra, bị anh em Cái Bang ở kinh thành nhận mặt, lại rượt hắn chạy tụt quần khắp phố, hỏi hắn hoành thánh nước mũi ăn có ngon không đấy!】

Thịnh Chiêu:!!!

Tạ Phưởng:!!!

Tiết Thanh Nghi:???

... Nước mũi, hoành thánh?

Tứ hoàng t.ử khẩu vị mặn thế sao?

Y còn đắc tội với Cái Bang?

Cô thực sự không thể liên kết hoàng t.ử, Cái Bang, nước mũi, hoành thánh, bốn thứ này lại với nhau.

Một hoàng t.ử, bị người của Cái Bang rượt chạy thục mạng khắp phố, đúng là chỉ có y mới làm ra được chuyện này...

Thịnh Chiêu cười run rẩy trong lòng. Bờ vai cũng không khống chế được mà run lên.

Vì để không bị lộ, nàng đành phải thò đầu ra ngoài rèm xe, há to miệng cười không thành tiếng.

【Ha ha ha ha ha ha ha ha! Hóa ra là vậy, tôi còn tưởng mặt hắn co giật quen rồi nên không muốn tháo chứ, hắn thế này là bị Cái Bang rượt cho sang chấn tâm lý luôn rồi, ha ha ha ha! Cứ nghĩ đến cái danh hiệu "Mỹ nam hoành thánh nước mũi" sẽ bám theo hắn cả đời, là tôi lại cười không ngậm được mồm!】

Nhưng ngoài mặt, Thịnh Chiêu nhịn cười, chỉ đầy ẩn ý nói,"Ồ, không an toàn a, là vậy sao?"

Tạ Dung Phái nghe tiếng cười đó, còn có dáng vẻ nhịn cười của Tạ Phưởng bên cạnh, căng da đầu gượng ép giải thích.

"Đúng vậy! Ta đây là cẩn trọng, dưới chân kinh thành, vàng thau lẫn lộn, ai biết được còn tàn dư Bắc Yến hay không, hai người thì biết cái gì?"

Giọng y càng nói càng nhỏ, nói đến cuối cùng cũng chẳng còn chút tự tin nào.

Thịnh Chiêu vất vả lắm mới nín được cười, nghiêm trang đáp lại.

"Ừm~ Đúng đúng đúng, nhị ca nhìn xa trông rộng, tiểu muội bái phục, vậy nhị ca cứ tiếp tục ẩn nấp đi, đợi đến nơi an toàn rồi hẵng tháo!"

Tạ Dung Phái:!!!

Cười đi cười đi!

Cười y, y bây giờ cũng sẽ không tháo đâu!

Dù sao người bị Cái Bang rượt cũng không phải bọn họ, y lại không có khinh công, cũng không có đôi giày chạy siêu nhanh kia!

Y sợ!

...

Xe ngựa tiếp tục tiến về phía trước, hai người ngồi phía trước đ.á.n.h xe liền nhận ra có điều bất thường.

Bên ngoài cổng thành phía trước có một đám đông đen kịt tụ tập, xe ngựa chen chúc, quả thực còn náo nhiệt hơn cả đi chợ.

"Phía trước có chuyện gì vậy? Cổng thành giới nghiêm rồi? Hay là xảy ra chuyện lớn gì rồi?"

Tạ Dung Phái vươn dài cổ ngó nghiêng, trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi.

Sẽ không phải người của Cái Bang đuổi tới tận đây rồi chứ?

Không tìm thấy y, nên canh chừng ở cổng thành?

Không phải chứ!

Cùng với việc xe ngựa dần dần tiến lại gần, những bóng người và âm thanh mờ nhạt đó đều trở nên rõ ràng.

Ngay sau đó, đủ loại tiếng la hét kích động vạn phần ùa tới, nháy mắt bao vây xe ngựa của bọn họ.

"Thanh Nghi! Là Thanh Nghi của ta sao?! Tâm can của nương a! Con chịu khổ rồi!"

Tiết thừa tướng phu nhân được nha hoàn dìu đỡ, vừa khóc lóc t.h.ả.m thiết vừa muốn xông lên phía trước, Tiết thừa tướng cũng nước mắt lưng tròng.

Gắt gao đỡ lấy phu nhân, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào thùng xe ngựa.

Thanh Nghi, con gái của ông, cuối cùng cũng trở về rồi!

Là người làm cha như ông có lỗi với con, không nhận ra con hàng fake kia, để nó đội lốt Thanh Nghi sống suốt mười năm!

Để cô con gái cưng của ông, phải chịu khổ mười năm nơi đất khách quê người!

"Phưởng nhi! Phưởng nhi! Chiêu Chiêu! Chiêu Chiêu!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén - Chương 267: Chương 267: Khải Hoàn Trở Về! Cổng Thành Nổ Tung! | MonkeyD